Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng)Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng) - chương 11

Chương 11Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG MƯỜI

Suốt quãng đời còn lại Lavina không bao giờ quên vài giờ đồng hồ khủng khiếp sau đó.

Nàng vẫn nhớ lúc nàng chạy đến bên Hầu tước khi anh ta nằm trên mặt đất, máu chảy đầm đìa. Nàng ngã vật trên người anh ta kêu khóc, “Ivan, ôi tình yêu của ta, người yêu dấu! Chàng không thể chết. Chàng không thể. Đừng bỏ ta!”

Ký ức ấy đã ám ảnh những giấc mơ của nàng hàng năm trời.

Nàng vòng tay ôm anh ta và siết chặt anh ta vào lòng, nức nở.

Rồi có vài người đàn ông chạy tới, là do ông chủ tìm về. Họ nâng anh ta lên và khiêng vào phòng ngủ.

Ông chủ quán trọ đúng là một người nhạy cảm và tốt bụng, ông ta gửi một lời nhắn cho bác sĩ và một lời nhắn cho gia đình bác McEwuan.

Thật may mắn là bác sĩ ở gần đó nên tới rất nhanh, ông ta gắp viên đạn ra, và cố gắng cầm máu cho Hầu tước.

“Không đến nỗi tệ như mọi người nhìn thấy đâu,” cuối cùng ông bác sĩ nói. “Viên đạn không chạm đến các bộ phận nguy hiểm. Cũng thật may mắn, xém chút nữa là nguy rồi.”

Ngài Bá tước Ringwood bước vào đúng lúc nghe thấy bác sĩ nói vậy và thấy nhẹ cả người. Ngài ôm lấy cô con gái cưng để đỡ nàng khỏi bị ngất.

“Mạnh mẽ lên, con gái yêu của ta,” ngài nói. “Tất cả rồi sẽ ổn thôi.”

“Con yêu chàng ấy, cha ơi.”

“Ta biết, con gái yêu của ta,” ngài nhẹ nhàng nói. “Ta biết mà.”

“Nhưng con thì không biết.”

Ngài vỗ nhẹ vào tay nàng.

“Nhưng ta thì biết.”

“Có thể chuyển anh ta tới chỗ khác được không?” Bác Ian hỏi bác sĩ. Bác ấy đang ở nhà thì nhận được tin nhắn nên đã vội vàng tới quán trọ cùng ngài Bá tước Ringwood.

“Vì nhà ông rất gần,” bác sĩ trả lời, “Tôi nghĩ ông có thể đưa cậu ta về. Chỉ đi một đoạn ngắn như thế thì không sao đâu.”

Bác Ian lập tức nhờ người về báo với người nhà chuẩn bị một cỗ xe ngựa tốt nhất. Ngài Bá tước Ringwood cảm ơn ông chủ quán trọ và trả tiền cho ông ấy rồi họ bắt đầu cuộc hành trình rất ngắn trở lại lâu đài của gia đình McEwuan.

Lavina ngồi bên cạnh Hầu tước, nắm chặt bàn tay anh ta. Nhưng anh ta vẫn ngồi đó, nhắm nghiền mắt, khuôn mặt trắng bệch đầy đau đớn. Và nàng không thể nhận ra liệu anh ta có biết nàng ở bên hay không.

Nhìn mọi người khiêng anh ta vào phòng và biết rằng anh ta sẽ thấy thoải mái hơn, nàng thấy lòng khuây khỏa.

Khuôn phép không cho nàng được theo vào khi anh ta không mặc gì trên người. Vậy nên nàng ở lại bên ngoài cùng cha, và kể lại cho ngài Bá tước nghe mọi chuyện đã xảy ra. Ngài choáng váng, và cuối cùng khi nàng có thể vào phòng với Hầu tước, nàng để ngài đứng đó chìm trong những suy ngẫm sâu xa.

Lúc ở quán trọ chàng Hầu tước có tỉnh lại một chút, nhưng bây giờ anh ta lại chìm trong mê man.

Sự di chuyển đã ảnh hưởng đến vết thương, làm anh ta bị sốt. Bác sĩ tiêm cho anh ta một liều thuốc phiện để giúp anh ta dịu bớt phần nào cơn đau. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt trũng sâu và gương mặt tái nhợt như người chết của anh ta thì nàng thấy khiếp sợ vô cùng.

Khi cơn sốt tăng cao, anh ta bắt đầu mê sảng.

Nàng căng tai lên nghe xem anh ta nói gì, nhưng chỉ nghe thấy vài từ hoàn toàn vô nghĩa.

“Con quay...” Anh ta nhắc đi nhắc lại, “xinh đẹp như một con quay...”

Suốt cả một đêm dài vô cùng tận, anh ta nhắc đi nhắc lại những từ đó. Đôi khi anh ta mở mắt và nhìn thẳng vào Lavina, nhưng anh ta chẳng nhận biết được gì, rồi lại nhắm mắt.

Đến gần sáng, anh ta chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Thân nhiệt anh ta dần dần hạ xuống, nhưng có vẻ anh ta không nhận biết được gì, cứ như một người đàn ông sống trong thế giới khác vậy.

“Giá như ta biết cách làm chàng tỉnh lại,” nàng buồn bã thì thầm.

Rồi đột nhiên nàng nghĩ ra một ý.

Nàng bước nhanh ra khỏi phòng, xuống cầu thang và đi tìm bác gái McEwuan. “Cháu phải tới để xin bác một ân huệ lớn,” nàng nói.

“Ồ cháu yêu, cháu muốn gì cũng được.”

“Trên gác có cây piano nào không ạ?”

Bác gái McEwuan nhìn nàng chằm chằm.

“Một cây đàn piano!” Bác gái kêu lên, giọng điệu bác gần như một câu hỏi. Rồi bác nhớ ra và nói. “Có một chiếc trong phòng của bọn trẻ. Hồi nhỏ mấy đứa nhà bác vẫn hay chơi đàn. Bác giữ nó cẩn thận lắm.”

“Ôi cảm ơn bác, thật là tuyệt. Bác cho cháu mang ra chơi nhé?”

“Tất nhiên là được. Cháu muốn gì thì cứ bảo với quản gia, ông ấy sẽ gọi vài người tới giúp.”

Lavina bảo bác quản gia cử hai người đàn ông tới khiêng cây đàn piano từ trong căn phòng dành cho trẻ nhỏ ra ban công phía ngoài căn phòng Hầu tước đang nằm ngủ.

Nàng rón rén trở vào phòng của anh ta. Đôi mắt anh ta vẫn lim dim và nàng không thể biết được anh ta đang thức hay đang ngủ.

Nàng lại khe khẽ ra ngoài, để ngỏ cánh cửa.

Lavina ngồi xuống bên cây đàn trên ban công. Rồi nàng bắt đầu dạo một khúc nhạc êm ái, đó là giai điệu mà lần đầu tiên nàng nghe thấy Hầu tước chơi trên du thuyền.

Nàng chơi khúc nhạc mà chính Hầu tước đã chơi rất tuyệt, và nàng biết giai điệu ấy có liên quan sâu sắc tới anh ta.

Nàng chơi đàn khoảng hai mươi phút. Rồi, rất nhẹ nhàng, nàng quay lại nhìn vào phòng ngủ.

Anh ta vẫn nằm lặng lẽ, bây giờ đôi mắt anh ta đã nhắm chặt, hơi thở có vẻ thoải mái hơn. Chẳng biết anh ta đang ngủ hay đang lắng nghe, nàng cũng không rõ nữa.

Nàng cứ đứng đó và suy nghĩ mãi. Trông anh ta rất yên bình và không phải chịu đựng sự đau đớn hay cơn sốt nữa.

Nàng quay trở lại với cây đàn và chơi tiếp một vài bản nhạc mà nàng yêu thích. Vậy là thêm một lần nữa nàng lại dạo lên những giai điệu có rất nhiều ý nghĩa đối với người đàn ông nàng yêu.

Một lúc lâu sau nàng mới quay lại nhìn vào căn phòng lần nữa, rồi nhón chân lại gần chiếc giường.

Anh ta mở mắt ra và nói thều thào, nàng gần như không thể nghe rõ:

“Cảm ơn nàng, người yêu dấu.”

Lúc đó Lavina ngạc nhiên tột độ. Nàng chỉ biết đứng đó nhìn chằm chằm vào Hầu tước và không thể cất nên lời.

Rồi khi anh ta giơ bàn tay yếu ớt về phía nàng, nàng mới đặt tay mình vào đó.

“Chàng thấy khỏe hơn chưa?” Nàng hỏi. “Chàng đau lắm phải không?”

Nàng cảm thấy những ngón tay của anh ta luồn vào những ngón tay nàng. Anh ta nói:

“Bây giờ ta không thấy đau, vì ta đang nghe thấy những gì nàng nói với ta qua tiếng đàn.”

“Chàng nghe thấy... ta nói những gì?” Nàng hỏi.

“Nàng nói nàng rất hối hận, nàng muốn xin lỗi ta, và ta cũng muốn nói với nàng như vậy.”

“Tất cả mọi người đều rất lo lắng cho chàng,” Lavina cố gắng nói. “Ta chỉ có thể nói với chàng những cảm xúc của ta bằng cách chơi piano mà thôi, ta không thể nói những điều đó bằng lời.”

“Và vì được láng nghe những giai điệu đó nên ta bắt đầu thấy khá hơn,” chàng Hầu tước nói.

Anh ta đang nói rất nhỏ, cứ bị ngắt quãng từng từ một. Nhưng Lavina vẫn có thể nghe thấy hết, bởi vì nàng đang nghe bằng cả trái tim mình.

Nàng vẫn để tay mình trong bàn tay anh ta. Nàng cảm thấy như đang truyền cho anh ta sức mạnh mà anh ta đã đánh mất vậy.

“Ta rất lo sợ khi chàng bị như thế này,” nàng thì thầm.

“Khi ta nghe thấy tiếng nhạc, ta cảm thấy nàng đang giúp ta hồi phục, đang tiếp thêm sức mạnh cho ta, và ta sẽ sớm khỏe lại thôi.”

“Ôi đúng thế” Lavina nhẹ nhàng đáp lời. “Chàng phải khỏe lại. Nếu không có chàng, cuộc đời này sẽ thật buồn thảm.”

“Ta muốn nàng ở đây bên ta, ta muốn nàng giúp ta bình phục,” chàng Hầu tước nói. “Nàng chơi piano cho ta nghe nữa đi. Rồi ta sẽ cảm thấy đủ mạnh mẽ để nói với nàng điều ta muốn nói.”

“Hãy nói cho ta biết ngay bây giờ,” nàng cầu khẩn, gần như nghẹt thở vì hy vọng. Nhưng anh ta đã nhắm mắt lại rồi.

Nàng rút tay mình khỏi tay anh ta, nhưng lại có cảm giác kỳ lạ là anh ta không muốn thả tay nàng ra.

Nàng đi ra hành lang, rồi lại chơi những bản nhạc mà nàng yêu thích. Nàng thấy trong những giai điệu ấy chứa chan bao xúc cảm luôn ngập tràn lòng nàng mỗi khi nàng cưỡi ngựa, khiêu vũ hay chỉ là những khoảnh khắc nàng nhìn ngắm mặt trời.

Giờ đây nàng biết những thanh âm nàng dạo trên từng phím đàn đang bay bổng khắp không gian, tới thì thầm với người đàn ông nàng yêu tha thiết. Và những gì nàng gửi qua tiếng đàn đều rất có ý nghĩa đối với cả hai người, và cả tương lai nữa.

“Chàng phải bình phục, hoàn toàn bình phục,” nàng nói với anh ta bằng âm nhạc. “Ta yêu chàng nhiều vô cùng, tình yêu không thể nói hết bằng lời mà chỉ có thể gửi qua tiếng đàn. Những giai điệu yêu thương dường như là thanh âm của thiên đường chứ không thuộc về thế giới này.”

Mê mải một lúc bên cây piano, nàng nghĩ nên đến xem anh ta vẫn đang ngủ hay đã tỉnh giấc. Nàng bước vào phòng thật khẽ và thấy anh ta vẫn nhắm mắt.

Nàng quỳ xuống bên giường, nhắm mắt lại và cầu nguyện cho anh ta sớm hồi phục. Khi nàng mở mắt ra, nàng thấy anh ta đang nhìn nàng.

Khi nàng nhìn lại vào mắt anh ta, anh ta đưa tay ra. Nàng đặt bàn tay mình vào tay anh ta và cảm thấy anh ta nắm tay nàng thật chặt, gần như đang ghì siết lấy bàn tay nàng.

Rồi anh ta hỏi nhỏ.

“Nàng đang cầu nguyện cho ta đấy ư?”

“Với tất cả trái tim ta,” nàng nồng nhiệt trả lời. “Chàng phải mau khỏe lại, vì ta.”

“Việc đó có ảnh hưởng gì tới nàng đâu,” anh ta thì thầm, “dù ta có khỏe lại hay không?”

“Tất nhiên là có chứ?” nàng nói và nhìn anh ta say đắm.

“Ta tưởng nàng ghét ta.”

“Không, không phải thế. Không bao giờ ta có thể ghét chàng được.”

“Hãy hứa với ta là nàng đang nói thật.”

“Thật mà, ta xin thề.”

Nàng định nói thêm nữa nhưng có vẻ anh ta đã lại thiếp đi. Và lần này anh ta đã chìm vào giấc mộng yên bình.

Cha nàng đã bước vào phòng và đúng sau lưng nàng từ lúc nào.

“Con hãy về phòng ngủ một chút đi, con yêu của ta,” ngài Bá tước nói. “Sáng mai cậu ta sẽ khá hơn.”

Đêm đó nàng có một giấc ngủ không mộng mị, và khi tỉnh dậy nàng cảm thấy thanh thản hơn.

“Cậu ấy đã khỏe hơn,” bác Banty nói mà không cần đợi nàng phải hỏi. “Tôi đã qua chỗ cậu ta xem rồi.”

Bác Banty nhẹ nhàng làm dấu cầu phúc cho Hầu tước.

“Ta phải đến với chàng,” Lavina nói.

“Khi tiểu thư dùng xong bữa sáng,” bác Banty kiên quyết nói.

Nàng bước xuống cầu thang và được cả gia đình McEwuan chào đón nồng nhiệt. Nàng bỗng cảm thấy đói ngấu. Từ hôm qua tới giờ nàng chẳng ăn gì mấy và chỉ lên tinh thần bằng niềm hy vọng.

Đột nhiên người quản gia bước vào, vẻ mặt rất nghiêm trọng, bởi vì bác ta hiểu được tầm quan trọng của những gì mình sắp phải nói ra.

“Người đưa tin của Nữ hoàng đang ở đây. ông ta tới tìm ngài Bá tước Ringwood.”

“Cha!” Lavina vụt đưa tay lên che miệng.

“Mọi việc sẽ ổn thôi, con gái yêu của ta. Chắc là Nữ hoàng trả lời bức thư ta viết cho Người ngay sau khi ta biết mọi việc tên Hoàng tử Stanislaus đã gây ra.”

“Nhưng cha nói gì với Nữ hoàng vậy?”

“Ta xin từ bỏ vị trí của mình ở cung điện, và ta có giải thích lý do với Người.”

Nàng chưa kịp nói gì thì người đưa tin đã xuất hiện. Lại là ngài Richard Peyton, và thái độ của ông ta chỉ có thể được miêu tả bằng từ căng thẳng.

“Nữ hoàng đã nhận được lá thư của ngài,” ông ta nói, “và Người trả lời ngay. Ta đã phải đi suốt đêm tới đây, và ta được lệnh của Nữ hoàng tới nói với ngài rằng Người hy vọng ngài sẽ đọc thư trả lời của Người thật nghiêm túc.”

Trước đôi mắt lo lắng của tất cả mọi người, ngài Bá tước Ringwood mở bì thư.

Trong thư là lời yêu cầu khẩn thiết của Nữ hoàng. Người muốn ngài Bá tước Ringwood xem xét lại quyết định rời bỏ cung điện, vì Người không thể làm mọi việc nếu không có ngài.

Thêm nữa, Nữ hoàng đáng kính còn gửi lời chúc mừng hôn ước của tiểu thư Lavina Ringwood và Hầu tước Elswick. Người hy vọng hạnh phúc sẽ đến với đôi trẻ trong tương lai tươi đẹp. Người nghĩ rằng ngài Bá tước Ringwood hẳn sẽ rất vui khi biết Hoàng tử Stanislaus đã rời khỏi Anh quốc và không trở lại nữa.

“Chúng ta đã thắng rồi, con gái yêu của ta,” ngài nói với Lavina, đôi mắt rơm rớm những giọt nước mắt vui sướng.

“Ôi, cha ơi!”

Nàng ôm chặt lấy cha mình, trong lòng hoàn toàn thanh thản. Nàng thấy cha mình như được giải thoát và chính nàng cũng vậy.

“Cha sẽ vẫn trở lại cung điện chứ?” Nàng hỏi.

“Ta nghĩ vậy, con gái yêu của ta ạ.”

“Con phải tới nói cho chàng biết,” nàng nói và chạy như bay lên gác.

Nàng thấy Hầu tước vẫn nằm im, nhưng trông anh ta khá hơn hôm qua. Đôi má anh ta đã hồng hào trở lại.

“Chúng ta thắng rồi,” nàng nói và kể cho anh ta nghe về lá thư.

“Đúng vậy,” anh ta nói, “nhưng ta vẫn tự hỏi thật ra ta đã chiến thắng cái gì... hay ta chẳng đánh bại được gì hết. Nàng sẽ phải nói cho ta biết.”

“Chàng không biết ư?” Nàng hỏi và ngồi xuống mép giường.

“Tiếng nhạc không nói cho chàng nghe sao?”

“Tiếng nhạc làm ta thêm hy vọng. Nhưng chẳng phải nàng vẫn rất giận ta ư? Nàng hết giận ta chưa?”

“Ta thật ngu ngốc vì đã nói những điều đó khi hai ta ở quán trọ. Lúc đó ta như bị quẫn trí. Đó chỉ là cơn choáng váng vì ta vừa mới nghe gã Stanislaus nói lý do tại sao chàng muốn trả thù hắn. Tất nhiên ta luôn luôn cảm nhận được có điều gì đó mà ta chưa biết. Ta nhớ là khi cha ta và ta tới gặp chàng, đầu tiên chàng từ chối không giúp, nhưng sau đó khi nghe đến cái tên Stanislaus thì chàng thay đổi ý định. Và chàng luôn bảo ta rằng chàng có những lý do của riêng mình.”

“Đúng vậy, ta muốn trả thù hắn vì những gì hắn đã gây ra cho ta,” chàng Hầu tước nói. “Nhưng không phải vì riêng bản thân ta. Ta cũng muốn trả thù cho cô ta nữa.”

“Cô ta ư? Ý chàng là...”

“Anjelica, người con gái ta đã từng yêu. Bây giờ ta đã hiểu rõ con người cô ta. Một con người tham lam chỉ biết lợi dụng người khác, cô ta muốn có ta chỉ vì ta được thừa hưởng sự giàu sang và tước vị quyền quý. Vì cô ta, ta đã bị gia đình ruồng bỏ, nhưng đó không phải là những thứ cô ta muốn. Nếu lấy ta nghĩa là phải chờ đợi, có thể phải chờ hàng năm trời thì ta mới được thừa kế. Còn cô ta muốn có cuộc sống nhưng lụa ngay lập tức. Gã Stanislaus đã cám dỗ cô ta bỏ đi bằng vàng bạc và những bộ đồ lộng lẫy. Hắn không thể kết hôn cùng cô ta, nhưng cô ta cũng chẳng thèm để tâm, chỉ cần cuộc sống xa xỉ là được. Nhưng rồi tất cả chỉ kéo dài một vài tháng trời. Hắn đã ném cô ta ra đường không thương tiếc.”

“Đúng vậy, hắn cũng kể với ta như thế,” Lavina nói. “Hắn gần như rất tự hào về mấy chuyện đó.”

“Cô ta rơi vào sự nghèo túng và sống một cuộc sống khốn khổ đến nỗi cuối cùng bị tâm thần. Khi ta tìm lại được cô ta thì cô ta đã trở nên như vậy rồi.”

“Chàng tìm cô ta ư?” Lavina hoảng hốt hỏi.

“Đúng vậy, cũng rất tình cờ thôi. Khi đó cô ta rất yếu đuối, và không còn nhận ra ta nữa. Ta chỉ có thể đưa cô ta đi và nhờ những người tốt bụng chăm sóc, họ sẽ trông nom cô ta cho đến khi cô ta chết.”

“Chàng đã làm những điều đó cho cô ta ư?” Lavina ngạc nhiên hỏi. “Sau tất cả những gì cô ta đã gây ra cho chàng sao?”

“Mọi việc không hoàn toàn là lỗi của cô ta. Cô ta không thông minh cho lắm, và dễ dàng trở thành con mồi của những lời dối trá mộng mơ của hắn. Vậy nên ta trả thù cho cô ta cũng như trả thù cho chính bản thân ta.”

“Vậy mà xã hội lại gọi chàng là người thô lỗ, căm ghét phụ nữ,” nàng nói trong sự ngỡ ngàng.

Anh ta cố gượng cười.

“Mọi người nói đúng. Nhưng ta không chỉ căm ghét phụ nữ mà ta căm thù cả thế giới này, sao lại tàn bạo bắt ta trả giá như vậy. Ta kết tội tất cả phụ nữ là những kẻ lật lọng và ngu ngốc, còn tất cả đàn ông là một lũ cục mịch và tàn nhẫn. Ta tự giam chặt bản thân mình trong nỗi buồn đau và niềm cay đắng, không cho phép bất kỳ một tia sáng lành mạnh tốt đẹp nào chiếu rọi tới ta. Trong những năm dài như vậy ta nhớ chỉ có một thứ duy nhất có thể mang tới cho ta niềm vui. Đó là cái đêm ta bước vào một ngôi nhà ở London và nhìn thấy một cô gái trẻ đang khiêu vũ, nàng tỏa sáng như ánh mặt trời.”

Anh ta mỉm cười dịu dàng.

“Bây giờ ta vẫn có thể nhớ rất rõ hình ảnh ấy như thể đang thấy cô gái ấy trước mắt, xoay tròn theo tiếng nhạc như một con quay, mái tóc đen tung bay khi cô ấy chìm đắm trong điệu vũ. Cô ấy giống như hiện thân của chính cuộc sống này; trẻ trung, xinh đẹp, không sợ hãi một điều gì cả.”

“Ta lại cứ nghĩ lúc ấy chàng khinh thường ta,” nàng nói.

“Ta quay lưng lại phía nàng vì ta sợ cái song sắt nhà tù mà ta đã giam mình trong đó. Ta tự nói với mình rằng nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ... lúc đó thì đúng là vậy, nhưng đó không phải là lý do thật sự. Ta hành động như vậy bởi vì ta không dám đón nhận những món quà của cuộc sống và niềm vui nàng mang trên mình. Ta sợ hãi những thứ đó. Nhưng ta không bao giờ quên được nàng. Từ đó tới nay đã mấy năm trôi qua rồi, nhưng hình ảnh nàng xoay tròn vẫn ám ảnh từng giấc mơ của ta và nhảy nhót trước mắt ta, không bao giờ cho phép ta quên rằng ta đã chọn một con đường thậm tệ quá chừng. Hình ảnh của nàng nhắc nhở ta rằng còn có một con đường khác, giá như ta có thể chọn đi con đường ấy. Và rồi đến một ngày nàng trở lại, đã thật sự trưởng thành, rực rỡ, lộng lẫy. Nàng đến để nhờ ta giúp đỡ. Nhưng lúc đó ta chưa hiểu rõ nàng. Nếu nàng không bước vào cuộc đời ta như thế, thì mọi thứ đối với ta sẽ sớm chấm dút. Rồi nàng có vẻ phẫn nộ với ta, giận dữ với ta. Ta đã tìm mọi cách để chống lại nàng. Nàng sẽ không bao giờ biết ta đã phải khổ sở thế nào để chống lại sự ảnh hưởng của nàng đâu. Ta không muốn sự ấm áp và luồng sinh khí mà nàng luôn mang theo mình. Ta đã sống cách xa những thứ đó quá lâu đến nỗi chúng tỏa ra trên người nàng như những ánh hào quang làm ta chói mắt. Nhưng rồi trong khi một mặt ta cố chống lại nàng thì mặt khác ta lại bị nàng lôi cuốn. Ta cố tạo ra những vật cản và trì hoãn cuộc đính ước của hai ta, ta cố làm tất cả để giữ nàng bên ta... và lúc nào ta cũng phải tự nói với mình rằng chính ý định muốn trả thù gã Stanislaus đã thúc đẩy ta làm thế. Không còn lý do nào khác nữa. Nhưng sự thật là càng ngày ta càng yêu nàng tha thiết. Ta không muốn thừa nhận điều đó với chính mình, nhưng trái tim của ta thì biết rõ. Và rồi, khi ta nghĩ ta sắp chết, ta biết mình phải nói với nàng rằng ta yêu nàng, và muốn nàng cũng dành tình yêu cho ta.”

Đôi mắt anh ta nhìn nàng đắm đuối. Nàng cảm thấy đôi mắt ấy đang nói gì đó với nàng mà nàng không sao hiểu được, điều gì đó nhiều hơn là những lời anh ta vừa thốt lên.

Rồi anh ta nói rất khẽ:

“Ta yêu nàng. Ta đã yêu nàng lâu lắm rồi. Ta chỉ sợ ta có thể sẽ mất nàng.”

Từng lời từng lời từ đôi môi anh ta có vẻ như chậm dần. Nhưng bàn tay anh ta thì siết chặt và chẳng hiểu sao nàng thấy chính mình đang cúi xuống thật gần cho tới khi đôi môi anh ta chạm vào bờ môi nàng.

Nàng yêu anh ta như chưa bao giờ được yêu.

“Ta yêu nàng! Ta yêu nàng!” Anh ta nói.

Rồi đôi môi anh ta lại tìm bờ môi nàng say đắm.

Nàng nghĩ đây là điều kỳ diệu nhất và tuyệt vời nhất mà nàng từng biết.

“Em yêu chàng! Em cũng yêu chàng!” Nàng muốn nói nhưng không thể cất lời bởi bờ môi chàng Hầu tước đang bịt chặt miệng nàng.

Anh ta vòng cả hai tay kéo nàng lại thật gần và ôm nàng thật chặt.

Một lúc lâu sau Lavina nhận ra mình đang nằm bên cạnh anh ta. Đầu nàng tựa vào bờ vai anh ta.

“Hãy nói với ta là nàng yêu ta đi,” anh ta khẩn cầu.

“Em yêu chàng!” Lavina thì thầm. “Điều đó tuyệt diệu đến mức em không thể tìm được từ nào để diễn tả.”

“Tất cả những gì ta muốn,” chàng Hầu tước nói, “là đôi môi của nàng. Hãy hôn ta nữa đi, để ta biết đây là sự thật chứ không phải ta đang mơ.”

Nàng lại hôn anh ta, dịu dàng và dè dặt, để không chạm tới vết thương của anh ta.

“Bao giờ chúng ta có thể làm đám cưới?” Anh ta hỏi.

“Chàng thực sự muốn kết hôn cùng em ư?” Lavina hỏi lại.

“Ta muốn chắc chắn là nàng thuộc về ta, và ta không bao giờ mất nàng,” anh ta nói. “Nàng là của ta và nàng phải thề với ta, với tất cả những gì mà nàng hằng sùng kính, rằng nàng sẽ không bao giờ rời bỏ ta.”

“Em hứa sẽ không bao giờ làm thế,” Lavina trả lời. “Em nghĩ em bắt đầu yêu chàng từ khi nghe chàng chơi piano, và tiếng đàn như thì thầm về một tình yêu mà em không hề biết, và không bao giờ cảm nhận được cho tới khi gặp chàng.”

“Ta thì luôn biết rằng nàng rất khác biệt so với bất kỳ người phụ nữ nào mà ta từng gặp,” anh ta trầm ngâm, “nhưng ta sợ làm nàng hoảng sợ, và cha con nàng sẽ không còn cần đến ta nữa khi tới được Scotland.”

“Ngay cả khi em nghĩ chàng làm em khó chịu thì chàng vẫn ở trong trái tim em. Chàng cũng rất khác biệt so với những người đàn ông mà em từng gặp.”

“Và tất cả những người đàn ông mà nàng sẽ gặp trong tương lai nữa,” anh ta nhẹ nhàng nói. “Nàng là người yêu dấu của ta, và ta sẽ không bao giờ để nàng nhìn bất kỳ người đàn ông nào khác.”

“Em sẽ không bao giờ muốn như vậy. Em chỉ muốn ở bên chàng, gần gũi chàng và được chàng yêu, chỉ có tiếng đàn nói với em về tình yêu. Đó là cảm giác của em lúc này.”

“Ta có rất nhiều cách hay hơn cả âm nhạc để nói cho nàng về tình yêu,” chàng Hầu tước nói. “Nàng là tất cả những gì ta từng mong muốn và ước ao có được ở một người phụ nữ. Ta thề với nàng, hỡi người yêu dấu, ta sẽ làm tất cả để khiến nàng hạnh phúc!”

“Và em cũng sẽ làm chàng hạnh phúc,” nàng cũng hứa với anh ta, “hạnh phúc đến mức chàng sẽ quên hết những năm tháng buồn đau. Chúng ta có thể cùng nhau làm rất nhiều điều tuyệt diệu.”

“Ta yêu nàng, yêu từ đỉnh đầu đến gót chân nàng,” anh ta nói. “Ta sẽ yêu nàng cho tới khi thời gian dành cho cuộc sống của ta cạn hết.”

“Vào thời khắc đó,” Lavina nói, “thì cuộc đời em cũng sẽ chấm hết. Trên thế giới này em không muốn gì ngoài chàng.”

Nàng không thế nói thêm gì nữa vì đôi môi của Hầu tước đã ngăn nàng lại. Khi anh ta hôn nàng, nàng cảm thấy hai người như đang bay lên bầu trời để Chúa trời ban hạnh phúc cho họ.

Nàng biết rằng trong tâm trí và trong trái tim nàng, nàng đã tìm thấy tình yêu. Và nàng sẽ trung thành với tình yêu ấy mãi mãi.

Hết
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng) - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Lavina và hầu tước Elswick (Cuộc chạy trốn Nữ hoàng) - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.218730211258 sec