Ma Hậu Chi VươngMa Hậu Chi Vương - chương 1

Chương 1 + 2Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
*Ma Tôn của Thánh Huyết tộc :Tu La Nhiễm Tuyên độc đoán, tàn nhẫn, mưu kế đa đoan, thủ đoạn thâm sâu. nhưng là một người có sắc đẹp khuynh thành, tài ba hơn người. mười 14 ngàn tuổi đã thống nhất ma tộc, quỷ tộc lại lập thành Thánh Huyết tộc. 15 ngàn tuổi đăng quan lên vị trí Ma Tôn dẫn dắt Thánh Huyết tộc hùng mạnh đứng ngang hàng trong lục tộc được Thiên đế coi trọng và kính nể và là vị ma tôn trẻ tuổi nhất trong bát tộc(13-18 ngàn tuổi thì vẫn chỉ là một thiếu niên ) . nhưng ít ai biết để đạt được vinh quang đó nàng đã phải chịu bao cay đắng, cực khổ, hy sinh biết bao người để bước lên được vị trí đó để trở thành một Tu La Nhiễm Tuyên tàn nhẫn, độc ác, bất chấp tất cả đề đạt được thứ mình muốn và không ai biết được mặt của vị Ma Tôn quyền lực đó trừ thiên đế và các vị chủ nhân của lục tộc ra thì nàng cho rằng không ai xứng đáng để biết được nàng.
*Dạ Tuyệt Hoành Dã thái tử của phượng hoàng tộc cố chấp , ác độc, thủ đoạn không lường, yêu sâu đậm biểu muội là Phương Ngọc Miêu hắn muốn ả ta làm thái tử phi định sẽ sinh Phượng hoàng ban hôn nhưng không ngờ Phượng Hoàng đã chỉ hôn cho hắn và Tu La Nhiễm Tuyên người mà hắn chưa bao giờ quen biết.... ...
*Hắn và nàng sẽ ra sau đây mời mọi người đọc!!!
tác giả: Vanzy
* mik là tác giả vanzy từ bây giờ mik sẽ sử dụng nik này tại nik kia sau 1 lần nghịch ngu đổi mk thế là ko vô được nik luôn!

Chương1: chuyện xưa
5 vạn năm trước
Trong một cung điện rộng lớn đẹp đẽ, có một bé gái xinh đẹp đang chăm chú ngắm hoa lúc đó ánh sáng chiếu vào trong cô rất xinh đẹp, cô nhìn cành hoa mà suy nghĩ rất chăm chú. Bông hoa màu đỏ rực đầy kiêu sa nhưng tiếc là trên cành chỉ có hoa mà lại không có lá. Cô bé thắc mắc và đắm chìm trong suy nghĩ.
Lúc đó có một người phụ nữ vận hoàng bào đầy quý phái và xinh đẹp đến gần và nhìn cô bé đăm chiêu suy nghĩ. nàng ấu yếm ôm cô bé vào lòng và hỏi:" Tuyên Nhi đang suy nghĩ gì thế? Nói cho mẫu hậu nghe một chút nào"
Cô bé thấy mẹ liền vui mừng vội ôm cổ mẹ rồi cười ngây thơ hỏi:" mẫu hậu đây là loại hoa gì? tại sao cây có lá lại không có hoa và cây có hoa lại không có là chứ?"
Người phụ nữ dịu dàng nói:"Đây là một loài hoa đầy xinh đẹp và kiêu sa chỉ tiếc nó chứa đậm một mối tình đầy bi ai" nàng nói xong rồi khẽ thở dài, hoa này đối với nàng có ý nghĩ rất đặc biệt không biết là nên vui hay nên buồn. rồi nàng quay sang bất giác hỏi con gái:"con có muốn nghe câu chuyện tình của loài hoa này không"
Hiếm khi được mẫu hậu kể chuyện nên cô bé vui sướng gật đầu. nàng nhẹ nhàng xoa đầu con gái rồi kể:" Trên thiên giới lúc bấy giờ cấm chuyện yêu đương nhưng chẳng mai là 2 vị tiên tử đã phải lòng nhau và họ yêu nhau sâu đậm nên liền bất chấp luật trời lén gặp nhau 1 lần nhưng không may thiên đế biết chuyện rất tức giận, ngài trừng phạt bọn họ bằng cách biến họ thành 1 loài hoa ở chung trên một thân cây nhưng bất hạnh là hoa và là đời đời sẽ không được gặp nhau, sau 1000 năm hoa nở thì lá tàn và luân phiên thay đổi vậy". Chuyện tình này cũng bi ai như của nàng và ma tôn tuy về chung một nhà nhưng lúc nào cũng phải chịu sự ghẻ lạnh của hắn.
Hóa ra nàng chính là ma hậu duy nhất của ma tôn Tu La Triết Văn và cũng là trưởng công chúa của quỷ tộc sống trong tình thương đầy ấm áp của quỷ vương và quỷ hậu nên tính cách của nàng rất kiêu ngạo, ương ngạnh thường không xem ai ra gì nhưng lại yêu say đắm ma tôn nàng là Lĩnh Liên Nhi.
nàng và hắn kết hôn với nhau cũng được mấy vạn năm rồi nhưng hắn và nàng thành thân là do liên hôn giữa 2 tộc để gắn kết mối quan hệ thân giao. Lúc đó hắn rất anh tuấn, lạnh lùng mang theo sự ngạo nghễ vương dã, nàng nhìn thấy đã rung động nên đã xin phụ vương đi bàn với ma tôn tiền nhiệm về mối hôn sự này. Lúc còn trẻ nàng ngây thơ tin rằng sẽ hạnh phúc bên người mình yêu, nhưng không ngờ được rằng người hắn yêu không phải nàng mà người mà hắn yêu lại là con của 1 tì thiếp của cha nàng có thân phận thấp kém chứ không phải là công chúa cành vàng lá ngọc như nàng, lúc đó nàng còn trẻ người non dạ nên nông nổi cảm thấy ô nhục khi thua 1 thứ xuất nên quyết tâm giành lấy, nàng coi đó như một canh bạc mà đặt cược vào. Cuối cùng nàng giành thắng lợi hắn thành thân với nàng nhưng nàng vẫn thấy cô đơn, đêm tân hôn hắn không qua tân phòng chỉ có một mình nàng đơn cô một mình độc chiếm trong tân phòng lộng lẫy, nghe nô tài kể lại đêm đó hắn lại qua đêm tại phòng của Lĩnh Ngọc người hắn yêu, nàng rất tức giận vì lòng tự tôn bị chà đạp nhưng vẫn nhẫn nhịn, càng quá đáng hơn lúc nào hắn cũng miệt thị bà bằng những lời cay độc nói nàng ích kỉ chia rẽ hắn và tiện nhân kia nàng vẫn nhịn, lúc hắn đăng cơ làm ma tôn đời kế tiếp sắc phong bà làm hậu nhưng đại lễ sắc phong hắn không đến chủ trì mà lại đến thăm tiện nhân kia chỉ bị cảm mạo nhẹ bà lại nhịn tiếp, sắc phong hậu chưa bao lâu hắn liền sắc phong ả ta làm Ngọc phi mà không chờ đến ngày tuyển tú, không phải đang muốn sĩ nhục nàng sao nhưng nàng vẫn nhịn. Lúc mang thai Tuyên nhi thì ả tiên nhân kia cũng có mang nhưng cùng là mang tại sao hắn lại thiên vị ả ta đêm nào cũng qua đêm tại cung của ả số lần đến cung của nàng có thể đếm trên đầu ngón tay. nàng đau lòng nhớ lại cũng chỉ có thể buồn bã thở dài.
thấy trời bắt đầu nắng gắt nàng nói với con gái:" Tuyên Nhi trời nắng! vào thôi kẻo con lại bị cảm" nói xong nàng khoát vai con gái đi vào trong điện. Chưa được một khắc thì cung nữ vào bẩm báo:"khởi bẩm nương nương có Ngọc phi nương nương và Vĩnh Đức công chúa cầu kiến đang chờ ngoài điện."
Nàng thoáng một tia câm hận nhưng chủ lục cung nên nàng nhanh chống lấy lại tia bình tĩnh, lạnh lùng nên có . Nàng kêu con gái ngồi cạnh mình rồi ra hiệu với cung nữ tuyên Ngọc phi và Vĩnh Đức công chúa vào.
Ngọc phi và Vĩnh Đức công chúa vào điện nhẹ nhàng quỳ xuống thỉnh an"Thần thiếp/Vĩnh Đức thỉnh an nương nương"
Nàng nhấp một ngụm trà rồi nói:"hai người hôm nay đến gặp bản cung là có chuyện gì?
Ngọc phi khẽ mỉm cười rồi nói:" không có muội chỉ muốn vào để vấn an tỷ tỷ thôi"

Ma hậu cười lạnh thẳng thắn nói:" Ngọc phi không cần xưng muội muội thân thiết vậy với bản cung, bởi vì bản cung căn bản không có người muội muội như ngươi. Lĩnh Ngọc khi xưa bản cung đối xử với ngươi thế nào? tuy ngươi chỉ 1 thứ xuất thôi nhưng bản cung vẫn xem ngươi như muội muội hảo hảo đối xử tốt với, nhưng ngươi đền đáp bản cung thế nào? dành phu quân với bản cung, chia rẽ bản cung và chàng, hại chàng hiểu lầm bản cung sâu sắc, mấy vạn năm nay hại bản cung phải sống trong sự lạnh lùng của chàng. Chính là ngươi xúi giục chàng nạp phi để chọc tức bản cung, rồi lại giả lương thiện nói với bản cung làm cho bản cung đi tranh cãi với chàng, làm cho bản cung bị chàng quở trách, chúng triều thần chê cười bản cung hẹp hòi đều tại vì con tiện nhân như ngươi."

Ngọc phi không biết thẹn lại cười mỉa mai nói:" chỉ tại nương nương ngu ngốc mà thôi tại sao lại trách cứ lên đầu thần thiếp"
Ma hậu tức giận vì sự ngông cuồng tự đại của ngọc phi quát cung nữ:"A Phù, A Dung giữ chặc ả tiện nhân này lại cho bản cung" cung nữ thi hành mệnh lệnh, tuy Ngọc phi biết chút pháp thuật nhưng chỉ là hạng tôm tép sao bằng được với nàng. pháp thuật của nàng củng khiến hắn cũng phải nể tất nhiên thủ hạ do đích thân bà bồi dưỡng đương nhiên không phải hạng tầm thường rồi.

Bị cung nữ giữ chặc hai bên Ngọc phi đương nhiên không thoát được nhưng vẫn không chịu thua mà nói:" Lĩnh Liên Nhi tốt nhất ngươi thả ta ra, ma tôn mà biết được thì sẽ không tha cho ngươi" Nàng tức giận tát liên tiếp vào mặt ả ta vì khi át ả nàng sử dụng 3 phần công lực nên khuôn mặt ả không lâu sau đã gớm máu nhưng không quên hét:" Ma tôn cứu thiếp... ma hậu muốn giết thiếp.... a .... a ..... đau quá cứu thiếp..."
không biết do ai báo tin cho hắn mà hắn đã tức tốc đá cửa bước vào di chuyển đến nhanh chỗ Ngọc phi đánh trọng thương A Phù, A Dung rồi đẩy mạnh ma hậu ra ẵm Ngọc phi dậy hiên ngang đi ra ngoài bỏ lại một câu nói:" Lát nữa ta đến sẽ xử lý nàng sau" Ngọc phi ôm cổ ma tôn quay đầu về phía ma hậu nở một nụ cười chiến thắng ánh mắt xảo nguyệt muốn nói tuy ngươi đánh ta nhưng ta không thiệt.
Sau khi hai người đó đi ma hậu té xuống mặt đất ói ra một ngụm máu đỏ. nàng nở một nụ cười chua sót, ma tôn đẩy bà ra sử dụng 5 phần nội lực lúc đó bà không phòng bị nên bị đánh trọng thương. Tuyên Nhi thấy thế vội đỡ mậu hậu thấy máu khóe miệng nàng thì rất đau lòng rồi òa khóc:" ô...ô...ô ... mẫu hậu có đau không ... ... sau phụ vương lại đánh mậu hậu như vậy chứ.... Tuyên Nhi ghét phụ vương..."
Nàng khẽ xoa đầu con gái dịu dàng nói:"Mẫu hậu không có đau con đừng lo lắng. Tuyên Nhi phải kiên cường lên cũng phải có lúc mẫu hậu phải đi không thể ở bên con. Nhưng Tuyên Nhi phải hứa với mẫu hậu dù có chuyên gì xảy ra cũng không được khóc hiểu không"
Tuyên nhi gật đầu thấy con gái hiểu chuyện nghe lời nên nàng cũng có chút an ủi. Kêu A Phù, A Dung đi bôi thuốc rồi dẫn Tuyên nhi ra ngoài chơi. Còn nàng thì ngồi trên ghế phượng suy nghĩ xem một lát nữa hắn tới sẽ làm gì nàng nữa nhục mạ nàng, hay đánh nàng. mấy vạn năm nay nàng cũng chịu đủ rồi, nàng cũng biết đau mà nhưng vì con gái nàng nhẫn nhưng cũng có mức độ. hắn chán ghét nàng đến vậy sao..... nàng cười mỉa mai chính mình thì ra mấy vạn năm nay cũng chỉ có một mình nàng ngu ngốc tự mình đa tình thôi. Còn hắn thì lại không biết nàng đã làm nhiều chuyện vì hắn như thế nào.
còn tiếp.....

p/s: vì mình thấy truyện có chút lỗi nên sửa đổi một chút. mong các bạn ủng hộ

Chương 2: chuyện xưa 2

Ma hậu đang vận nội công trị thương thì cung nữ chạy vội vào bẩm báo:" Nương nương! ma tôn đến rồi" nàng khẽ thở dài, rồi chỉnh trang phượng bào lại, ngồi ngay ngắn đoan trang trên ghế phượng, khuôn mặt nàng vẫn vậy như lạnh lùng, sắc xảo chưa có chuyện gì xảy ra hết.
Ma tôn khuôn mặt lạnh như băng bước nhanh vào đại điện. Nàng thấy hắn, đoan trang đi chậm từ ghế phượng xuống rồi mỉm cười hành lễ:" thần thiếp, tham kiến bệ hạ"
Rồi ma tôn lạnh nhạt nói:" miễn lễ đi, chắc nàng biết ta đến đây có mục đích gì đúng không"
Nàng làm bộ không hiểu nói:" Thứ cho thần thiếp ngu muội"

Ma tôn ánh mắt bỗng thoáng một tia căm tức nhưng nhanh chống che dấu đi cảm xúc không hỗ là cáo già, lạnh nhạt nói:" nàng là chủ lục cung, mẫu nghi thiên hạ, lòng dạ phải rộng lượng một chút, đừng hẹp hòi như vậy, ta nói vậy nàng hiểu chứ."
Nàng hừ lạnh đáp lại:" thần thiếp không hiểu ý của bệ hạ. Thần thiếp đã làm gì mà để bệ hạ nhắc nhở như vậy chẳng qua là thần thiếp chỉ đang xử lí chuyện của hậu cung thôi, chẳng lẽ bệ hạ cũng muốn quản sau."
Ma tôn tức giận đáp trả:" Nàng còn dám không nhận mình lòng dạ hẹp hòi sau, bởi vì nàng ghen tị ta đối sử tốt với Lĩnh Ngọc nên đánh nàng ấy mạnh tay như vậy còn dám biện minh xử lý chuyện hậu cung sau."
Ma hậu bỗng bật cười " ha... ha ... ... ha... thật nực cười, nãy giờ ngày nói nhiều như vậy cuối cùng thì cũng lòi ra ma tôn bệ ha đang muốn trách ta đã làm cho Ngọc phi của bệ hạ bị thương sau. sau ả không nói với ngươi rằng ả không biết phân biệt tôn ti trật tự mắng nhiếc ta mới bị ta giáo huấn à! Bệ hạ có phải ngày thiên vị ả quá không, tốt nhật là ngài nên xử lý tốt chuyện triều chính đi, đừng nên nhúng tay vào chuyện hậu cung không kẻo chúng quần thần lại nói ả ta là "hồng nhan họa thủy"thì khổ mà ta sẽ không nương tay với ả như ngày hôm nay đâu."
Ma tôn tức giận nhưng không tìm được lời nào nói lớn tiếng quát:" Nàng dám ...."
Nàng ngông cùng nói:" Sao ta lại không dám, hừ chẳng lẽ ta nói trúng tim đen của ngươi rồi sao:"
Ma tôn tức giận lên, hai mắt đỏ ngầu, giơ tay lên định tát vào mặt nàng nhưng lí trí không cho phép hắn làm điều đó nên tay hắn vẫn còn giữ lại ở không trung.
Ma hậu cười lạnh vẻ mặt không sợ hếch mặt lên rồi gầm lên :" Ngươi đánh ta đi, chẳng phải ngươi vì ả ta chuyện gì cũng dám là sau, đã thương ta, vũ nhục ta, đánh ta, đâm ta, bỏ đói ta,bắt ta phải quỳ xuống xin lỗi ả, để ả trút giận, xem ả cùng ngươi triền miên, giam ta vào lãnh cung, cưỡng ép ta trước bao nhiêu hạ nhân, trấn nước ta mua vui cho ả, ngươi còn vì ả mà bất chấp hy sinh ta nữa mà. Hôm nay sau không tiếp tục đi, chẳng lẽ lòng nhân từ nổi lên à, định bố thí cho ta chút sự thương hại hả?" rồi bà bất chấp hét lên:" ta Lĩnh Liên Nhi này không cần sự thương hại rẻ tiền ấy của ngươi, mấy vạn năm nay ta chịu đủ rồi, có chuyện gì hôm nay kết thúc lại một lần đi, ta đường đường là công chúa cao quý tại sao phải ở đây cho các ngươi khinh thường, vị trí ma hậu này ta cũng không cần nữa, Tu La Triết Văn chúng ta hãy kết thúc đoạn nghiệt duyên này tại đây đi. Ta đi đường ta, ngươi đi đường ngươi, từ nay về sao ân đoạn nghĩa tuyệt."
Hắn không biết vì sao tim co thắt lại,không kìm nén được cảm xúc, kéo mạnh nàng lại, bóp chặt cằm nàng khiến nàng đau điến độc ác thốt ra lời nói:" ta sẽ không đồng ý cùng ngươi kết thúc, ta sẽ không để cho ngươi được hạnh phúc, chỉ tại ngươi năm đó ngươi đã chọn sai đường, nên ta muốn ngươi phải tiếp tục chịu sự hành hạ của ta, chịu sự đau khổ này. Lĩnh Liên Nhi, ma hậu của ta đời này kiếp này đừng hòng thoát khỏi ta và cũng đừng hòng được hạnh phúc. Yên phận làm tốt vị trí của ngươi biết đâu không chừng ta sẽ ban phát một chút sự thương hại cho ngươi đó ha... ha....ha..." nói xong hắn bật cười lớn đẩy mạnh nàng xuống rồi đi ra khỏi Cảnh Nhân cung.

Nàng đau khổ! khóc thét lên! rồi lẩm bẩm nói:" tại sao ông trời lại tàn nhẫn với ta như vậy, tại ta chọn lầm người nên mới gặp tên ma quỷ như hắn, cam tâm tình nguyện yêu hắn thật lòng thật không ngờ ta thật ngu ngốc tin tưởng hắn sẽ cảm động mà cho ta chút tình yêu nhưng ta đã sai lầm một sai lầm nghiêm trọng để rồi bây giờ không thể trở về phút ban đầu....Phụ vương, mẫu hậu, đại ca, nhị ca, tam ca ta sai rồi đáng lẽ ta phải tin các ngươi, là ta bất hiếu... aaaaaaaaaaaaaa....aaaaaaaaaaa"
Một lát sau khóc đã rồi Lĩnh Liên Nhi lại trở về thực tại, trở về làm một ma hậu cô độc, nhẫn tâm, tại sao nàng lại thay đổi như vậy nàng từng là một người vui vẻ, năng động, thích cười,bây giờ tâm của nàng cũn đầy hận thù, rắp tâm như họ. Cũng đúng thôi chốn hoàng cung này đã tôi luyện nàng thành một người sắc đá, lạnh lùng, tàn ác sống trong một nơi tràn đầy thủ đoạn, mưu đồ, toan tín. Nàng rất nhớ nhớ lúc tuổi trẻ đầy nhiệt huyết cùng các ca ca hạ phàm chơi, được chiều chuộng, yêu thương, nàng rất nhớ, rất nhớ ngày tháng đó, nàng thực sự hối hận rồi, phụ vương, mẫu hậu nhi thần hối hận rồi... đại ca, nhị ca, tam ca muội hối hận rồi... gả cho hắn đúng như ước nguyện của ta nhưng mấy vạn năm nay ta chẳng nhận được gì trừ sự ghẻ lạnh của hắn, ta muốn quay về! ta muốn tiếp tục là tiểu công chúa vô âu, vô tư.... nhưng hối hận liệu còn kịp chăng. bà khẽ lắc đầu.
Một hồi sau A Phù, A Dung vào bẩm báo:"Nương nương, Lĩnh Ngọc lại tới." Nàng thất thần một vài giây rồi nói:" cho ả ta vào đi"
Lĩnh Ngọc bước vào điện sất xược tới mức không quỳ xuống thỉnh an nàng còn giả bộ nói:" Tỷ tỷ sau mắt đỏ vậy? muội vừa hay tin bệ hạ tới đây thăm tỷ, không lẽ hai người cãi nhau à"
Nàng không thèm so đo nói ngay vào vấn đề chính:" ngươi không cần biết, hôm nay ngươi tới cung của bản cung có việc gì không?"
Lĩnh Ngọc cười nhẹ nhàng đáp:" tỷ tỷ sao vội vàng vậy! à ta chỉ thấy tỷ thật đáng thương nên muốn nói nhiều bí mật mà bệ hạ đối với tỷ mà tỷ không biết được"
Ma hậu lạnh lùng nói:" còn có bí mật gì mà bản cung không biết ngươi bớt cuồng ngôn loạn ngữ đi"
Lĩnh Ngọc cười lạnh nói:" tỷ đừng tự cho mình thông minh, cho rằng chỉ cần tỷ cố gắng thì bệ hạ sẽ cảm động à, nhưng không phải bệ hạ sẽ càng nghi ngờ và khinh ghét tỷ thêm thôi, hừ bệ hạ luôn nói với ta ghét loại đàn bà dâm đãng, ti tiện, dụ dỗ đàn ông như tỷ. Ngày tỷ cùng hắn tỷ thành thân đêm tân hôn hắn đã đến với ta còn tỷ thì cô độc một mình trong tân phòng lãnh lẽo, sau đó lúc ta và tỷ có thai hắn chỉ chăm sóc ta mà không màng tới tỷ vì hắn nghi ngờ đứa con trong bụng của tỷ không phải là của hắn, lòng nghi ngờ tỷ càng ngày càng cao, và hắn là một người ích kỷ nên cho dù đồ nào của hắn cho dù không xài tới cũng không muốn cho ai động vào nếu không thì hắn sẽ hủy nó, ngày đó ta cùng tỷ đau bụng nhưng không may trúng mùa dịch thái y thì phân phó đi cứu dịch chỉ còn vài người ở lại. Thái y định đến chỗ tỷ trước xong rồi mới tới ta nhưng bệ hạ đã chặn lại buộc hắn phải đến chỗ ta trước còn tỷ thì không có ai, cũng hên cho tỷ là 2 nha đầu kia niết đỡ đẻ nếu không Vận Nghi công chúa cũng chết trong bụng tỷ vì ngợp rồi. chắc 2 nha đầu đó chưa nói cho tỷ về vụ việc đó phải không, không phải bởi vì bọn họ không nói mà là bệ hạ hắn cấm các nàng nói cũng như người trong cung, cung nữ thái giám cười sau lưng tỷ mà tỷ không biết. lần thứ nhất tỷ mang thai sinh ra được cũng vì mai mắn nhưng lần thứ 2 thì không tốt như vậy đâu, lần thứ 2 tỷ có mang bệ hạ hắn cũng nghi ngờ tỷ, nên đúng lúc tỷ vào tháng thứ 7 đã cho người đỗ tinh dầu hoa hồng vào lư hương (nó rất là nhạy cảm với thai phụ) nên làm cho con trai của tỷ chết non trong bụng mẹ, lúc đó tỷ quá tức giận mà đỗ tội lên đầu 2 cung nữ quản sự nhưng tỷ không ngờ được đó là kẻ chết thay mà bệ hạ sắp đặt thôi." dừng một lúc Lĩnh Ngọc cảm thấy vui sướng khi thấy nước mắt của ma hậu chảy rồng bàn tay thì nắm chặt thành nắm đấm móng tay, mắt thì đỏ ngầu Lĩnh Ngọc hả hê nói tiếp:" Và ta tin chắc lần này người phải chết sẽ là Tu La Nhiễm Tuyên công chúa Vận Nghi con gái của tỷ, không lâu sao nữa đâu bệ hạ hắn sẽ giết chết nó và tạo ra hiện trường giả ha ha ha..... và chỉ có tỷ là một kẻ ngu muội bất chấp yêu hắn, nếu ta không nói cho tỷ biết thì đời này tỷ đừng hòng biết và cả đời này tỷ sẽ phải hối hận. Khuyên tỷ một câu tỷ rời xa hắn đi vì chỉ có ta mới là người hắn yêu và cũng chỉ ta mới có đủ tư cách sinh con cho hắn mà thôi còn tỷ chỉ là một vật cản đường giữa ta và hắn nên sự cố chấp ngu ngốc đó của tỷ đã hại chết một đứa con rồi bây giờ tỷ muốn hại chết thêm một đứa con nữa sau...... tỷ là một người mẹ độc ác.... độc ác.... ha ha ha" nói xong ả ta cười vang, bước nghênh ngang ra khỏi điện
Ma hậu nước mắt chảy ròng, bàn tay gớm máu ôm chặt đầu khóc thét la lớn:" không.... con của ta... hài tử của ta... Tuyên Nhi.....Tuyên Nhi.... con đâu rồi.... Tuyên Nhi...."
Tuyên Nhi nãy giờ núp sau tường nghe lén, chạy ra chỗ ma hậu ôm Nàng vào lòng rất hiểu chuyện không khóc nhưng thương nàng con bé nghẹn ngào nói:" Tuyên Nhi ở đây... mẫu hậu.... con ở đây"
Nàng thấy con gái ôm con vào lòng đau khổ khóc, nàng dường như tuyệt vọng nhưng và nàng vẫn còn lí trí nàng lau sạch nước mắt xoay con gái đối mặt lại với bà rồi nói:" Tuyên Nhi có lẽ đây là lần cuối cùng ta nhìn con, không được khóc dù có chuyện gì xảy ra con phải dũng cảm đối mặt, sau này đừng yêu ai hết vì nam nhân đều là một lũ giả dối, ti bỉ, cũng không giống như ta bây giờ khổ như vậy, ta cũng không muốn rời xa con nhưng tiểu đệ con đã chết rồi là do ta tin tưởng hắn, yêu hắn để đôi cẩu nam nữ đó hoành hành, ta không muốn con là người tiếp theo bị giết chết. Con thương lời ta nuốt cái này đi." bà móc ra một viên đan dược màu đen không rõ là loại thuốc gì đưa cho con bé. Không biết gì nhưng nghe lời mẹ con bé vẫn nuốt nó. Rồi bà nói tiếp:" đây là Tuyệt Tình Đan uống nó rồi con sẽ không bao giờ nhiễm vào hồng trần, ta sẽ kêu A Phù, A Dung dẫn con đi gặp Tuyệt Mật sư thái bái sư. Con nhớ học tập rèn luyện cho tốt, sau này có thể trả thù cho ta và đệ đệ con, con nhớ không được dính vào nam nhân bởi họ là lũ tệ bạc, con phải dũng cảm lên, tàn nhẫn lên, quyết đoán lên nên nhớ không bao giờ được nhân từ với kẻ thù bởi vì nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân mình, vì ta vì đệ đệ con con phải trả thù đôi cẩu nam nữ đó. Sau này nếu có chuyện gì thì cứ về Quỷ tộc có ông ngoại và các thúc bá sẽ giúp đỡ con nghe lời ta và con phải nhớ kẻ thù hại ta và đệ đệ con là Lĩnh Ngọc và Tu La Triết Văn, lấy thù hận làm mục đích sống của con, trả thù và đòi lại những thứ thuộc về con đi!đi đi " bà nói với con bé xong rồi gọi A Phù A Dung lại kêu sắp xếp đồ đạt dẫn con bé lên đường.
còn tiếp.... ...... .....
à mà Van viết truyện chính ở wattapad á nick này nè:@vanzytuongvy có gì lên theo dõi truyện của tui nha!!!^^ thén kìu mái bạn
  Exit   Sau   
Chia sẻ truyện Ma Hậu Chi Vương - chương 1 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ma Hậu Chi Vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ma Hậu Chi Vương - chương 1. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.252831935883 sec