Mắt Âm Dương IMắt Âm Dương I - chương 63

Chương 44-P1Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Kinh dị
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Xung quanh Hà Phan là các khối hộp thủy tinh dựng theo hàng lối như một ga -ra ô tô ngầm. Một không gian mờ ảo bởi ánh sáng cường độ yếu và bị hấp thụ bởi các bể đựng dung dịch. Anh nhìn vào trong các bể chứa này và sởn gai ốc khi nhận ra đây là khu vực ngâm thi thể.

Anh phóng mắt tìm một lối ra, trong không gian kín của hầm mộ kéo dài hun hút chỉ có sự im lặng đến rợn người. Anh không tin nổi số người hào phóng hiến xác cho khoa học lại dồi dào như thế trên một đất nước chỉ có hơn mười triệu dân. Họ là các tử sĩ Khơ Me đỏ bị quy tụ vào đây từ thời trước sao. Hay đây là đáp số của các vụ mất tích bí ẩn t hàng chục năm nay. Và một giả thiết có vẻ rùng rợn hơn khi anh nghĩ đây chính là các công nhân xây hầm ngầm bí mật đã bị thủ tiêu.

Anh không nỡ đụng ánh mắt sợ hãi của mình vào từng con người đang chìm trong giấc ngủ ngàn thu lạnh lẽo nhưng một thi thể làm anh không thể dứt mắt bỏ đi. Xác không đầu. Chính xác, anh đưa mắt lướt từ chiếc cổ cụt cho đến chân và suýt buột miệng khi nhận ra bàn chân cụt. Không phải ngờ vực gì nữa, đây chính là Son Sen mà Samdech đã mang từ trên rừng về ngày hôm trước.

Tên lãnh tụ Khơ Me đỏ này mới gia nhập đội ngũ hiến xác hay hắn đã từng nằm đây nhiều năm rồi? Tại sao Samdech lại cố tình để anh nhìn thấy điều tối kị này trong khi ông ta vẫn chưa trả lời anh xác chết là ai.

Mọi sự liên tưởng đều dẫn đến bản thân và anh rùng mình nghĩ đến số phận của mình. Rất có thể Samdech sẽ giết anh rồi ném vào một trong các bể trống đang há nắp chờ đợi thành viên mới kia. Phải bằng mọi giá thoát khỏi nơi đâ

y.

Chợt có tiếng bước chân, anh ngồi thụt xuống sau một bể chứa theo dõi. Nhìn xuyên qua khối nước dày màu lam, hình ảnh hai người đàn ông dị hình do khúc xạ ánh sáng đang dặt dẹo tiến về phía trong. Hà Phan nhận ra hai khuôn mặt tím nhợt bành to sau thấu kính tinh thể lỏng kia chính là hai tên vệ sĩ đã mang anh vào đây, giờ đã đến lúc chúng thả anh vào các bình chứa xác phục vụ cho khoa học.

Hà Phan chờ đợi sự xuất hiện của Samdech nhưng ý nghĩ xa xỉ đó khó có thể thành hiện thực vì ông ta biết khẩu Glock trong túi anh có tới hai viên đạn đang chờ sẵn. Tuy nhiên, anh cho rằng ông ta để anh mang vũ khí vào với lí do khác rất tế nhị và cũng rất ‘’người’’. Những ai từng trải qua đời lính chiến trường Cam như Hà Phan, họ hiểu rất rõ kẻ thù của mình tráo trở đến mức nào, còn sự dã man và vô nhân tính thì qua vụ thảm sát hơn 3 ngàn thường dân Ba Chúc đã nói lên tất cả. Ngay cả trong cuộc chiến Tây Nam, công ước quốc tế về tù binh bị Pol-pot ném vào sọt rác bởi chúng tra tấn và hành quyết một cách ghê rợn khi bắt sống được đối phương. Vài đồng đội anh đã từng cắn lựu đạn tự sát chứ không chịu bị bắt.

Giờ đây anh cũng không ngoại lệ khi yêu cầu bằng được mang khẩu súng bên người và thật đáng khâm phục khi Samdech hiểu được điều khó nói thành lời đó. Già đời như ông ta chắc phải hiểu rằng tước đoạt cảm giác an toàn cuối cùng của đối phương không phải là cách khôn ngoan để thuyết phục người khác.

Hà Phan nắm chặt khẩu Glock còn hai viên đạn và cầu khấn cho không viên nào bị xịt. Hai bóng người bất chợt tách sang hai hành lang liền kề theo thế kẹp anh vào giữa, anh thấy rất rõ những kẻ tấn công đang dò dẫm tìm mình. Chúng đi so le và bọc lót cho nhau rất chắc chắn, anh không thể hạ được một tên m không lãnh đòn của tên kia. Anh chỉ dựa và những bể thủy tinh cao lút đầu cùng các thi thể bên trong làm bia che chắn. Tên thứ nhất đi bên trái ngang qua chỗ anh nấp và lập tức hắn phát hiện con mồi. Ngay tức khắc, anh phóng chân tung cú đá lóc sườn cực mạnh làm hắn té lộn nhào xuống đất. Khẩu súng ngắn trong tay hắn té về phía trước. Ngay tức thì một tràng AK chói tai réo lên từ phía bên phải. Anh đổ rạp xuống và hứng trọn thác nước lạnh buốt lẫn mảnh thủy tinh dội lên người. Hà Phan tối sầm mặt mũi khi đôi mắt bỏng rát bởi thứ dung dịch cùng với vật nặng rơi đè lên ngực. Anh đau đớn vuốt mặt và thất kinh khi thấy thi thể không đầu ướt sũng đang ôm mình từ bên trên.

Tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc, anh xoay người vật đổ thi thể để nhìn và kinh hãi khi thấy họng khẩu AK đang chĩa thẳng mặt mình sau một bể nước.

Chưa kịp định thần, một chớp lửa lóe lên và cơn lốc thủy tinh lẫn chất lỏng quất lên mặt anh. Xác chết bên sườn anh lập tức rung lên khi hứng trọn 5 viên AK bắn loạt. Bể chứa vỡ tan, tên sát thủ trơ trọi hiện nguyên hình sau màn hơi nước màu lam và khẩu Glock của anh kịp nhá lên một vệt lửa buộc hắn khụy xuống. Hết một viên!

Sự việc diễn ra quá nhanh làm anh chưa hết bàng hoàng. Ngay trước mặt, tên sát thủ số một cũng đã kịp trườn bò trên sàn đầy nước gần tới khẩu súng lục của hắn. Vô cùng nguy cấp. Không muốn phí phạm viên đạn cuối cùng, anh lao tới. Tên kia vồ lấy súng vùng dậy chưa kịp quay lại thì bị một cú song phi giáng trúng lưng chuồi sấp mặt lần nữa. Khẩu súng bị cướp cò phá tan một bể chứa làm dung dịch phun tóe vào mặt đúng tầm anh đang lao tới. Hà Phan vội ôm lấy đôi mắt bỏng rát, đôi chân mất đà loạng choạng trên sàn nhà trơn láng rồi đổ xuống ngay trên đầu tên sát thủ. Hà Phan co chân đạp mạnh vào khối thịt phía sau nhưng tên này đã kịp lộn một vòng bật dậy. Thấy cơ hội có một không hai, tên sát thủ mặt nhoe nhoét máu lao tới hòng khóa chặt con mồi đang dãy dụa trên sàn. Hà Phan lật người hé mắt và rùng mình khi tên sát thủ đang chồm tới với thế mãnh hổ vồ mồi. Nhanh như chớp, anh kê một chân và tên sát thủ lãnh trọn gầm giày thẳng vào ngực ngã bật về phía sau. Trên sàn nhà trơn láng và đầy mảnh vỡ, chỉ cần một lực nhỏ là đủ đẩy hắn bay một đoạn khá xa. Y chuồi như lướt ván trên hành lang và khự lại khi cán lên đống thủy tinh. Hắn rú lên đau đớn nhưng vội nhìn thấy sự sống khi khẩu K54 của hắn lúc nãy hiện ngay trước mặt.

Hà Phan chống mạnh khủy tay bằng thép xuống sàn bật tung người dậy lao theo định ra đòn kết liễu nhưng anh giật mình khi thấy khẩu súng đã nằm trong tay tên sát thủ. Không thể hãm người, Hà Phan chỉ kịp tuốt khẩu glock sau bao. Cũng chỉ trong tích tắc, tên sát thủ đã kịp xoay người lại siết cò ngay tức thì.

Hai tay Hà Phan nắm chặt khẩu súng chĩa thẳng đồng thời chuồi úp mặt tránh đạn. Vừa chạm xuống mặt nền cũng là lúc viên đạn cuối cùng trong khẩu glock réo lên. Hai viên đạn từ hai khẩu súng cùng lúc bay ra, anh chỉ kịp nhìn rõ tên sát thủ hất nhẹ đầu về phía sau rồi sụp xuống như một cái gật đầu khuất phục trong tuyệt vọng. Hà Phan đứng bật dậy trong bàng hoàng khi thấy mình vẫn còn sống. Anh gập cánh tay cơ khí đang nhói đau và đã hiểu ra vì sao mình thoát chết một cách thần kì. Một lỗ thủng nhỏ xuất hiện trên vỏ đạn 105 li đang ứa máu.

Ném khẩu Glock xuống sàn, anh nghiến răng cởi phăng chiếc áo rách bươm ướt sũng máu lẫn dung dịch. Ném chiếc áo dính đầy mảnh thủy tinh, anh kinh hãi nhìn lên thân thể đỏ au với hàng chục nhát cắt đang ứa máu. Anh hét lên đau đớn rồi bước sang giật khẩu AK còn mắc cứng trong tay tên sát thủ thứ hai. Hất nhẹ khẩu súng lên vai, anh lừng lững quay lại Kompun- Bannha để tính sổ lão Samdech.

***

Bất ngờ có tiếng nổ từ trên mặt đất, các màn hình đồng loạt lóe sáng và vị giáo sư rủn người khi nhác thấy một mảng tường sụp xuống trong đám bụi trắng. Hàng loạt lính 911 ập vào qua lỗ thủng đang bốc khói trên nóc khu cấp cứu. Các cú điểm xạ chớp nhoáng của lính bắn tỉa nấp sau những vật cản buộc các chiến binh của ông trong đại sảnh lần lượt gục xuống. Lực lượng 911 không mấy khó khăn và chỉ trong vài phút, họ đã vô hiệu hóa tay súng cuối cùng bên trong viện.

Các chiến binh của Samdech câm bặt dưới đòn tấn công áp đảo bất ngờ của đối thủ. Bên tai Samdech chói chang tiếng còi báo cháy, còi báo động phát ra trong căn phòng chỉ huy. Màn hình camera quang học và cảm ứng nhiệt hoạt động quá tải khi xác định hàng chục điểm đã bị phá tan. Samdech cuống cuồng vật lộn với núi thông tin mà cái nào cũng nguy cấp. Vị giáo sư lúc này hệt một vị thuyền trưởng cô độc trong buồng lái của một chiến hạm đang bị đắm. Ông như chới với ngụp lặn trong dòng thác lũ, và ngay lúc này ông biết chiếc cọc cuối cùng đã chìa ra với ông. Samdech ôm đầu vật vã lao ra khỏi phòng chỉ huy lao về thang máy đón chiếc băng- ca của viên Tư lệnh.

Khi cách vài bước chân, cánh cửa bất thình lình bung mạnh làm ông té ngửa. Cỗ xe băng-ca không phanh lao mạnh vào ngực ông. Bằng thao tác nhà nghề, Samdech kịp lăn một vòng đồng thời rút phắt khẩu baretta siết cò. Từ linh cảm đến hành động quyết đoán trong chớp nhoáng chỉ có ở một chiến binh bản năng và tàn nhẫn, điều đó đã giúp ông sống sót trong bao trận mạc hà khắc. Lại một lần nữa chứng minh ông phản xạ chính xác. Cỗ xe thúc tan vách kính và hình hài to tướng văng mạnh từ trên băng- ca xuống sàn không phải là viên Tư lệnh. Samdech rống lên kinh hãi khi nhận ra gã thủ lĩnh đang quằn quại trên sàn sau viên đạn của ông. Lao nhanh về phía thang máy nhưng ông nhận ra mình đã quá trễ. Hàng chục mũi súng Mini Uzi của những kẻ đột nhập khoác rằn ri đã dàn hàng ngay sau lưng ông.

- Samdech ông đã bị bắt!

Cuộc đấu súng dữ dội với các chiến binh cố thủ trong các ca-bin diễn ra rất quyết liệt ngay cả khi Samdech đầu hàng chịu trói. Trần Phách nhác thấy một người đeo mặt nạ trắng bất chấp lửa đạn đang réo rắt lao vào phía trung tâm. Nhận định một tên thủ lĩnh khác đang định bỏ trốn, ông phóng theo về hướng hắn vừa khuất. Ngay phía sau, các lính cứu hỏa cũng lập tức bám theo. Trần Phách băng người trên các kệ máy rồi nhảy qua các đống đổ vỡ đang bắt lửa. Trên sàn, một số nạn nhân đã trúng đạn nằm la liệt hoặc lết về phía ngoài. Vài bóng áo trắng đang run lập cập dưới những kệ máy tránh nạn và một người đang nằm sóng soài phía trước đập ngay vào mắt ông.

Người đàn ông hói trán nằm sấp đang động đậy bên ngoài một phòng kính cao vút đến tận trần như một lõi thang máy rỗng. Trần Phách nhảy xổ tới thì nhận ra đó là giáo sư Tôn Thất Sắc, người ông ta nằm vuông góc hướng ra ngoài với một mảng tường kính đã vỡ vụn phía chân.

- Giáo sư... Giáo sư! – Trần Phách trụ gối xuống lay nhẹ ông ta.

- Mang ông ta đi ngay. – Ông gọi một lính cạnh đó.

Nhìn tư thế này, ông ngỡ như một người vừa bị rơi từ trên lầu xuống đất. Với sự tinh nhạy của mình, Trần Phách biết vị bác sỹ này đã bị ai đó quật ngã bởi tư thế nằm xệch vẹo đau đớn do ngoại lực bất ngờ tác động mạnh từ phía sau. Theo quán tính, ông nhìn vào bên trong phòng kính nhưng tất cả trống rỗng ngoại trừ một đống đổ nát lẫn dây rợ rối ngoằng trên sàn lênh láng nước đang bốc hơi màu xám trắng.

Chiếc cáng được mang ngay tới bên ông ta, vị giáo sư từ từ ngửng lên nhìn xung quanh bằng ánh mắt chưa qua cơn kinh hoàng:

- Ông đã ổn rồi, chúng tôi sẽ đưa ông ra khỏi đây!

Tôn Thất Sắc khó nhọc duỗi cánh tay như muốn chìa cho Trần Phách vật gì đó, miệng méo xẹo, thều thào:

- Mặc tôi... hãy đuổi theo...

- Chúng nó, tất cả đã...bị bắt. – Trần Phách ghé tai ông nói.

- ...Nguyễn Khoa Học... một ...tên... nguy hiểm...

Một tiếng sét vang óc Trần Phách, ông không biết vị giáo sư này có nói nhảm hay không sau cú ngã đập đầu.

- Giáo sư nói gì...tôi không hiểu?

Trần Phách quỳ hẳn hai chân xuống ghé tai sát miệng nạn nhân.

- ...Bắt ông ta lại...đừng... để... chết

- Ông ta ở đâu? - Trần Phách lay mạnh nhưng không ngăn được hai viền mi nặng trĩu đã sập xuống. Nhìn theo ngón trỏ run run khẽ cựa trên bàn tay co quắp ông ta, Trần Phách cố đọc một thông điệp gì đó nhưng vô hiệu. Ông chợt phát hiện trên sàn nhà có vết máu. Những giọt nhỏ màu hồng loãng, rõ ràng đó không phải là máu người và xuất phát từ bên trong buồng kính rồi dẫn ra ngoài, thưa dần rồi mất dấu vết.

Trần Phách vùng dậy, đảo mắt một vòng rồi phi như bay về phía cuối tổ hợp đang náo loạn trong khói lửa. Trước khi đội quân giải cứu nổ súng tấn công, Nguyễn Khoa Học vốn là người có uy tín với Samdech, cùng với tài thuyết khách của mình, ông ta được giao đóng vai trò một nhà đàm phán. Vị viện trưởng đã cố gắng liên hệ với Samdech để thuyết phục hạ súng. Tiếc thay, vai trò của Nguyễn Khoa Học sớm bị dập tắt bởi một tai nạn khó hiểu.

Khi nổ súng tấn công, các tay súng tinh nhuệ para đầu tiên đã loại bỏ các tên lính gác hành lang rồi lao tới chiếc băng- ca. Tea Sech từ dưới hầm lao ra lập tức bị hạ gục, hắn được đặt lên băng-ca để thay thế một lính đặc nhiệm đang đắp chăn đóng giả vị Tư lệnh. Chiếc băng-ca mang Tea Sech lập tức quay mũi tiến xuống hầm và tất cả các cánh cửa đều tự động mở ra trước chiếc thẻ từ trên ngực Tea Sech. Đội đặc nhiệm gồm Heng sovan, Trần Phách, Chap Narist và Um Svey cùng chục tay súng khác lập tức bám theo tiến thẳng vào Kombun – Bannha. Lúc đó tất cả họ đã quên khuấy đi mất Nguyễn Khoa Học đang ở đâu trong nơi loạn lạc này và điện thoại thì đang bị vệ binh làm nhiễu.

Trần Phách chạy và tìm không biết mệt mỏi quyết không để vị viện trưởng gặp họa. Theo hướng được chỉ, ông bám theo các hành lang đầy mảnh kính và sục vào bất cứ hang hốc nào nhưng không hề có một bóng người. Trần Phách hiểu hơn ai hết Nguyễn Khoa Học không thể di chuyển nhanh với đôi chân của mình, và nếu ông ta phải tự chen lấn xô đẩy để sinh tồn như lúc này quả là thử thách khó vượt qua.

Ngay cả trong lúc mê sảng, Tôn Thất Sắc vẫn nghĩ đến ông ta và sợ ông ta chết. Trần Phách không thể hiểu vì sao Tôn Thất Sắc nói ông ta là kẻ nguy hiểm, có thể trong lúc mê sảng ông ta nói nhầm là Nguyễn Khoa Học đang bị nguy hiểm và đừng để ông ta chết. Thế thì có lí hơn.

Đến cuối tổ hợp khá vắng vẻ do các tường kính cánh âm còn nguyên vẹn. Trần Phách mon men lại gần một dãy tủ đựng mẫu vật đã bị phá tung cánh cửa và nhiều vật rơi vãi ra ngoài. Vị trí này chưa có dấu hiệu của cuộc đấu súng, mọi thứ xung quanh còn nguyên vẹn. Trần Phách sởn gai ốc khi tận mắt thấy các bộ phận cắt rời của bộ não đặt trong các ống nghiệm hình trụ. Mắt ông căng lên lướt hết chiếc tủ dài rồi dừng lại một vị trí nằm dưới cùng. Một bộ não còn nguyên vẹn đang ngâm trong dung dịch. Ông lại gần rồi cúi xuống không thể tin nổi vào mắt mình. ‘’Nguyễn Khoa Học’’

Trần Phách rùng mình lùi bật ra nhìn khối thịt hình bán cầu màu đỏ ghi tên vị viện trưởng. Nguyễn Khoa Học vừa bị giết sao? Thậm chí các vệt máu còn chưa kịp khô.

Vậy hung thủ và phần thân nạn nhân đã đi đâu. Trần Phách cố tìm kiếm bất cứ tang vật nào. Áp sát đôi mắt nhìn lên tấm biển kim loại tối màu đính phía dưới chiếc bình và đọc khó khăn các dòng chữ tượng hình.

Đó là một mẩu trích ngang lí lịch, nhóm máu và vài thông số y học khác, điều đáng chú ý là ngày phẫu thuật đề một năm về trước. Không lẽ nó đã nằm đây một năm rồi sao. Không thể, vì cách đây nửa tiếng rõ ràng là Nguyễn Khoa Học đang sống nhăn.

Trần Phách mang một nỗi ám ảnh ghê rợn cấp tốc đi tìm hung thủ, ông nhìn nhanh xuống nền nhà nhưng không phát hiện dấu vết nào. Cố gắng lắng nghe, ông nhận ra tiếng giày chạm trên nền vọng lại không đều và ông liên tưởng đến nhịp chân của một người đi cà nhắc. Rút nhẹ khẩu súng rồi cúi thấp người sau một vách ngăn, ông căng mắt quan sát và nhìn thấy một bóng người đã đi khá xa. Trần Phách nhẹ nhàng bám theo đến cuối hành lang thì tiếng chân đã biến mất.

Ngồi náu dưới một chiếc bàn tiếp tục nghe ngóng, ông thấy một bóng người nhoáng qua bên cạnh. Trong thoáng chốc ông nhận ra một người có khuôn mặt trắng bệch đang mang theo một chiếc hộp khá lớn trên tay. Trần Phách lao ra đuổi theo nhưng bóng người kia đã thoắt biến về phía cánh cửa cuối hầm.

- Đứng lại! – Trần Phách hô to.

Người kia quả là có bước chạy xuất thần bất chấp hệ vận động phô rõ điểm yếu, chỉ sau vài giây kẻ kia khuất bóng ngay trước mặt Trần Phách. Nhận định đây là kẻ đã gây ra tai nạn cho Tôn Thất Sắc và đang có hành vi bỏ trốn, Trần Phách quyết không để sổng hắn. Cựu sĩ quan đặc nhiệm tăng tốc và chỉ sau vài nhịp ông đã phải khự người đột ngột để tránh húc vào lưng kẻ đó. Kẻ lạ đột ngột khự lại chắn đường buộc Trần Phách lùi phắt lại chĩa khẩu súng nhằm thẳng gáy hắn.

- Đứng im!

Chỉ có âm vọng của mình vọng lại. Đối diện với ông lập tức xuất hiện một người thứ ba từ xa đi tới, bây giờ thì ông đã hiểu tại sao người mặt trắng đứng chôn chân trên đường. Trần Phách nhìn kĩ từ xa thì đó là một người đàn ông vai vác súng đang lững lững tiến lại gần. Thoạt tưởng là một phiến quân, ông chĩa khẩu K54 lên cao và hét lên.

- Bỏ súng xuống.

Khẩu súng rơi xoảng xuống sàn, và chỉ trong khoảnh khắc ông nhận ra một gã trần truồng đỏ au dưới một bóng đèn trần chiếu thẳng. Thật không thể ngờ nổi đó chính là chiến binh của ông. Hai người kinh ngạc suýt kêu lên nhưng đây chính là thời cơ ngàn vàng của kẻ đứng giữa, hắn bất thình lình vùng chạy sang một ngách trái. Hai người lập tức đuổi kịp bởi hắn đã chạy vào ngõ cụt.

Người kia bất lực nhìn bức tường kính kiên cố chắn ngang mặt, hai bên là những bể chứa gãy đổ tạo thành một bức tường kính nham nhở sắc nhọn. Biết mình không thể trốn thoát, người này sững sờ bất lực. Hắn nâng chiếc hộp màu đen về phía trước ngực rồi quỳ xuống đầy tuyệt vọng. Từ phía sau, Trần Phách có dịp nhìn kĩ ông ta và lặng người khi thấy bộ tóc trắng quen thuộc vẫn còn dính vết máu sau cú thúc vào băng- ca.

- Ngài viện trưởng thật sao? – Trần Phách thốt lên.

Người này lừ đừ quay lại rồi đưa tay giật bung chiếc mặt nạ trên mặt. Hành động thay cho câu trả lời. Trần Phách giật nảy mình khi nhìn vào mặt ông ta.

 
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Mắt Âm Dương I - chương 63 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Mắt Âm Dương I
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Mắt Âm Dương I - chương 63. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.253865003586 sec