Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng)Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng) - chương 6

Chương 6Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG NĂM

Chàng Hầu tước đã dự định điều gì là anh ta thực hiện rất chu đáo, hay ít nhất cũng phái Hunsbury làm thay.

Ngài Bá tước thấy mình tỉnh dậy lúc một giờ sáng, Hunsbury đang ở bên cạnh đợi “chỉ dẫn cho bức điện tín” của ngài.

Ngài vẫn chưa biết mình sẽ gửi điện tín đi đâu nên cứ nhìn chằm chằm vào anh ta.

“Bưu điện địa phương sẽ gửi điện tín tới bưu điện cảng Tilbury, bưu điện ở đó sẽ chuyển điện tín tới cho thuyền trưởng của ngài, vậy là anh ta biết ngay ngài sẽ đi đâu.”

“Ôi Chúa ơi!” Ngài Bá tước kêu lên. “Đúng là điều kỳ diệu của khoa học hiện đại. Không biết sắp tới các nhà khoa học còn nghĩ ra được những gì nữa.”

Hầu tước và Lavina tới dùng bữa sáng rất sớm cùng ngài Bá tước. Nhìn qua cửa sổ, họ có thể thấy đoàn người hầu khuân vác những hòm đồ đạc và một chiếc xe ngựa vừa chạy tới.

“Cháu nghĩ đã đến lúc chúng ta có thể đi rồi,” chàng Hầu tước nói, anh ta không uống cà phê nữa.

“Nhưng còn ngài Richard thì sao?” Ngài Bá tước hỏi. “Chắc chắn ta phải báo với ông ta trước khi lên đường chứ?”

“Ngài biết không, cháu nghĩ ngài không nên làm thế thì tốt hơn,” chàng Hầu tước thì thầm. “Cháu đã để lại một bức thư và dặn người chuyển cho ông ta khi ông ta tỉnh giấc, trong thư cháu xin ông ta thứ lỗi vì đã vội vã đưa ngài đi.”

“Nếu thế thì chúng ta hãy đi ngay thôi,” ngài Bá tước kiên quyết nói.

Chiếc xe ngựa đưa họ tới ga xe lửa, từ đó họ lên tàu tới Tilbury.

“Con không thể tin được mọi chuyện đang diễn ra thế này,” Lavina nói khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh.

Chàng Hầu tước đã ra ngoài hành lang, để hai cha con ngồi lại nói chuyện với nhau.

“Mọi chuyện có vẻ ngoài sức tưởng tượng,” ngài Bá tước đồng tình. “Cách đây hai ngày cha con ta vẫn còn chưa dám tin anh ta lại đồng ý chuyện này. Vậy mà bây giờ, chúng ta đã ở đây, đang tới bờ biển rồi. Ta rất hy vọng biển lặng để chuyến du hành của chúng ta có thể xuất phát luôn.”

“Con cũng mong như thế. Mặc dù thật ra con rất dễ say sóng.”

“Con bị say sóng từ lúc ba tuổi. Lúc đó ta đưa con lên du thuyền, và con chạy hết khoang này qua khoang khác. Tất nhiên đám thủy thủ rất nuông chiều con, vì ai cũng nghĩ con thật đáng yêu.”

“Đúng là thế mà,” Lavina mỉm cười và trả lời.

“Tất nhiên là con thật dễ thương, và thậm chí càng ngày càng duyên dáng hơn. Ta không biết ta có thể làm được việc gì không nếu không có con.”

Lavina biết cha đang nghĩ gì, bởi giọng ngài chợt chùng xuống buồn bã.

“Cha lại nhớ mẹ rồi,” nàng nhẹ nhàng nói, “và hẳn là khi mẹ qua đời cha phải đau buồn lắm.”

Ngài Bá tước gật đầu.

“Ta yêu mẹ con từ lần đầu tiên nhìn thấy bà ấy, và rồi dần dần bà ấy cũng trao trái tim mình cho ta. Phải mất một khoảng thời gian và chút khéo léo ta mới chinh phục được bà ấy, nhưng khi đã yêu ta rồi thì bà ấy trao tất cả trái tim và tâm hồn mình cho ta. Chúng ta cực kỳ hạnh phúc. Con có nhớ không?”

“Tất nhiên là con rất nhớ. Đó là lý do tại sao khi còn nhỏ con cũng rất hạnh phúc. Ngôi nhà dường như không bao giờ còn như cũ nữa từ khi mẹ qua đời, và con vẫn nhớ mẹ nhiều lắm, dù mẹ ra đi đã bốn năm rồi.”

“Ta cũng nhớ mẹ con,” ngài Bá tước nói. “Nếu con rời bỏ ta thì ta sẽ nhớ bà ấy nhiều hơn nữa. Căn nhà sẽ tăm tối và cô đơn biết bao nếu không có con ở đó.”

“Nhưng cha ơi, cha đang nói gì vậy? Có phải con kết hôn thật đâu? Cuối cùng thì cuộc ‘đính ước’ này cũng sẽ kết thúc, và cha con mình sẽ lại sống cùng nhau như trước kia.’

“Ta không biết mọi việc có được suôn sẻ như thế không. Giả như Nữ hoàng không thể tìm ra được cô dâu khác thay thế con thì sao?”

“Con hy vọng Người không tìm được. Sao con có thể mong đợi một cô gái khác phải chịu số mệnh mà con không muốn chính mình gặp phải cơ chứ? Người sẽ phải tìm ra một cách khác mà không cần ép buộc một kẻ đáng thương kết hôn giống như bán một cái đầu gia súc vậy.”

“Tất nhiên là con nghĩ đúng. Ta chỉ muốn nói là Người có thể gây áp lực vào một thời điểm khác, thế thì con sẽ khó mà phá bỏ hôn ước. Thậm chí có thể con sẽ phải làm một đám cưới giả nữa đấy.”

Lavina bật cười.

“Đừng sợ cha ơi. Hầu tước Elswick sẽ tự thấy ý tưởng đó kinh khủng như bản thân con nghĩ ấy chứ.”

Bây giờ con tàu đã chạy chậm lại. Trên tàu đỡ ồn ào hơn rất nhiều. Giọng của Lavina vang lên lanh lảnh.

Hầu tước Elswick đang đứng phía ngoài hành lang cũng phải nghe thấy tiếng nàng. Và vì không có ai nhìn thấy anh ta, nên anh ta tự cho phép mình đứng đó cười một mình.

***

Không gì làm ngài Bá tước Ringwood ngạc nhiên bằng lúc tới cảng Tilbury. Tay thuyền trưởng trên chiếc du thuyền của ngài đã sẵn sàng lên đường. Hẳn là anh ta đã nhận được bức điện tín.

Thật ra con tàu của ngài chạy bằng động cơ hơi nước. Tuy ngài chỉ gọi nó là du thuyền thôi nhưng nhìn nó vô cùng sang trọng.

Lavina rất vui vì cha nàng đã cho sơn lại toàn bộ phía trong con thuyền. Lần này là màu xanh nhạt.

Anh thuyền trưởng nồng nhiệt chào đón mọi người. Anh ta bảo ngài Bá tước rằng anh ta rất hài lòng với đoàn thủy thủ, và những động cơ mới được tu sửa lại.

Như một vị khách danh dự, Hầu tước được ở trong khoang điều khiển. Ngay sau khi sắp xếp chỗ cho mọi người và đưa hết hành lý lên boong tàu, thuyền trưởng cho nhổ neo ngay.

Con tàu chầm chậm rời bến, Lavina nhìn thấy bờ biển lùi xa dần. Một lúc sau chàng Hầu tước tới đứng bên cạnh nàng.

“Bây giờ nàng đã thấy dễ chịu hon chưa?” Anh ta hỏi.

“Ồ, ta thấy ổn rồi. Bọn họ sẽ không thể đuổi kịp chúng ta. Họ biết tìm chúng ta ở nơi nào cơ chứ? Quản gia của chàng sẽ không nói cho bất kỳ ai.”

“Ta đã dặn ông ta nói rằng chúng ta đang tới Địa Trung Hải. Mặt khác...”

Anh ta hướng mắt về phía xa xăm.

“Không phải là ta đang nhìn thấy một con tàu hải quân trang bị đầy súng ống đuổi theo chúng ta đấy chứ?”

“Cái gì?” Nàng thét lên. “ôi không, làm ơn đừng... Đâu?”

“Không có đâu, nàng thật ngốc. Ta chỉ đùa thôi.”

Nàng đưa cả hai tay lên che miệng và cố nén tiếng nức nở.

“Chàng thật độc ác,” nàng nói. “Chàng không biết ta sợ hãi...”

“Vậy thì hãy thứ lỗi cho ta. Ta không có ý làm nàng lo lắng đâu. Nhưng nàng không quên là ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng dù bất cứ giá nào đấy chứ?”

“Ta không quên, và ta chắc chắn đó là ý định của chàng, nhưng...”

“Nhưng nàng vẫn sợ Nữ hoàng phải không? Đừng phiền lòng. Nàng có thể trở lại tìm ta để chống lại Nữ hoàng bất cứ lúc nào.”

Thế rồi, cứ như thể tỏ vẻ tử tế như vậy đã là đủ lắm rồi, anh ta trở lại thái độ cộc cằn và nói rằng anh ta sẽ tới đài chỉ huy cùng cha nàng và thuyền trưởng. Anh ta sẽ gặp nàng vào bữa tối.

Ngày hôm nay cũng sắp hết nên bữa tối là bữa ăn duy nhất trước khi họ nghỉ ngơi.

Ngay trước bữa tối, chàng Hầu tước đưa ra một điều ngạc nhiên.

“Báo The Times!” Lavina kêu lên. “Nhưng chàng đã đi mua báo lúc nào? Ta biết là chúng ta lên đường quá sớm nên họ chưa thể giao báo đến nhà chàng được.”

“Ta đã phái người ra ngoài tìm mua ngay khi chúng ta tới Tilbury,” Hầu tước Elswick nói. “Bản thông cáo đã được in rồi, cùng với một mẩu tin ngắn của ông Ferris. Chắc hẳn đêm qua đường dây điện tín đã phải hoạt động hết công suất.”

Lavina nhìn và thấy tiêu đề bài báo in đậm. Thông báo đính hôn...

“Tới lúc này thì ta dám nói rằng Nữ hoàng cũng biết tin này rồi,” chàng Hầu tước nhận xét. “Ta chắc chắn việc chúng ta bỏ trốn là hoàn toàn sáng suốt.”

“Tới lúc ta phải gặp lại Người, chắc hẳn Người đã quen với tin này,” ngài Bá tước nói, giờ đây khi đang ở ngoài khơi xa ngài cảm thấy can đảm hơn bao giờ hết.

Suốt thời gian còn lại của bữa tối, Lavina nói rất ít, và nàng thấy khá hài lòng. Nhìn cha và chàng Hầu tước nói chuyện thân mật với nhau, trong lòng nàng dằng lên một cảm giác vui vẻ.

Khi bữa ăn kết thúc, nàng bỗng thấy Hầu tước là một người đàn ông dễ thương.

Thì anh ta cũng dễ chịu mà, nàng nghĩ, đẹp trai hơn nhiều so với lúc anh ta giận dữ và tỏ ra xa cách.

Nàng nói lời chúc ngủ ngon với hai người đàn ông. Nàng muốn đi ngủ sớm. Nàng biết thế nào cha nàng cũng tới khoang của nàng để hôn chúc nàng ngủ ngon.

Thật ra, ngài Bá tước tới rất muộn làm nàng mong mãi. Khi cha tới nàng nói ngay.

“Ôi, cha, con cứ nghĩ có khi cha đã quên mất con rồi.”

“Ta đang nói chuyện với vị khách của chúng ta mà,” cha nàng trả lời. “Con sẽ ngạc nhiên khi biết cậu ta là một chuyên gia về các đất nước. Cậu ta đang kể cho ta nghe về những nơi kỳ lạ ở phương Đông mà cậu ta đã từng đi qua.”

“Vâng ạ, con rất ngạc nhiên về điều đó.”

“Ta thấy cậu ta hiểu biết rộng hơn ta nghĩ. Tất nhiên nếu cậu ta cứ ở mãi trong lâu đài rồi đối xử với phụ nữ như thể phụ nữ là lọ thuốc độc thì thật phí phạm cuộc đời.”

Lavina bật cười.

“Con chỉ hy vọng anh ta không đẩy con xuống biển vào lúc con không ngờ tới nhất thôi,” nàng nói.

“Con không nên nói về cậu ta như vậy, trong khi con đang mắc nợ cậu ta quá nhiều!” Cha nàng mỉm cười và nói tiếp. “Có thể cậu ta sẽ biết tận hưởng cuộc sống nhiều hơn và thân thiện hơn, như cậu ta nên thế, sau khi chuyến đi này kết thúc.”

“Cha à, con nghĩ là bất kỳ ai đi cùng với cha cũng sẽ cảm thấy vui vẻ. Con phải thừa nhận là con tàu chưa bao giờ đẹp và đi nhanh như lúc này.”

Cha nàng mỉm cười.

“Con nói đúng,” ngài Bá tước đồng tình, “và cậu ta rất ngưỡng mộ Nàng tiên cá.”

“Giờ thì con hiểu tại sao đột nhiên cha mến anh ta đến vậy,” Lavina bật cười.

“Ồ, nói chung nếu tính tình của cậu ta mềm mại hơn thì cậu ta có thể nhìn cuộc đời tươi sáng hơn. Có thể cậu ta sẽ thấy phụ nữ ở Scotland thật hấp dẫn.”

Lavina lại cười khanh khách.

“Lạc quan vậy cũng chẳng ích gì đâu cha ơi. Tuy nhiên con cũng đã từng nghe người ta nói con gái ở các vùng thảo nguyên rất quyến rũ.”

“Không ai xinh đẹp hơn con đâu, con yêu của ta. Nếu chàng Hầu tước ngốc nghếch không nhận ra điều đó thì chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng cậu ta sẽ thưởng thức được món đặc sản haggis để bù lại thôi.”

“Mà theo ta thì,” ngài nói tiếp, “ta nghĩ cậu ta đã nhận ra rồi đấy...”

“Cha ơi, cha lầm rồi. Nụ hôn chỉ là để che mắt thiên hạ thôi.”

Ngài Bá tước thở dài.

“Ta chỉ muốn nói là ta ngưỡng mộ sức chịu đụng của con biết bao, con gái yêu của ta. Và ta cũng thương con biết bao.”

“Thương con ư, là sao hả cha?” Lavina giật mình.

“Con đã từng nói với ta rằng con không thích nghĩ đến cảnh cậu ta hôn con.”

“À... À vâng, con có nói vậy nhỉ?” Nàng vừa nói vừa cố gắng nhớ lại, và tự hỏi không biết lúc đó nàng đang nghĩ gì.

“Vậy nên khi cậu ta làm vậy, ta nghĩ sự chịu đụng dũng cảm của con quả là phi thường.”

Lavina co người lại.

“Tất cả chúng ta đều phải hy sinh một cái gì đó mà cha.”

“Và con thật cao thượng.” Cha nàng vỗ vỗ bàn tay nàng. “Nhưng con có muốn cha nói chuyện với cậu ta không, để chắc chắn rằng cậu ta không làm điều gì tương tự như thế nữa?”

“Con nghĩ không cần đâu ạ, cha yêu quý,” nàng nói nhanh. “Như thế không nhã nhặn lắm phải không cha, trong khi anh ta đã làm quá nhiều điều cho cha con mình?”

“Con nói rất đúng,” ngài Bá tước trầm ngâm đồng ý. “Và nếu chuyện đó lại xảy ra lần nữa... Ồ, thì con sẽ lại phải cố gắng lên nhé.”

“Vâng, con sẽ nghe theo lời cha.”

“Chúc con ngủ ngon, con gái cưng của ta.”

Ngài Bá tước hôn chúc ngủ ngon nàng trước khi ra khỏi khoang và đóng cửa lại thật nhẹ nhàng.

Lavina cuộn mình lại dưới tấm chăn, nàng cảm thấy thật sung sướng vì con tàu đang đưa nàng băng qua đại dương để bỏ lại tất cả rắc rối phía sau.

Nàng chìm vào giấc ngủ với nụ cười đọng mãi trên môi.

***

Ngày hôm sau, nàng dành rất nhiều thời gian đứng bên lan can con tàu. Nàng biết rằng họ đang tới gần Aberdeen hơn, đó là bến cảng gần với Ballater nhất, nơi đó có những người họ hàng Scotland mà nàng chưa biết đang sinh sống.

Ngài Bá tước đã cho Lavina xem lá thư hai bác gửi cho cha nàng. Mặc dù trong thư viết họ có thể tới thăm Scotland bất kỳ lúc nào, nhưng nàng vẫn băn khoăn không biết họ sẽ cảm thấy thế nào nếu cha con nàng viếng thăm mà không hề báo trước.

Buổi tối hôm đó, khi bữa tối vừa kết thúc, nàng lại để cha nàng và chàng Hầu tước tự do trò chuyện với nhau, họ có vẻ rất hợp nhau.

Nhưng thay vì trở lại khoang của mình như đêm trước, nàng đứng nhìn những ánh đèn xa tít tắp từ phía bờ biển, giờ đây họ đã tới gần bờ đến nỗi hầu như lúc nào cũng nhìn thấy được đất liền.

Cách chỗ nàng đứng độ vài thước là phòng nhạc. Mẹ Lavina cứ khăng khăng muốn đặt một cây đàn piano nho nhỏ trong hội trường. Đó là món quà tuyệt diệu dành cho nàng.

Hồi nhỏ cô bé Lavina lúc nào cũng thích được nghe những bản nhạc mẹ nàng chơi. Cha nàng thường cầm tay nàng và dẫn nàng nhảy theo điệu nhạc.

Nàng chợt mỉm cười khi nghĩ tới những kỷ niệm hạnh phúc luôn luôn in dấu trong tâm trí nàng.

Nhắm mắt lại, nàng hồi tưởng tới âm thanh của cây đàn piano trong tâm trí, nàng tưởng tượng được nhìn thấy mẹ nàng ngồi đó, mơ màng chơi một điệu nhạc khiêu vũ. Bản nhạc đó tên là Điệu Valse cho mùa hạ, và có một đứa trẻ rất yêu thích bản nhạc này.

“Nữa đi mẹ, mẹ chơi lại đi!” Nàng đã hét lên như vậy, cứ vui thích hoan hô mãi.

Và mẹ luôn chơi bản nhạc đó cho nàng nghe mỗi lần nàng muốn.

Khi lớn hơn, Lavina học chơi violin, và lại có một nhạc cụ mới được đưa lên boong tàu cho nàng. Thật tuyệt vời, không có niềm vui nào sánh bằng niềm vui được chơi nhạc cùng người mẹ yêu dấu. Thế rồi mẹ qua đời, và niềm vui ấy cũng chết theo bà.

Đột nhiên Lavina mở mắt ra. Không phải nàng đang mơ. Sự thật là có ai đó đang chơi bản Điệu Valse cho mùa hạ bằng piano, giống hệt mẹ nàng chơi ngày trước.

Nàng rón rén đi dọc hành lang và nhẹ nhàng mở cửa phòng nhạc, băn khoăn không biết là ai mà có thể chơi hay đến thế.

Và trước sự sửng sốt của nàng, chàng Hầu tước đang ngồi đó chơi piano.

Anh ta quay lưng ra phía cửa nên không hề biết có ai đang nghe hay không.

Cho tới lúc này, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng người đàn ông cục cằn này lại có thể chơi đàn, có lẽ cuộc sống đơn độc mà anh ta lựa chọn đã khiến anh ta tìm đến âm nhạc như một cách để làm dịu bớt nỗi cô đơn.

Nàng đứng bên khung cửa, ngập ngừng một lúc lâu.

Rồi nàng đi qua tấm thảm mà không hề gây ra tiếng động nào và ngồi xuống một trong những chiếc ghế dành cho khán giả phía dưới. Phải đến một tiếng đồng hồ, nàng vẫn ngồi đó và im lặng, lắng nghe một cách vô cùng thích thú khi anh ta chơi hàng loạt bản nhạc với đủ các cung bậc buồn có, vui có, cả ngọt ngào, u sầu cũng có.

Dường như Lavina thấy rõ được tâm hồn của anh ta trong mọi giai điệu. Bằng cách này anh ta có thể truyền đạt đến người khác tất cả cảm xúc của mình, nhưng có vẻ như chỉ có cách này mà thôi. Và nàng bắt đầu cảm thấy buồn thay cho anh ta.

Rồi nàng nhận ra anh ta lại đang chơi Điệu Valse cho mùa hạ một lần nữa. Như thể không ngăn được chính mình, nàng đứng dậy bước tới phía trước, với tay lên một cái giá không cao lắm có cất cây violin của nàng, và nhẹ nhàng kéo cây đàn ra.

Rất chậm rãi, nàng bắt đầu kéo đàn, tiếng violin êm ái hòa cùng giai điệu với bản nhạc của Hầu tước. Tiếng đàn của Hầu tước như chững lại một nhịp, nhưng rồi anh ta lại tiếp tục, không hề nhìn lên. Nàng tự hỏi không biết anh ta có đoán ra được ai đang chơi cùng anh ta không.

Khi bản nhạc kết thúc, nàng chờ đợi anh ta quay lại và nói gì đó với nàng. Nhưng anh ta vẫn ngồi yên, và nàng chợt nghĩ hay là anh ta cáu giận vì sự xâm phạm của nàng cũng nên.

Có thể anh ta đang nghĩ nếu anh ta chẳng đoái hoài đến nàng, nàng có thể tự động bỏ đi.

Rồi khi nàng đang nghĩ rằng có lẽ cách tốt nhất là bỏ ra ngoài thì Hầu tước quay lại và nhìn nàng với đôi mắt ngập tràn cảm xúc mà nàng chưa từng thấy.

“Thì ra là nàng,” anh ta nói bằng giọng nhẹ nhàng, gần như kinh ngạc. “Ta không thể tưởng tượng nổi lại có người chơi nhạc với ta hòa hợp đến thế. Ta không biết là nàng biết chơi violin.”

Lavina bật cười.

“Còn ta cũng không hề biết là chàng biết chơi piano,” nàng đáp lời.

“Ta chơi đàn từ lúc còn rất nhỏ,” chàng Hầu tước thổ lộ. “Giờ đây khi chỉ còn một mình, ta chẳng thấy một người bạn nào có thể an ủi mình bằng một chiếc piano.”

“Ta cũng cảm thấy như vậy với cây violin,” nàng nói. “Ta cũng biết chơi piano.”

“Thật sao?” Anh ta reo lên. “Nghe cha nàng kể về nàng, ta cứ nghĩ nàng là một cô gái thích các hoạt động ngoài trời, như cưỡi ngựa chẳng hạn.”

“Ta cũng thích những thứ đó,” Lavina nói, “nhưng ta thấy âm nhạc cho ta cảm xúc và niềm say mê như phi ngựa qua một hàng rào rất cao vậy.”

Chàng Hầu tước nhìn nàng với niềm thú vị mới.

“Thật là một sự so sánh hấp dẫn. Nhưng nếu vậy thì nàng là một cô gái rất đặc biệt đấy, xét trên mọi phương diện. Nếu không gặp nàng ở đây, giả sử ta không đi cùng nhau trên chuyến tàu này, ta sẽ không bao giờ nghĩ nàng biết chơi một loại nhạc cụ nào đó.”

“Ta cũng vậy, với chàng,” nàng nói. “Nhưng bây giờ thì ta đã biết tại sao chàng không cảm thấy cô đơn khi ở trong lâu đài.”

Dù chưa nói hết câu nhưng nàng cũng nhận ra ngay nàng vừa phạm một sai lầm khi nhắc tới chuyện tế nhị của anh ta. Ngay lập tức chàng Hầu tước quay đi và bắt đầu chơi một giai điệu quen thuộc khác, lần này là một bản nhạc rất nhanh.

Lavina nghĩ nó gần giống như một người đang khiêu vũ cuồng nhiệt và điên dại để ngăn anh ta hoặc cô ta nghĩ về những gì mà họ đã đánh mất hay những gì mà họ không thể có được.

Nàng lại ngập ngừng một lúc lâu.

Rồi khi đã nhận ra giai điệu này, nàng bắt đầu chơi cùng anh ta, hai dòng thanh âm hòa vào nhau ngày càng nhanh. Nàng biết rằng nàng chơi cực kỳ điệu nghệ.

Anh ta liếc nhìn nàng thật nhanh và càng chơi nhanh hơn nữa. Nàng cố gắng theo kịp anh ta, và họ cùng nhau chơi mê say. Tiếng nhạc vút lên cho tới khi giai điệu kết thúc thật hoàn hảo.

Khi âm thanh cuối cùng tan biến, anh ta nhìn nàng, đôi mắt bùng sáng đầy vui thích.

“Tài năng của nàng có thể sánh với phòng hòa nhạc Albert Hall của hoàng gia,” anh ta nói. “Có thể tới một ngày nào đó, khi chúng ta mất tất cả những gì chúng ta có thì chúng ta có thể xin chơi nhạc ở đó để kiếm sống.”

Lavina bật cười.

“Cảm ơn chàng vì lời khen ngợi.”

“Nàng hoàn toàn xứng đáng mà. Nàng chơi nhạc cực kỳ tuyệt diệu và ta chỉ có thể đoán rằng hẳn phải có một nhạc công lão luyện đã dạy nàng.”

“Thật ra, mẹ ta muốn ta chơi, để làm cha ta vui lòng,” Lavina kể với anh ta. “Ta đã yêu âm nhạc ngay từ lần đầu tiên được nghe piano. Lúc đó ta vẫn còn nằm trong nôi.”

Anh ta im lặng một lúc, rồi gật đầu đồng ý.

“m nhạc làm ta quên đi tất cả những đau buồn và phiền muộn,” anh ta nói. “Khi chơi đàn, ta như được sống trong một thế giới khác, một thế giới không bao giờ có sự xấu xa và bất công.”

Một lúc lâu sau Lavina chẳng biết nói gì hơn. Rồi nàng cất tiếng.

“Chàng hãy chơi cho ta nghe một trong những bản nhạc mà chàng thích nhất đi, và ta sẽ xem nó có quen thuộc để ta chơi cùng chàng được không.”

Chàng Hầu tước quay lại với chiếc piano và bắt đầu chơi một đoạn nhạc du dương, nhẹ nhàng mà đầy khắc khoải, giai điệu chầm chậm của bản nhạc này rất khó bắt nhịp theo. Rồi hai người hòa tiếng đàn vào nhau như một, nghe thật mê ly.

Khi những âm thanh cuối cùng rơi rớt vào không gian, anh ta ngẩng lên và ngơ ngẩn nhìn nàng, cứ như thể có gì đó ở nàng làm anh ta bối rối.

“Ta không nghĩ lại có thể tìm được một người chơi đàn hòa hợp với ta như vậy, một người có thể dùng nhạc cụ để cùng ta cất lên hai giai điệu như hai dòng suối chảy ra từ một nguồn.”

Lavina im lặng hồi lâu, suy nghĩ về câu trả lời dường như đã quá hiển nhiên. Anh ta đã dành quá nhiều thời gian ở một mình, rất ít khi tới thăm những gia đình khác, và không biết đâu đâu cũng có những thanh âm tuyệt diệu.

Đột nhiên anh ta có vẻ nhận ra rằng anh ta đã bộc lộ quá rõ những xúc cảm của mình qua cách anh ta nói với nàng. Nàng gần như có thể nhìn thấy rõ anh ta rụt người lại. Anh ta quay về phía cánh cửa, nói nhanh:

“Chúc ngủ ngon, ta hy vọng nàng yên giấc.”

Trước khi nàng kịp trả lời, anh ta đã ra ngoài và đóng cửa lại.

Lavina chỉ còn lại một mình. Nàng nhận thấy con tàu cũng đã dừng lại thì phải, có lẽ nó đang dừng ở một cái vịnh rất tĩnh lặng cho tới sáng mai.

“Chúc ngủ ngon,” nàng nói với căn phòng trống vắng.

Chỉ còn tiếng sóng vỗ oàm oạp vào mạn tàu, nàng bước đi lặng lẽ về khoang của mình, không thấy một ai, cũng không ai thấy nàng.

Jill đang đợi nàng. Cô tỳ nữ giúp nàng cởi bỏ bộ quần áo xinh đẹp để thay bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm rất tao nhã, rồi bắt đầu chải mái tóc dài đen nhánh của nàng.

“Tiểu thư có một buổi tối thú vị chứ ạ, thưa tiểu thư?” Cô ta hỏi.

“Ồ đúng vậy, cảm ơn em Jill ạ. Tối nay thật sự rất... rất là bất ngờ.”

Jill chưa kịp hỏi ý nàng muốn nói gì thì Lavina đã vội nói tiếp: “Em có thể đi ngủ được rồi. Ta sẽ tự chải nốt.”

Nàng ngồi một mình, chậm rãi đưa chiếc lược lên mái tóc. Nàng suy nghĩ về điều kỳ lạ mà tối nay nàng đã khám phá ra.

“Nếu ai đó kể với ta chàng là người như thế, chắc ta không thể tin được,” nàng tự nói với mình. “Ta vẫn nghĩ chàng chỉ là một người thô lỗ và cục cằn, nhưng trong con người chàng còn có một nét tính cách khác mà ta có thể chạm tới, và phần khuất lấp ấy dường như cũng đang muốn đến với ta.”

Nàng nằm lên giường và cứ nhìn chong chong vào bóng tối, láng nghe tiếng thì thầm dịu ngọt của biển cả mênh mang. Rồi nàng chìm vào giấc ngủ. Nàng mơ, như những giấc mơ hàng đêm luôn có tiếng nhạc đang thì thầm trong trái tim - hay như mẹ nàng vẫn nói là trong tâm hồn nàng.

Ngày hôm sau họ cập bến Aberdeen. Từ đó họ tới nhà ga và bắt tàu hỏa tới thị trấn Ballater.

Đó là một vùng xa xôi hẻo lánh nhưng được đầu tư xây dựng đường sắt rất tốt vì nó nằm gần Balmoral, vùng đất trên đất nước Scotland mà Nữ hoàng Victoria và Thái tử Albert đã giành được cách đây hai mươi năm.

Trong suốt cuộc đời của Thái tử, mùa hè nào họ cũng dành thời gian tới đây. Sau khi ngài qua đời, hàng năm Nữ hoàng Victoria vẫn tiếp tục tới đây một mình.

Ở nhà ga của thị trấn Ballater, họ chất hành lý gọn thành một đống để chuyển tới nhà bác McEwuan. Lavina run lên xúc động khi nhìn thấy vùng đồng quê tuyệt đẹp của Scotland.

Đồng cỏ xanh bát ngát, những cây thạch nam cọ vào chân người đi đường, đó là những thứ rất mới mẻ và khiến nàng bồi hồi thổn thức.

Nàng cảm thấy nàng đang bước vào một thế giới mới lạ, thật may mắn vì thế giới ấy không đáng sợ cũng không đầy thách thức như đất nước miền Nam mà nàng vừa rời đi.

“Ngôi nhà đó trông thế nào?” Chàng Hầu tước hỏi.

“Người ta gọi nó là lâu đài McEwuan,” ngài Bá tước trả lời, “và nó cũng gần giống một lâu đài, nhưng không uy nghi bằng tòa tháp của gia đình cháu.”

“Thế thì may quá,” chàng Hầu tước nói ngay. “Cháu vẫn hay bị lạc đường nếu vào những nơi quá rộng lớn. Cháu hy vọng anh họ của ngài là một người điềm tĩnh, nếu không việc chúng ta đến mà không hề báo trước thế này sẽ khiến bác ấy choáng váng lắm.”

Nhưng chúng ta đã có sẵn lời mời của anh ấy rồi. Bất kỳ lúc nào tới cũng được,” ngài Bá tước chỉ rõ. “Ta mới nhận được lời mời đó cách đây ba ngày.”

“Nhưng cha ơi,” Lavina bật cười, “khi người ta nói thế, ý của họ không phải như nghĩa đen đâu ạ.”

“Nếu thế thì anh ấy không nên nói vậy mới phải,” ngài Bá tước trả lời. “Chúng ta tới thăm họ như một hành động lịch thiệp, để thông báo tin vui con đã đính hôn.

“Họ sẽ tin rằng hai ta thật sự đã đính hôn ư?” Chàng Hầu tước hỏi.

“Đó không phải là điều tốt nhất sao?” Ngài Bá tước hỏi lại.

“Tất nhiên là vậy. Càng ít người biết sự thật thì càng tốt.”

Cuối cùng họ cũng nhìn thấy ngôi nhà của gia đình McEwuan. Đó không phải là một tòa lâu đài quá hùng vỹ, nhưng nó cũng có những pháo đài và tháp nhỏ, và bề ngoài lâu đài quả là rất lãng mạn.

“Kia là anh họ ta đấy!” Ngài Bá tước đột nhiên reo lên.

Một người đàn ông cao lớn, lực lưỡng bước qua cửa chính ra ngoài và đứng nhìn họ chăm chú khi họ tiến lại gần. ông nở nụ cười rạng rỡ, và vẫy tay với họ, chẳng tỏ ra ngạc nhiên chút nào về sự có mặt đường đột của họ.

“Anh Ian!” Ngài Bá tước gọi to.

Ông Ian McEwuan vội vã bước tới và chặn ngay đầu chiếc xe ngựa khi xe vừa dừng lại.

Không chờ người đánh xe ngựa kịp nhảy xuống, ông ta kéo bật cánh cửa xe, đưa tay túm lấy người em họ và gần như lôi mạnh ngài xuống để ôm ghì lấy ngài.

“Vậy là em đã quyết định chấp nhận lời mời của anh rồi! Tuyệt quá! Ra đây đi mọi người ơi! Lần này họ tới thật rồi này!”

Khi ông vừa dứt lời, lập tức có một chàng thanh niên trẻ trung chạy ra. Anh ta rất điển trai và chỉ có vẻ già dặn hơn Lavina một chút.

“Đây là con trai anh, cháu Andrew,” ông Ian nói. “Lại đây nào, Andrew. Đây là chú Edward, từ khi con còn nhỏ xíu đến nay mới được gặp lại chú. Còn đây là em họ Lavina của con, con chưa từng gặp bao giờ.”

Lúc đó người đánh xe ngựa mới đỡ tay Lavina xuống, và chàng Hầu tước theo sau nàng. Rồi anh ta im lặng đứng nhìn cuộc hội ngộ đầy náo động với vẻ thích thú.

Chàng thanh niên trẻ đưa tay ra.

“Chú Edward, em Lavina, thật tuyệt vời vì cuối cùng cũng được gặp hai người.”

Rồi ngài Bá tước đột nhiên nhớ ra họ có một vị khách đi cùng nên nói.

“Em muốn anh và cháu làm quen với vị khách của em, Hầu tước Elswick, anh chàng này đã đi cùng cha con em tới Scotland. Cậu ta muốn xem nơi đây có tuyệt vời như em từng kể với cậu ta không.”

Lời nhận xét này được đón nhận rất nồng nhiệt. Hai cha con nhà McEwuan vui vẻ dẫn họ đi qua cửa chính vào trong tòa lâu đài.

“Xin mời vào! Xin mời!” ông Ian nói với mọi người. “Anh đã mong chờ em về thăm nhà hàng năm trời nay rồi. Bây giờ thì cứ như anh vừa rơi từ trên thiên đường xuống vậy, em đã tới rồi.”

“Cha con em rất vui vì đã tới được đây,” ngài Bá tước trả lời. “Vì rời Anh quốc đột ngột quá nên em không kịp báo trước với anh là em sẽ đến.”

“Đâu cần em phải báo trước,” ông Ian nói. “Đây là Scotland cơ mà. Cánh cửa nơi đây luôn rộng mở chào đón bạn bè và những người thân trong gia đình.”

Ông Ian đưa họ lên một chiếc cầu thang. Lavina nghĩ chắc hẳn họ đang đi tới phòng khách. Bà chủ nhà đang ngồi đó chờ tiếp đón họ.

Bác gái là một phụ nữ ưa nhìn mới bước qua tuổi năm mươi. Bác có mái tóc màu đỏ và khuôn mặt luôn tươi cười.

“Đúng là một ngạc nhiên lớn,” bác nói với ngài Bá tước, “nhưng thật tuyệt vời. Chị đã cho người chuẩn bị phòng cho mọi người ngay rồi. Trong thời gian chờ đợi, chúng ta hãy dùng chút rượu vang nhé.”

Lavina nhìn quanh và nhận ra bên trong ngôi nhà rất xinh xán, thoải mái và đẹp hơn nàng tưởng nhiều. Nàng cứ nghĩ vì ngôi nhà ở miền Bắc xa xôi nên nó sẽ phải lạnh lẽo và giản dị lắm.

Ngược lại với những gì nàng phán đoán, tất cả mọi nơi trong ngôi nhà đều tiện nghi, trên tường treo đầy những bức tranh mà nàng biết chắc là rất có giá trị. Những tấm rèm cửa và thảm chẳng kém cạnh gì mấy với những món đồ đặt trong bất cứ căn phòng khách thượng hạng nào ở Mayfair.

“Chị hy vọng ba người sẽ ở lại đây thật lâu để gặp gỡ hết bạn bè của gia đình,” bà McEwuan nói.

“Cháu muốn ngắm thật nhiều cảnh đẹp của Scotland,” Lavina nói.

“Nhưng bọn em tới đây còn vì một lý do khác nữa,” ngài Bá tước nói thêm. “Đó là thông báo cuộc đính hôn của Hầu tước Elswick và con gái em.”

Tất cả mọi người đều rất đỗi vui mừng, cả nhà nâng cốc chúc mừng rồi lại nâng cốc lần nữa. Chàng Hầu tước đứng bên cạnh Lavina, đón nhận những lời chúc tụng với tâm trạng rất thoải mái, nhưng nàng băn khoăn không biết trong lòng anh ta đang cảm thấy thế nào.

Thậm chí sau buổi đêm qua, khi họ đã chơi nhạc cùng nhau và nàng cảm thấy có một mối giao cảm ngọt ngào giữa hai người, nàng vẫn chưa thật sự thấu hiểu được tâm hồn của anh ta.

Lúc đó anh ta đã lại thu mình lại. Mặc dù sáng nay anh ta tỏ vẻ khá thân mật nhưng những khoảnh khắc tuyệt diệu có thể không bao giờ trở lại nữa.

Cho tới lúc này anh ta vẫn diễn vai của mình quá hoàn hảo, lúc nào anh ta cũng tỏ ra là một vị hôn phu nhiệt tình. Nhưng khi nàng nhìn vào đôi mắt anh ta, nàng chẳng thấy gì trong đó.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng) - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng) - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211338996887 sec