Mộng CảnhMộng Cảnh - chương 1

Chương 1Tải chương
Ngôn tình > Đồng nhân
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 1 : Vào vai Trọng Tử.

Minh Thanh nhìn màn hình sáng trước mắt, nghe hệ thống thông báo trò chơi sắp bắt đầu liền cảm thấy phấn khích. Cô đã muốn chơi trò chơi này lâu rồi, chỉ là chưa có đủ tiền, nay vừa góp đủ liền không thể chần chờ mà vào chơi ngay. Trò chơi nay có tên là Role Novel. Chính là một dạng game nhập vai nhân vật vào các cuốn sách, tiểu thuyết mà mình yêu thích, không chỉ có cơ hội trở thành nhân vật mà mình yêu thích còn có thể thoải mái thay đổi cốt truyện. Cuối cùng, hôm nay cô cũng đã có thể thực hiện nguyện vọng trở thành nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết mà cô yêu thích – Trọng Tử. Cô thề là sẽ cố gắng thay đổi số phận của Trọng Tử, tuyệt không để Trọng Tử phải chịu nhiều đau khổ như lúc trước.

Màn hình sáng lên, khung hình chọn lựa hiện ra. Cô không chần chừ nhấn chọn nhập vai Trọng Tử.

[ Hệ Thống ] : Trò chơi bắt đầu. Chúc quý khách chơi thật vui vẻ.

Ngay sau đó, trước mắt Minh Thanh là một luồng ánh mạnh khiến cô không thể đưa tay che mắt. Cô thầm nghĩ, cuối cùng cũng đã có thể bắt đầu, thật tốt!

( P/s: Từ đây sẽ xưng hô cổ đại cho hợp với bối cảnh, đồng thời cũng sẽ đổi tên nữ chính từ Minh Thanh thành Trọng Tử luôn, vì giờ nữ chính chính là Trọng Tử mừ.)

Lần nữa mở mắt, cô bé đã thấy mình đứng trong một ngỏ nhỏ, xung quanh là đám trẻ ăn mày, xung quanh còn truyền ra tiếng rao bán, y phục của người nào người nấy đều là đồ cổ trang. Cô biết bản thân đã bắt đầu vào câu chuyện. Là một fan trung thành của Trọng Tử, không biết bao lần cô bé đã ngấu nghiến đọc thuộc lòng từ đầu đến cuối toàn bộ truyện Trọng Tử. Nên cô bé biết rất rõ kế tiếp sẽ ra sao. Trong nguyên tác, mở đầu là một cuộc gặp gỡ cùng với người được gọi là Thần Tiên ca ca cũng chính là người trở thành Ma Tôn Vạn Kiếp sau này. lúc đọc truyện, cô bé đã cảm thấy rất đau lòng khi nghĩ đến kết cục của người này, cô bé hi vọng bản thân có thể giúp y thay đổi số phận, vì dù sao mọi chuyện cũng không phải do y gây ra, tại sao tất cả mọi tội lỗi y lại phải gánh lấy. Thật không công bằng chút nào!

Nhưng làm thế nào để gặp y đây? Đúng rồi, đoạn này chỉ cần cô bé bị đám ăn mày kia đánh là có thể gặp được y rồi, chẳng phải ” Trọng Tử ” là do bị đám ăn mày kia đánh nên y mới tới và cứu ” Trọng Tử ” sao. Đúng , chỉ cần làm như vậy.

Trọng Tử quay đầu nhìn qua nhìn lại, ở đoạn này là do ” Trọng Tử ” có được cái bánh bao nên mới bị đám trẻ ăn mày kia xúm lại giành lấy, bánh bao đâu? Vấn đề là trong tay cô bé không có bánh bao, trời ạ, bánh bao của ta đâu. Không có bánh bao sao có thể bị đánh. ( Tác Giả : -.- Điển hình của kẻ thích tự ngược ) Không bị đánh sao có thể gặp Thần Tiên ca ca được.

Đang loay hoay đi tìm bánh bao thì không may Trọng Tử vấp phải chân của người nào đó mà bị té. Cô bé chỉ cảm thấy trên tay truyền đến cảm giác xót vô cùng, có lẽ là bị trầy da chảy máu rồi. Thật xui xẻo mà.

– Muốn chết à, dám động vào ông. – Một tên ăn mày lớn tiếng quát nạt Trọng Tử, ánh mắt phực lửa như muốn ăn tươi nuốt sống cô bé.

Trọng Tử ngước mắt lên nhìn tên ăn mày, thầm cảm thấy tức giận, phồng mang trợn mắt lên hét lại. – Người muốn chết phải là ngươi mới đúng, sao dám chắn ngang đường ta vậy hả.

Minh Thanh cô trước kia dù gì cũng là cao thủ Karatedo, muốn ăn hiếp cô sao? Không dễ đâu.

Tên ăn mày thấy Trọng Tử không những không sợ sệt mà còn quát lại hắn thì thầm cảm thấy kì lạ, trước kia cô nhóc này có bao giờ chống đối lại hắn đâu, hôm nay ngược lại có lẽ là do ăn nhầm phải gan hùng mật gấu rồi, không dạy dỗ không được mà. Nghĩ vậy hắn xắn tay áo vẻ mặt hùng hổ nhìn Trọng Tử, hung ác nói: – Được, ông đây sẽ cho mày biết thế nào là sự lợi hại của ông.

Nói rồi hắn phất tay áo lên, khoảng năm tên ăn mày khác liền tiến lại gần bao quanh Trọng Tử, bộ dạng như muốn đánh người, mà cũng đúng, bỏi chúng đang muốn đánh hội đồng Trọng Tử mà.

Trọng Tử nhìn sáu tên ăn mày, miệng khẽ nhếch nụ cười lạnh. Một đám nhìn là không biết có võ công, muốn đấu với cô, không dễ đâu, để xem cô bé thu thập bọn này ra sao, không dạy cho chúng bài học còn tưởng bà đây dễ ức hiếp.

Ngay lúc sáu tên ăn mày kia đang muốn đánh Trọng Tử và Trọng Tử cũng đang chuẩn bị phản đòn thì một sức mạnh không biết từ đâu đến hất văng đám ăn mày kia ra xa Trọng Tử.

Tên ăn mày cầm đầu vừa nãy lớn tiếng hét lên : – Là ai?

– Đứa bé còn nhỏ và đáng thương như này, sao lại ức hiếp bé chứ.
Đó là giọng nói dễ nghe nhất mà từ lúc chào đời cho tới nay cô bé được nghe, giống như từ trên trời truyền xuống, vừa nhẹ nhàng lại có chút ý trách cứ, nhưng nhiều hơn nữa lại là sự thương hại. Lời nói ấy rót vào tai, vừa ấm áp lại thoải mái, tựa như bàn tay mẹ hiền đang vỗ về trên người.


Trên lưng phút chốc bị người vỗ về, Trọng Tử lúc này mới hoàn hồn lại nhìn người tới. Đó là một khuôn mặt rất đẹp, đường nét tinh tế, hoàn mỹ không giống như người trần. Khẽ cau mày, một đôi mắt phượng tuyệt đẹp chỉ dịu dàng nhìn bé, trong đó là sự thương xót vô hạn. Áo bào trắng như tuyết buông thả trên mặt đất, mái tóc dài đen bóng cũng rũ xuống hai vai, dài gần đến hông. Rõ ràng là thần tiên hạ phàm cứu vớt chúng sinh mà. Vẻ mặt không đành lòng kia giống như nói với cô bé rằng người ấy không chỉ tới cứu bé, mà là người từ trên trời được phái xuống để cứu vớt nhân gian lầm than khổ cực.

Đám ăn mày kia biết người tới không phải người bình thường liền bỏ chạy mất tích.

– Bị ức hiếp có thể tức giận, nhưng tuyệt đối không được làm hại người khác biết chưa?

Người trước mặt cúi người xuống nhìn bé, một tay đặt trên vai bé, ánh mắt bi thương lẫn thương hại, vừa giống như thánh nhân cứu khổ cứu nạn, lại vừa ân cần như người thân ruột thịt.

Tác Giả : Hôm nay đến đây thôi. Lần tới ta sẽ viết tiếp. Hì, mọi người nhớ thankss và cmt nhiệt tình nếu yêu thích tác phẩm của ta nga.




  Exit   Sau   
Chia sẻ truyện Mộng Cảnh - chương 1 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Mộng Cảnh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Mộng Cảnh - chương 1. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.271395921707 sec