Lối Thoát "Thâm Cung"Lối Thoát "Thâm Cung" - chương 4

Chương 4Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4: Chiến sự

Mặc dù trong lòng tiểu cung nữ vẫn cảm thấy sợ hãi và có chút không thích ứng với muội muội sau khi tỉnh lại, nhưng huyết thống tương liên, tình cảm nàng dành cho muội muội khiến nàng càng thêm lo lắng. Nhìn sắc mặt từ phẫn nộ tức giận trong nháy mắt lại hóa bi thương và buông xuôi của Vận Nhi mà đột nhiên trong lòng nàng lại có cảm giác muội muội sẽ...biến mất?!. Vẻ mặt hoảng hốt, đôi mày cong của tiểu cung nữ vô thức chau lại, một hàng lệ chảy xuống khóe mắt, nàng cắn môi khẽ hỏi:

"Muội...muội có sao không? Đừng làm tỷ sợ..."

"M** nó! Ông đây mới là người phải sợ đây!" Ức chế trong lòng một câu, Vân Vận hít sâu một hơi áp chế lửa giận trong lòng xuống, có chút cứng nhắc dò hỏi:

"Mày...A...À.. Em...Em gái dễ thương, nảy anh hơi nóng, em...ờ cho anh hỏi...đây là đâu vậy?" Aizz! Thật tình, vốn dĩ hắn muốn hỏi thẳng bọn nó giấu Cục Bột ở đâu nhưng nghĩ lại mà xem, nếu hỏi câu này ra thì chả khác nào thiếu não. Mà cho dù hắn có hỏi ngu thì bọn nó cũng đâu có ngu mà trả lời mình, bất đắc dĩ phải lèo lái sang một câu hỏi kinh điển mỗi khi người bị bắt cóc thôi. Biết đâu lại biết được một chút tin tức hữu ích.

"Vợ ơi, em có sao không?" Càng nghĩ Vân Vận càng thấy đau thương.

"Vận Nhi! Muội làm sao thế?!" Tiểu cung nữ trợn to đôi mắt không thể tin xem lẫn nghi ngờ nhìn muội muội.

Nỗi lo trong càng thêm khuếch tán, nàng luống cuống đưa tay sờ trán Vân Vận, cảm giác lòng bàn tay như chạm phải lửa khiến tiểu cung nữ càng thêm sốt ruột. Muội muội nàng chắc chắn bị sốt quá nặng đến nổi sinh ra ảo giác nên mới nói mê sản như vậy, hiểu ra nguyên nhân vì sao Vận Nhi bất thường nảy giờ, trái tim treo lơ lửng trong lòng tiểu cung nữ cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều.

"Vận Nhi. Bây giờ muội bị sốt rất nặng, để tỷ dìu muội lên giường, muội uống thuốc xong rồi nghĩ ngơi. Khi nào muội khỏe lại, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau được không?" Tiểu cung nữ vừa ôn tồn nhỏ nhẹ khuyên nhủ vừa quan sát vẻ mặt của Vân Vận, may mắn muội muội không bị kích động khi nghe nàng nói chuyện nữa.

Thật ra đầu óc Vân Vận vẫn luôn đau nhức khó chịu, nảy giờ cũng vì không chấp nhận được giới tính của bản thân bị thay đổi nên mới bất chấp gồng mình liều mạng, sau đó còn bị nằm trong lòng kẻ hắn cho là biến thái mà hắn cũng không có sức đẩy ra, thật sự đáng thương đáng buồn cỡ nào. Giờ nghe ả ta xuống nước với mình, Vân Vận chỉ đành gác lại lo lắng trong lòng mà gật đầu tạm thời thỏa hiệp.

Cảm nhận cái đầu nhỏ của muội muội cọ cọ trong ngực mình, tiểu cung nữ bất giác bật cười, nghĩ đến lúc nhỏ hai tỷ muội ôm nhau ngủ, Vận Nhi cũng hay cọ cọ đầu nép vào lòng nàng ngủ, ấm áp lúc đó bây giờ lại tái hiện khiến trái tim tiểu cung nữ khẽ run, động tác dìu Vân Vận càng thêm cẩn thận.

Cả hai ngồi 'phịch' xuống giường nhỏ, Vân Vận cảm thấy tôn nghiêm đàn ông của hắn đã rơi đầy đất, bị gái ôm không nói, còn bị dìu, rồi bản thân còn phải dựa vào người ả mới có thể ngồi vững được. M**! Nhục vl ra.

Tiểu cung nữ một tay ôm Vân Vận, một tay vươn lên cao lấy chén thuốc đã hơi nguội, nàng từ từ đưa chén đến bên miệng muội muội.

"Thuốc đã hết nóng, muội uống mau đi kẻo thuốc lại hết công dụng."

Mi mắt và lỗ mũi của Vân Vận giật giật. Mọe! Cái đậu xanh! Cái chén nước đen xì xì này là thuốc á? M**! Có tiền bắt cóc người ta đi chuyển giới mà éo có tiền ra quầy thuốc tây mua mấy liều thuốc con nhộng à.

ĐM!

Rõ troll mình mà.

Bàn tay run rẩy bấu chặt quần áo, hắn không thể mất mặt trước con nhỏ biến thái này được, nhưng cái mùi đắng nghét cả mũi này...thật khiến Vân Vận phải nhụt chí anh hùng mà. Bờ môi cứ như đứa trẻ sợ lạnh mà lúc nhọn ra lúc lại mím chặt. Éo có thể xuống khẩu được. Vân Vận ghét nhất là đắng nhưng cũng vô cùng sĩ diện nên làm mặt lạnh quay đi từ chối uống thuốc.

Bàn tay cầm chén thuốc một lúc lâu vẫn không thấy muội muội uống thuốc lại thấy muội muội quay mặt đi thì tiểu cung nữ không nhịn được lắc đầu, cái tính sợ đắng của Vận Nhi đã lâu nàng không còn thấy, không ngờ bữa nay muội ấy lại...thật là tưởng niệm. Tuy muội muội bây giờ rất đáng yêu nhưng thuốc không thể không uống, tiểu cung nữ dỗ dành:

"Vận Nhi, thuốc đắng dã tật, muội đang bị bệnh rất nặng, không thể không uống thuốc nha."

"M**!" Rủa thầm một tiếng, Vân Vận tuy sợ đắng nhưng hắn không được cảnh con nhỏ biến thái này xem mình như con nít mà dỗ, với lại hắn cũng muốn nhanh chóng khỏe lại để tìm cách cứu người yêu nên nín thở uống một hơi cạn chén.

Tư vị thuốc đông y đọng lại trên đầu lưỡi và khoang miệng khiến vẻ Vân Vận vặn vẹo, méo mó đến không nỡ nhìn thẳng, hắn có cảm giác hờn cả thế giới vô cùng, không nhận sự trợ giúp của tiểu cung nữ mà ngã người cuốn chăn lên trùm đầu, nhắm mắt.

Tiểu cung nữ khẽ nhếch môi cười nhìn muội muội của mình, nhưng nghĩ đến chuyện gì đó, trái tim lại không thể bình tĩnh, nàng thở nhẹ một tiếng, bàn tay nhẹ nhàng dém kĩ góc chăn cho Vân Vận rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa phòng.

Trời vẫn còn mưa rất to.

--- ------ ------ ------ ----

Đêm nay đã định là một đêm đầy sóng gió.

Giữa màn mưa, chớp ẩn chớp hiện một bóng đen cưỡi ngựa phi như bay.

Không thể không nói, tuy bị màn mưa và bóng đêm che khuất tầm nhìn nhưng lính gác vẫn có thể lờ mờ nhận ra có người cưỡi ngựa đang lao về phía này. Cho nhau một tín hiệu, một binh lính thủ trên tường thành lập tức chạy vào trong bẩm báo.

Trong trạm phòng, một người đang đưa lưng nhìn ra cửa sổ, cảm nhận cơn gió lạnh thổi từng đợt kèm theo nước mưa hắt lên người nhưng vẻ mặt y vẫn không có chút thay đổi, giống như không có việc gì khiến y phải quan tâm.

"Đã tới." Bạc môi khẽ mấp máy.

Bóng dáng ấy quay người lại, bước nhẹ nhàng nhưng không mất uy nghiêm ra cửa, ngũ quan y đã vốn xa cách lại càng thêm lạnh lẽo trong bóng đêm.

"Bẩm báo Từ tướng quân! Chiến khẩn đã tới." Tiểu binh đã quá quen với sự xuất hiện chuẩn xác của đại tướng quân của mình nên không chút luống cuống chắp tay nói.

"Chuẩn bị ngựa." Không dừng lại, Từ Minh Viễn phân phó.

Cùng lúc đó dưới thành cũng vang lên tiếng "kẹtttt" nặng nề, cửa thành đã được mở ra.

Binh lính gác cổng nhanh chóng tiến đến đỡ người trên ngựa xuống.

"Chiến khẩn!" Cắn chặt răng hét lên một tiếng, trái tim căng thẳng một ngày đêm cuối cùng cũng thả lỏng, thư binh kiệt sức ngất đi.

Một tiểu binh gác cổng nhanh chóng cầm lấy chiến báo chạy vào thành.

Từ Minh Viễn đã leo lên ngựa chờ sẵn, vươn tay chụp lấy chiến báo trong tay tiểu binh đang cấp tốc chạy tới rồi thúc ngựa phi nhanh như một mũi tên sắt vào trong màn mưa.

--- ------ ------ ------ ------ ------

Ngự thư phòng

Quyền Minh đế ngồi ngã đầu trên ghế vàng, ngón tay thon dài vuốt ve đầu rồng khắc trên tay vịn, cả người bớt đi chút uy nghiêm khi ở bên ngoài mà thêm vào một chút nhàn nhã. Thờ ơ cất tiếng:

"Đã là giờ nào rồi?"

Thái giám tổng quản Vệ Tùy ngay lập tức cúi đầu kính cẩn nói:

"Bẩm hoàng thượng. Đã sắp tới giờ Tý rồi ạ."

Bấy giờ Minh Quyền đế mới mở mắt, tròng mắt đen thăm thẳm nhìn người vẫn luôn trầm tĩnh ngồi phía dưới. Văn An vương Minh Khởi An hoàng thúc của y.

Văn An vương cũng cảm nhận được tầm mắt của Minh Quyền đế nên cũng thản nhiên ngước mặt nhìn lên.

Một là vực sâu.

Một là đầm lầy.

Nào phân được ai hơn ai.

Không khí vốn đã lắng đọng lại từ từ thay đổi, giống như hai thái cực đang không ngừng thôn tính nhau.

Vệ Tùy đã theo Minh Quyền đế nhiều năm nhưng vẫn không nhịn được cuộc đấu ngầm này, mồ hôi lạnh ứa ra khắp người. Còn mấy thái giám, cung nữ khác thì khỏi phải nói, có người đã run run cầm cập, mặt mày xám ngoét nhưng vẫn gồng mình chống chọi.

"Khởi bẩm hoàng thượng Từ tướng quân cầu kiến." Bấy giờ tiếng thị vệ canh gác bên ngoài vang lên thành công khiến cuộc đấu mắt dừng lại.

"Truyền."

  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Lối Thoát "Thâm Cung" - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Lối Thoát "Thâm Cung"
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Lối Thoát "Thâm Cung" - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.277912855148 sec