Khi xương rồng nở hoa đàoKhi xương rồng nở hoa đào - chương 1

Chương 1Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện ngắn
Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
KHI XƯƠNG RỒNG NỞ HOA ĐÀO

Tác giả: Lạc Tâm Nhi

P/s: Lần đầu tiên sáng tác, thân tặng cho con nhỏ bạn thân ế già !! nên mong mọi người ủng hộ.

Mùa đông lành lạnh về rồi, nhữngnltn cành cây càng trở nên trơ trụi, thỉnh thoảng những cơn gió lạnh xộc thẳng vào các khung cửa sổ, cố gắng len lỏi vào các khe hở để len lén vào trong các căn phòng nhỏ ở khu chung cư nhỏ này.

6 giờ sáng…

Reng…reng… reng… chiếc đồng hồ báo thức của ai đó đang cố gắng hoàn thành công việc của nó, mặc dù chốc nữa đây nữ chủ nhân hai mươi ba tuổi, nhân viên văn phòng, xinh đẹp, tài giỏi nhưng vẫn cô đơn của nó sẽ hất nó bay ra khỏi giường chỉ để ngủ thêm năm phút nữa.

Đúng như dự kiến, ltn một cánh tay trắng nhỏ vươn ra quơ quơ trên giường nắm được cái báo thức nhỏ đang kiên nhẫn làm việc kia ném ngay xuống đất. keng… im lặng rồi, quá thoải mái ngủ nữa thôi!

Cũng đúng như dự đoán, năm phút sau hai cánh tay vươn ra, kéo cái chăn xuống lộ ra một cái đầu nhỏ bù xù. Hai con mắt đang cố híp lại, cái miệng vẫn còn đang chép chép. “Phải thức dậy thôi!” cô nói thầm “Để trễ giờ quản lí sẽ băm mình ra mất.”

Vậy là ngày mới lại bắt đầu, cũng như bao nhiêu ngày khác vội vã, ồn ào tấp nập. mùa đông mà ai cũng cảm thấy muốn làm biếng một tí, muốn nhàn hạ một tí.

“Tố Vy! Cô muốn nhàn hạ thật sao? có muốn tôi cho cô nghĩ phép dài hạn không? Còn không mau làm báo cáo tháng này nộp ngay cho tôi!” giọng bà cô quản lí vang lên trên đỉnh đầu cô, xui xẻo thật vừa mới nằm xuống thôi mà, chỉ thân thiết với mặt bàn ba mươi giây thôi mà, sao lại bị bắt gặp rồi! haizzz

“Vâng, em sẽ hoàn thành ngay đây.” Thật xui xẻo

Buổi trưa lúc cô đang nghĩ trưa thì ltn lnhận được điện thoại của Tiểu Khiết bạn thân nối khố của cô gọi đến, con nhỏ này mà gọi điện cũng chẳng có gì hay ho, tại nó chỉ nhắn tin thôi, trừ khi có chuyện động trời nào đó nó mới nhớ ra gọi điện nhanh hơn nhắn tin!

“Alo! Mời tao đi ăn sao?”

“Ăn cái đầu mày, chỉ biết ăn. Sắp ế tới nơi rồi mà cũng chỉ lo ăn, chị nói cho cưng biết, chiều nay tan tầm đừng có mà về như mọi khi, ra cửa rẽ phải, gặp ngã ba rẽ phải, rẽ phải ba lần như vậy rồi mới được về nhà.” Vừa thông máy Tiểu Khiết liền nói to

“Bà chị à, mày khùng hả rẽ phải như vậy sao tao biết đường về nhà, đi như vậy ltn có mà lạc đường bị bắt cóc mất.” Tố Vy hoảng sợ nói

“Mày là người trên núi mới xuống à, không biết dường thì gọi taxi, chị đây thanh toán cho. Nhưng nói trước mày phải theo lời chị nói, chị mới trả tiền cho nhé.”


“Hôm nay mày điên cái gì thế con kia?”


“Haizz đêm qua chị mày coi tinh tú, cộng với đọc sách nghiên cứu cả đêm mới rút ra được kết luận, là hoa đào của mày xuất hiện rồi, ở bên phải mày đó, vì giúp đỡ một người đã sắp già đến nơi rồi vẫn chưa có mảnh tình vắt vai như mày, chị đây mới khổ tâm như vậy.”

Tố Vy đưa mắt nhìn xung quanh, bên phải? hả có ai đâu? ltn

“Gì vậy má, như vậy mà cũng bắt tao đi lòng vòng vậy sao?” cô bất lực hỏi

“Chị nói đi thì đi, nhiều chuyện quá, không đi thì đừng nhìn chị đây nữa nhá, cũng đừng hòng nói dối chị, chị đây sẽ theo dõi cưng đấy. được rồi, bye bye, nhớ nghe lời chị thương.” Nói xong không đợi Tố Vy trả lời, Tiểu Khiết đã ngắt điện thoại.

Cô nhìn nhìn cái điện thoại thở dài, cứ cách mười ngày nữa tháng cô bạn thân kia lại dùng những cách khác nhau để chửa trị cái bệnh ế già của cô, nhưng nói thật chưa lần nào thành công cả.

Cô đã hai mươi ba tuổi nhưng chẳng có mảnh tình vắt vai, lúc đi học cứ tự nhủ là phải lo học đi, đừng nghĩ nhiều, sau này ra trường có công việc ổn định thì hãy yêu đương, nhưng đến lúc ra trường thì sao nhỉ? Bề bộn công việc, mang cái danh mĩ miều như nhân viên văn phòng, ltn mỗi ngày đi làm tám tiếng, sáng cắp cặp đi, chiều sách về, rồi còn lo lắng dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn,… thử hỏi thời gian đâu mà tìm đối tượng yêu đương chứ? Nhiều lúc chúng bạn đùa rằng “mày less thật à, chẳng thấy yêu ai?” cũng muốn yêu đấy chứ nhưng chẳng thể cưỡng cầu được, mô phật tùy duyên thôi.

Nghĩ vậy, cô mĩm cười và lại bắt đầu công việc như mọi khi.

4h55 chiều “Mày nhớ nghe lời tao đấy con kia.” Tố Vy lại nhận được tin nhắn của bạn thân, cô mĩm cười đi thì đi thôi, vừa vặn cô cũng muốn đi qua con phố bên cạnh mua chút đồ chuẩn bị quà giáng sinh cho mọi người. ltn

Tan tầm đứng trước cổng công ty, nghe thấy tiếng ồn ào của những dòng xe cộ, nhìn thấy mọi người vội vã, cô bỗng nhiên không muốn chen chân lên chiếc xe buýt như mọi khi nữa, thầm mĩm cười và bước về bên phải. “có lẽ nghe lời con kia đi dạo một chút cũng không tệ” cô nghĩ thầm

Bước chầm chậm qua những con đường vắng, cảm nhận những cơn gió mùa đông len lỏi chạm vào da thịt, nhìn thấy những hàng cây xơ xác hai bên đường, lòng cô cũng cảm thấy hơi lạnh thật đấy! ltn bước ngang qua con phố dài, bỗng nhiên cô bị một quán cà phê ven đường thu hút. Quán hơi nhỏ, nằm dưới hàng cây, cái bảng tên quán treo trên cây kia cũng chẳng phải bắt mắt, nhưng hai chữ Thanh Tâm trên đó lại làm cô thấy bị kéo chân lại. “Cũng còn sớm, vào thôi.” Cô nghĩ thầm

Quán không phải là quán ltn cà phê bình bình như bao cái quán bình thường khác, là một quán cà phê sách, gọn gàng, có một cái cây ticker cao cao mà cô nghĩ là dùng để dán những điều mình muốn nói lên đó, có một bức tường trang trí hoa leo treo tường màu tím, có một chùm đền bằng gỗ để trên góc, có một cái loa đang phát ra những bài nhạc hòa tấu cô thích nhất. phong cách cô thích, ngồi xuống thôi!

Quán khá vắng, chỉ vài ba người đang lạc vào câu chuyện đằng sau cuốn sách trên tay, cô cũng chọn cho mình một cuốn sách, gọi một tách capochino nóng, và bắt đầu feel vào cuốn sách.

“Xin lỗi, tôi không gọi bánh ngọt!” ltn khi cậu phục vụ đặt tách cà phê và đĩa bánh ngọt lên bàn, cô nói

“À đây là quà riêng của quán chúng tôi, là anh chủ bảo tặng cho chị đấy.” cậu phục vụ cười nói

“Hả? cô có quen ông chủ ở đây sao?” cô nghĩ thầm, nhưng không nói gì, cười cười nói cảm ơn với cậu phục vụ trẻ kia.

Hay là hoa đào của cô nở rồi? cô nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai như cô bạn của mình đã nói. Haiz khách mới thôi! Cô nhanh chóng tự phỉ nhổ mình và chìm vào cuốn sách trên tay. Nhưng cô không hề biết đằng sau cánh cửa phòng đóng kính kia có cặp mắt đang nhìn cô mím môi suy nghĩ, đưa mắt nhìn quanh như trộm, rồi lắc đầu cười cười, anh cũng cười. thiết kế này thật hay, thủy tinh một mặt.

“Cảm ơn nhé, cô ấy đến rồi.” anh nhanh chóng gởi một tin nhắn đến cô bạn gái của bạn thân mình, chính cô ấy là người đã tiết lộ sở thích và dẫn cô ấy đến đây. Tiểu Khiết.

“Ha ha, người em đã đưa đến, cơ hội là ltn do anh nắm lấy, nhưng nói trước bạn của em đấy, dù có là anh em cũng không tha đâu.” Tiểu Khiết nhanh chóng trả lời tin nhắn.

Anh lại cười, vì được gặp cô ấy anh đã mua cái quán nhỏ này lại, trang trí theo lời quân sư kia nói, lại hết dụ dỗ, đến mua chuộc cô bạn thân của ai kia, chỉ để cô ấy giúp đỡ đem cô gái nhỏ kia đến đây, làm sao anh lại có thể bỏ qua cơ hội này cơ chứ.

Anh gặp cô ấy trong buổi tiệc liên hoan cuối năm của công ty, lúc đó cô ấy nhỏ nhắn, xinh đẹp lại vui vẻ náo loạn với mọi người, nhưng không hiểu vì sao anh biết đó chỉ là cái vỏ, chác chắn cô ấy giống mình, thích im lặng và sách….lúc đó anh cũng cảm thấy mình ngu ngốc rồi, lần đầu gặp nhau sau lại có suy nghĩ như thế chứ. Nhưng anh vẫn bị thu hút đấy thôi, vẫn tìm hiểu vẫn thương thầm cô vẫn tìm cơ hội đấy thôi.

Cô gái nhỏ này cũng quá chú tâm đi chứ! Anh đã dạo qua bàn cô ấy cả chục lần, nhưng cô ấy chẳng ngẩng đầu lên lần nào, chỉ có đám nhân viên viên ngồi sau quầy nhịn cười muốn đau bụng rồi, anh chủ của họ không thể lấy được sự chú ý của chị ấy. ha ha

Anh trừng mắt nhìn bọn họ, đứng trước bàn cô, ho nhẹ một tiếng. lúc này cô gái nhỏ kia mới ngẩng đầu nhìn nhìn anh, cười hỏi “Có chuyện gì không anh?”

Tức chết anh, dù gì họ cũng đã gặp nhau ba lần rồi, dù chưa từng nói chuyện nhưng cũng đã gặp nhau mà, sao cô ấy chẳng có ấn tượng gì cả. anh cười nói “Có phải lần đầu em đến đây không? Em thấy quán như thế nào, có muốn góp ý gì không? À xin lỗi anh là Tâm chủ quán này, muốn thu thập ý kiến khách hàng, để làm quán thú vị hơn.” đến anh còn đang phỉ nhổ chính mình, nói vòng vo như vậy, mới thay đổi thiết kế quán ba ngày trước, ai mà đến trước được chứ?

“Em thích quán này lắm, ltn trang trí rất thoải mái, lại yên tĩnh, sách cũng hay, em thích nhất là chùm đèn gỗ kia, nhìn thật phong cách.” Cô cười nói, chủ quán này cũng quá nhiệt tình đi, có tâm kinh doanh như vậy.

“Vậy âm nhạc thì sao? Anh đã lựa chon nhạc….thiền thanh tịnh, giúp người ta cảm thấy thoải mái, thư giản.” anh nuốt hai chữ em thích vào trong, nói vậy lộ ra mất.

“Ừ, cảm thấy rất thoải mái, em cũng rất thích nghe nhạc này. Cảm thấy không còn căng thẳng nữa.”

“Anh đoán em là người thích làm đồ handmake phải không?”

Cô gật gật đầu, sao anh đoán ra nhỉ?

Anh cười cười, không ra mới lạ anh còn hiểu cô hơn chính mình nữa kìa “Anh có người bạn mở một tiệm quà lưu niệm nhỏ, chỉ bán loại handmake này và các dụng cụ chế tạo. em có muốn tham quan chút không?” ltn

Hai mắt cô sắp phát sáng rồi, loại cô thích đấy! “Được chứ! Em rất muốn đi xem.”

“Đây là số điện thoại liên lạc của anh, khi nào em rảnh có thể liên lạc với anh, anh sẽ đi cùng em.” Anh nắm chắc cơ hội, đưa số điện thoại cho cô.

“Được cảm ơn anh nha.” Cô cầm lấy cười nói.

“Cũng trễ rồi, em về nhé, cảm ơn anh lần nữa” cô đứng dậy, tạm biệt, cô hơi đói rồi, ngồi từ chiều đến giờ, chưa ăn gì cả.

“Được, tạm biệt” anh hơi tiếc nói ltn

Lúc mở cửa bước ra, cơn gió lạnh thổi ập vào khiến cô rùng mình, quên nữa mùa đông mà, luôn lạnh như vậy. đứng dưới ngọn đèn đường, nghe gió lùa qua tai cô mới cảm thấy hối hận, giờ về bằng gì nhỉ, taxi không chạy qua đường này, xe buýt càng không….. ngu ngốc, ngồi tận bây giờ mới về….

“Em chưa về sao? nhà em ở đâu anh đưa am về?” có chiếc xe dừng lại trước mặt cô, là anh chủ quán ban nãy

“Cảm ơn anh, nhưng không cần đâu, em tự về được rồi!” cô trả lời, muốn lắm đấy nhưng mà chẳng quen bao lâu, không được, không được.

Nhìn cô rối rắm, anh cười thầm, ltn nhưng lại nói “Cũng hơi trễ rồi, khu này bắt xe không tiện, hay là anh đưa em ra đường lớn để dễ bắt xe hơn được không?”

Từ chối thì không hợp lí lắm, thôi đành vậy, dù gì cô cũng không muốn nữa đêm mới đi bộ về tới nhà.

Ngồi sau lưng anh, nghe gió mùa đông thổi qua tai, cảm nhận mùa đông cũng không lạnh như mình tưởng…

Về đến nhà cô lao nhanh vào giường, miệng cong cong. Hì thì ra không ra đường lớn như anh nói, hai người đi ăn, trò chuyện thật vui vẻ, cuối cùng anh còn đưa cô về tận nhà, nói là cảm ơn tri âm hội ngộ. ha ha hay là hoa đào của cô sắp ra nụ rồi, săp nở thật rồi. ltn

“Alo, A Tú, hình như mày nói đúng rồi, hoa đào của tao sắp xuất hiện rồi?”

Tiểu Khiết bên kia cười thầm trong bụng, đúng rồi đấy cưng, hoa đào của mày là tao đem ép cho ra nụ đấy, là tao bán mày đấy…

“Thế mày có vui lòng với đóa hoa đào này chưa?”

“Ừ không tồi, thật hợp ý tao, ltn vui tính, dễ nhìn, lại biết quan tâm người khác, đặc biệt rất hợp với tao.”

“Vậy còn quán cà phê của anh ấy thì sao?” Tiểu Khiết hỏi

“Hả? sao mày biết anh ấy là chủ quán cà phê? Tao chưa nói mà!” cô nghi ngờ

“tại… Tại… tại tao đoán vậy thôi?” bên kia đỗ mồ hôi lạnh, không lẽ vừa đi với anh ấy có mấy tiếng mà lại thông minh ra nhanh vậy

“Giấu tao chuyện gì? Khai ra nhanh! Nói thật được khoang hồng, nói dối bị nghiêm trị.”

“Tiêu rồi, không dấu được nữa đâu, con ấy mà biết mình nói dối sẽ băm mình mất” Tiểu Khiết thầm nghĩ. Sau đó cô nói ra tất cả, từ chuyện anh ấy gặp Tố Vy ở đâu, lại điều tra, dụ dỗ, mua chuộc cô như thế nào, rồi mọi người thiết kế quán ra sao, tất tần tật đều nói hết… ltn

Bên này, Tố Vy há miệng, không nói lời nào. anh ấy, anh ấy thật gian xảo, đã hiểu rõ như vậy lại làm như lần đầu gặp nhau. Nghĩ một chút cô cười thầm, hoa đào của cô nở lâu rồi sao? sao cô không thấy chứ? Nhưng mà,… cô thật thích!

Có lẽ, ngày mai ngày mai cô sẽ nói với anh, cảm ơn vì tất cả, cô cũng rất thích anh, cô muốn kết giao với anh, tìm hiểu xem nụ hoa đào này có nở được hay không?

-------Hoàn------
  Exit 
Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Khi xương rồng nở hoa đào - chương 1 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Khi xương rồng nở hoa đào
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Khi xương rồng nở hoa đào - chương 1. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.209226846695 sec