Ma Hậu Chi VươngMa Hậu Chi Vương - chương 2

Chương 3 + 4Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

chương 3: chuyện xưa( hồi kết)
Sau khi con gái đi, nàng cũng không muốn ở lại một nơi đầy dã dối và thủ đoạn như vậy cuối cùng người thua là nàng, thảm bại nhất, có lẻ từ khi đặt cược vào canh bạc đó nàng đã thua, thua hoàn toàn, thua một cách triệt để, sau canh bạc nàng nhận được cái gì ngoài đứa con trai đã chết. Nàng đau khổ đứng dậy, không khóc, không buồn, bởi vì nàng sắp được giải thoát rồi. Nàng cũng đã truyền âm cho sư phụ lo cho Tuyên Nhi. Nàng đi khắp Cảnh Nhân cung nhìn ngắm lại nơi đã chôn vùi tuổi thanh xuân của nàng.

Sau một hồi hoàn toàn kiệt sức nàng không biết đã đi biết bao nhiêu vòng nhìn lại ký ức. Biết đã không còn gì nuối tiết nữa rồi nàng quyết định ra đi.

Cung nữ diều nàng vào ôn tuyền nằm trong đó nàng nhớ lại bao nhiêu ký ức đau thương cũng có hạnh phúc giữa hắn và nàng nhưng hạnh phúc đó vẫn rất là nhỏ nhoi. Cũng coi như lần cuối cùng nàng nhớ về hắn đi. nằm một hồi trong ôn tuyền hương thơm của tinh dầu xọc vào mũi nàng làm nàng thức tỉnh. thầm cười lạnh chính bản thân mình. đứng dậy ra đi ra khỏi ôn tuyền nàng khoát trung y mỏng dính đi vào phòng.

Nàng thay bộ phượng bào màu vàng, cổ áo, tay áo, vạt áo hai bên và vạt áo dưới chân màu đỏ thêu hoa văn rồng bay trong mây. Mặt trên thêu bốn mươi cặp chim trĩ. Sau khi cung nữ giúp nàng mặc phượng bào xong thì vấn tóc đội mũ phượng cho nàng, mũ phượng lấy trúc được sơn qua làm khuôn, sau đó gắn thủy phí, rồng vàng, phượng hoàng bằng ngọc bích, hoa ngọc, ngọc Lục bảo, trân châu lên để trang trí, trên mũ phượng có chín con rồng, bốn con phượng rất tinh xảo. Nàng đeo đôi hài Dài bảy tấc, phía trên chuốt nhọn, phía dưới bọc vàng, trên thân có hoa văn khắc nổi.đeo đày đủ đồ rồi cung nữ bắt đầu trang điểm cho nàng! xong nhìn nàng thật đoan trang, sắc xảo, công thêm nhan sắc khuynh đảo chúng sinh vẻ thành thục của một người phụ nữ khiến nàng trở nên xinh đẹp vạn phần. Nàng cho cung nữ lui, cô ta thắc mắc hôm nay ngày lễ gì mà nương nương mặc phượng bào nhưng không dám hỏi quay đầu hành lễ rồi quay đi.

Nàng sao khi được chỉnh chu nhìn mình trong gương càng mềm mại, động lòng người. cảm thấy ý nghĩ đó thật trẻ con nàng hừ nhẹ. nàng đi tới tủ đồ lấy ở một xấp vải trắng. Đây là 3 thước vải trắng ngày xưa hắn ban cho nàng mong nàng có thể thành toàn cho hắn cùng ả ta nhưng nàng nhất quyết không chịu nhưng cuối cùng lại cũng phải dùng nó.

Nàng đứng lên ghế treo treo vải trắng lại rồi nói:" Hỡi thế gian tình là gì? Tại ta tự làm tự chịu biết chàng không yêu ta lại cứ dấn thân vào thế giới của chàng cuối cùng ta muốn bước ra lại thương tích đầy mình. Tu La Triết Văn, Lĩnh Liên Nhi ta xin thề đời đời kiếp kiếp ta sẽ không bao giờ yêu chàng, nếu có kiếp sau gặp nhau thì cũng coi như người xa lạ, nếu ta vi phạm lời thề sẽ bị ngũ lôi giáng đầu....." nói xong nàng treo cổ mình lên dây khẽ nói:" hài nhi! mẫu hậu đến với con đây." đương nhiên nàng không chết được nhưng nàng vừa rút tiên căn đưa vào viên thuốc của Tuyên nhi nên bây giờ nàng không khác người bình thường là mấy.

Sau một hồi lâu trong cung bỗng ầm ỉ lên, ma hậu nương nương tự vận,hắn chạy thật nhanh sang cung nàng hắn nhìn nàng rất cao quý trên sợi dây, nàng mỉm cười rất xinh đẹp nhưng nó đã không có hồn nữa. hắn bất chợt cảm thấy tim mình co thắt lại. Sẻ không còn ai chạy theo hắn tuyên bố muốn theo đuổi hắn, sẽ chẳng còn ai lúc nào cũng đi theo hắn luôn miệng ngọt ngào kêu" Triết ta yêu ngươi mất rồi!" cũng tại hắn nàng ra như vậy đều tại hắn là do hắn tổn thương nàng quá sâu xắc. Đáng lẽ hắn không nên đối xử với nàng như vậy, không nên chà đạp nàng như vậy, chỉ là hắn muốn thu hút sự chú ý của nàng về phía hắn nhưng bây giờ chỉ đổi lại được thân xác của nàng mà thôi, hắn ước gì trở lại giống như ngày trước kia chỉ có nàng và hắn. Hắn đã làm cho nàng hiểu lầm quá sâu xắc.

Hắn chạy tới bên nàng nhẹ nhàng ôm nàng xuống, như không muốn phá thức giấc ngủ của nàng, lần đầu tiên trong nhiều năm chiến tranh lạnh hắn nhìn nàng bằng con mắt triều mến nhưng tại sao nàng không nhìn hắn, không phải nàng nói rất yêu hắn sao. hắn nói:" Liên Nhi nàng tỉnh lại đi ta sẽ yêu thương nàng, chiều chuộng nàng, nàng muốn làm gì cũng được có được không....Liên Nhi đừng ngủ nữa không phải trước kia nàng nói yêu ta suốt đời sao, muốn làm nương tử của ta sao, tại sao nàng cứ ngủ vậy? là tại ta.... tại ta hết.... tại ta... aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa" hắn hét lên rồi ôm nàng trong lòng chạy đi thật nhanh.

Lúc hắn trở lại trời cũng chập tối rồi nhưng mọi người thắt mắt tại sao ma vương của họ về chỉ có một mình còn ma hậu đâu. Hắn đau lòng thiết triều nhiều đại thần bàn muốn làm tang lễ long trọng cho ma hậu nhưng đầu bị hắn quát to:" Không có tang lễ gì hết cả. Bãi triều" nói xong hắn đứng dậy đi ra ngoài, thái giám vội vàng đi theo. Đại thần trong triều dị nghị khắp nơi nhưng cũng không giám đụng chuyện đó nữa.

Ma vương lạnh lùng chìm trong men rựu. 2 năm sau ma vương thoái vị vĩnh đức công chúa lên thay. Đăng cơ làm ma tôn đời thứ 2, Ngọc phi nương nương làm hoàng thái hậu, vì con gái tuổi còn nhỏ nên thái hậu buông rèm chấp chính.

Nhưng còn ma vương thì từ khi thoái vị họ đã không thấy nữa rồi. nghe dân chúng tương truyện rằng ma vương vì đau lòng vì ma hậu chết nên đã không thể đoái hoài đến việc triều chính nên thoái vị lui về ở ẩn không ai có thể gặp ông

nghe dân chúng tương truyện rằng ma vương vì đau lòng vì ma hậu chết nên đã không thể đoái hoài đến việc triều chính nên thoái vị lui về ở ẩn không ai có thể gặp ông.


Chương 4: Tu La Nhiễm Tuyên 11 vạn năm sau

Trong một mật thất tối tâm có một tiểu cô nương xinh đẹp tựa thiên tiên, gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn, đôi mắt sắc xảo tràn ngập vẻ lạnh lùng, cô độc, chân mày lá liễu thanh tao, sóng mũi cao, đôi môi hồng chúm chím, vẻ đẹp đó kết hợp với thân thể nóng bỏng nuột nà trong có vẻ yêu mị. Nhưng bên trong người nàng luôn tỏa ra một cổ hàn khí nồng đậm, ngạo nghễ khó ai tới gần, nàng chính là Tu La Nhiễm Tuyên Ma tôn của Thánh huyết tộc. nét đẹp điên đảo chúng sinh của nàng được thừa hưởng từ mẹ, vẻ lạnh lùng, ngão nghễ, mang vẻ vương dã được thừa hưởng từ cha.

Sau mấy vạn năm theo sư phụ học tập, rèn luyện với sự nghiêm khắc, nặng nề của Tuyệt Mật sư thái, nàng đã trưởng thành hơn, quá trình rèn luyện đã làm cho nàng thành thạo với sự đời, tàn nhẫn hơn và độc hơn, sao bao nhiêu năm nàng lấy hận thù làm lẽ sống đã biến nàng thành một cổ máy giết người ghê rợn.

Sau khi học xong nàng xin sư phụ xuống núi để trả thù, rốt cục nàng đã có thể lấy lại những thứ thuộc về nàng, dành lại vương vị từ tay Vĩnh đức, huyết tẩy lại hoàng thất Tu La, hợp Ma tộc lại với một nữa quỷ tộc mà ngoại công đã cho lập thành thánh huyết tộc, nhưng tại sao nàng không tìm được ông ta và lăng mộ mẫu hậu chứ? nàng khi biết tin mẫu thân chết nàng rất tức giận, giận chính mình không thể bảo vệ tốt mẹ.

Càng ngày nàng càng hận ông ta. Tại sao chứ? đều là con tại sao lúc nào ông ta chỉ quan tâm tới Vĩnh Đức? Đúng vậy nàng ghen tị ghen tị với nó vì cớ gì lúc nào cũng thiên vị nó, trong mắt ông lúc nào cũng có nó? tại sao chứ nàng rất cố gắng để làm chứng minh cho ông thấy nàng cũng giỏi, cùng ngoan, cũng thương ông chỗ nào không bằng nó. Nhưng chưa lúc nào đổi được một ánh mắt quan tâm của ông? Nàng không cần gì nhiều từ ông . nàng chỉ cần ông thương nàng bằng một phần của Vĩnh Đức là được. Nhưng tại sao lại khó như vậy. Nàng còn nhớ một lần lúc nhỏ cùng chơi đùa cùng các tiểu vương gia và tiểu công chúa của các tộc, trong đó cũng có Vĩnh Đức. Nàng nhớ lúc đó nàng đang chơi đùa cùng Tề ca ca, không biết nó từ đâu tới đẩy nàng ra không cho nàng tới gần Tề ca ca xất xược quát:" Hừ! thứ vô dụng như ngươi mà cũng muốn tranh Tề ca ca cùng ta! mẫu thân ngươi tuy là hoàng hậu nhưng không phải cũng bị thất sủng sao? Còn không bằng mẫu thân ta. Ngươi tuy là trưởng công chúa nhưng cũng không được phụ hoàng sủng mà cũng lên mặt với ta sao? hai mẹ ngươi đúng là không biết đều,ti bỉ. vô sĩ như nhau." Nàng không nói gì liền nhào tới tát liên tiếp vào mặt nó, cào, cấu nó đến rách da mặt cho đến lúc cung nữ vào ngăn lại mới thôi. Lúc đó ông ta tới, còn Ngọc phi ả ta giận dữ vô cùng khóc lóc, thảm thương mong ông ta đồi lại công bằng cho nó mới thôi. Nàng không nói gì ngước mắt lên nhìn ông. Nhưng ánh mắt ông lại lạnh lùng nhìn nàng,phạt nàng quỳ trước cung của nó một ngày một đêm, rồi phất tay ôm nó cùng Ngọc phi khuất bóng, ông vĩnh viễn không nhìn thấy nó quay lại nhìn nàng rồi cười với một nụ cười chiến thắng, có lẽ ông thấy nhưng lại làm ngơ. đêm ấy nàng quỳ suốt một đêm ngoài cửa cung nó mưa như trút hòa cùng nước mắt nàng rơi đi, mẫu thân thì đau lòng, khóc sướt mướt, cầu xin ông ta tha nàng nhưng ông ta lạnh lùng kêu người đưa bà về tẩm cung. Nàng đánh nó không phải vì nó tranh Tề ca ca với nàng mà là nó dám sỉ nhục mẫu thân nàng, khi ông tới nàng không phản bác, vì nàng nhìn ôm một tia hy vọng, nhưng ông đã làm nàng thất vọng thật rồi. nực cười quá phải không? Tại sao nàng lại nghĩ ông ta vì nàng mà trách phạt nó chứ? Cũng cùng là con mà tại sao ông ấy lại thiên vị như vậy?

Sau mấy vạn năm rời đi nàng tìm về nơi đó,giành lại những thứ vốn thuộc về nàng, trả thù những ai khi xưa hạ nhục, hại hai mẹ con nàng ly tán, nàng trở về như một con tu la khát máu giết sạch hết bọn họ, nhưng còn vài người tỷ như Ngọc phi, Vĩnh Đức nàng không nỡ giết họ bởi vì tận cùng của đau khổ không phải là cái chết mà chính là sự hành hạ họ để họ sống không bằng chết. Trả thù được rồi, giành lại được quyền lực nhưng nàng cũng không thỏa mãn được bởi vì để đạt được điều này thì nàng đã trả giá quá nhiều, đến lúc không thể quay đầu lại mà vẫn tiếp tục làm một cổ máy giết người. vì sự thù hận mà nàng không có tuổi thơ. trong khi các bạn cùng trang lúc chơi đùa thì nàng đang cùng sư phụ luyện công, khi họ quay quần cùng nhau hạnh phúc thì nàng cùng sư phụ luyện pháp thuật, khi họ đang yêu đương thì nàng làm nhiệm vụ như một cổ máy.... ...... ...

Tiếng gõ cửa đã đưa nàng ra khỏi quá khứ. nàng lạnh lùng nói:" vào đi".

A phù bước vào cung kính nói:" chủ tử Tuyệt Mật sư thái đã đến đang chờ bên ngoài."

Nàng gật đầu rồi nói:" Ngươi ra trước đi một chút nữa bản cung sẽ ra."

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .......

Ngoài đại điện

Tuyệt Mật sư thái đang chờ nàng và nói chuyện cùng A phù.

Nàng bước ra, đi tới chỗ sư thái quỳ xuống hành lễ:" Nhiễm Tuyên bái kiến sư phụ." sư thái chưa nói gì thì nàng đứng lên lạnh lùng nói:" sư phụ hôm nay tới gặp ta có phải có chuyện gì không?"

Tuyệt Mật sư thái bật cười:" ha.. ha... ha... nha đầu này đúng là hiểu sư phụ."

Nàng lạnh lùng nói:" có chuyện gì người nói thẳng ra đi."

Tuyệt Mật sư thái biểu môi lên tiếng:" xú nha đầu! con có cần lúc nào nói chuyện với ta mặt cũng lạnh như băng vậy không đúng là dọa chết ta mà."

nói giỡn xong với đồ đệ bà cũng không vòng vo nữa nói thẳng ra:" Tuyên Nhi! ta muốn nhờ con giúp chuyện này và cũng muốn dung hòa nội đan của mẫu thân con trong con nữa."

Nàng vẫn vậy lạnh lùng nói:" nói đi, người muốn ta làm gì"

Tuyệt Mật sư thái vui mừng lập tức nói:" Ta nợ trấn quốc tướng quân của Phượng Hoàng tộc một ân tình, Phượng đế hạ chỉ ban hôn cho tiểu thư phủ trấn quốc tướng quân cùng thái tử Phương tộc, nhưng nhà họ chỉ có một đứa con gái, nhưng nàng có người mình thích nên đã bỏ trốn cùng hắn. Nếu tới ngày thành thân mà không có tân nương thì Phượng đế sẽ lấy mạng cả nhà họ, Trấn quốc tướng quân này khi xưa cũng là bạn hữu của mẫu thân con, nên ta muốn con giúp họ, cũng như giúp con vượt qua đoạn nhân duyên này con sẽ có thể dung hòa được nội đan của mẫu thân con vào cơ thể con được. con cần làm nghĩa nữ của họ dẫu gì ngày xưa mẫu thân con chơi rất thân với vợ chồng Trấn quốc tướng quân này, tên của con sẽ là Mã Đạp Tuyết và chờ ngày gả đến phủ thái tử là được."

Nàng cảm thấy chuyện này cũng không có gì là không được,cứ coi nó như là một nhiệm vụ nàng cần làm vậy mở miệng hỏi:" khi nào ta kết thúc nhiệm vụ này được."

Tuyệt Mật dư thái mừng rỡ vì nàng đã chấp nhận:" chỉ cần tới lúc hắn đăng cơ thì coi như nhiệm vụ của con kết thúc nhưng để nội đan hòa vào thì không dễ vậy đâu." nói xong một đoạn thì bà nghiêm túc nói với nàng.

Nàng phát ra hơi thở lạnh lẽo, nói:" cần gì thì nói mau đi"

Tuyệt Mật sư thái nghiêm túc nói:" con cần phải uống canh lãng quên ta đã chế cho con,nó sẽ tạm thời ngăn được sự phát tán của viên tuyệt tình đan mà mẫu thân con giao cho con, uống canh này con có thể sống thực với bản thân mình mà không bị gò bóvà khi viên tuyệt tình đan bị khống chế thì con có thể sẽ có tình cảm với nam nhân, nó sẽ hết tác dụng khi con thực sự dứt được mối nhân duyên này, thì lúc đó nội đan của mẫu thân con có thể hòa vào cơ thể con được."

Nghe được lời bà nói nàng nàng không do dự nói:" được ta đồng ý"

Tuyệt Mật sư thái nghe nàng nói hỏi lại lần nữa:" nha đầu à! con suy nghĩ kĩ chưa."

Nàng hừ lạnh nói:" nó cũng giống như nhiệm vụ mà ta làm trước đây thôi, cần gì phải đáng đo như vây."

Tuyệt Mật sư thái lo lắng nói:" nó còn nguy hiểm hơn nhiệm vụ nữa, chỉ cần con dính sâu vào đoạn tình kiếp này thì sẽ rơi vào con đường vạn kiếp bất phục như mẫu thân con. Nó cũng chân thành trong tình yêu đó cuối cùng nó cũng có kết cục tốt đâu." nhớ lại đồ nhi của mình bà đau lòng nghẹn ngào nói.

Nàng nghe sư phụ nhắc tới mẫu thân thì toàn thân như phủ một lớp băng lạnh lẽo, lạnh lùng phung ra từng chữ:" ta biết." rồi thi triển phép thuật biến mất.

Tuyệt Mật sư thái ai oán nói:" xú nha đầu này! khiến ta thực đau lòng mà. chắc nàng lại đi uống rựơu nữa chứ gì."
  Trước   Exit 
Chia sẻ truyện Ma Hậu Chi Vương - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ma Hậu Chi Vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ma Hậu Chi Vương - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.224216938019 sec