Hoàng Hậu Hắc Đạo Của Lãnh ĐếHoàng Hậu Hắc Đạo Của Lãnh Đế - chương 29

Chương 28:Không phải không biếtTải chương
Ngôn tình > Xuyên không
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Sau khi từ chỗ Trầm Ngư rời đi, Tề Vũ Thiên tìm một nơi yên tĩnh để bình tâm. Hắn thơ thẩn nhìn về phía xa xa. Hắn không phải đồ ngốc, đương nhiên biết không lí nào chỉ vì một bát canh độc mà thay đổi toàn bộ con người. Cho dù có thay đổi cũng chỉ có một phần thôi. Võ công cũng không phải sau khi chết đi sống lại tự nhiên mà có. Hơn nữa, võ công của Trầm Ngư không giống những môn võ nơi này hoàn toàn. Nhiều thứ nàng làm hay sai người khác làm ở đây cũng chưa từng thấy qua. Dựa vào những điều này, hắn có thể đoán được, nàng vốn không phải Diệp Trầm Ngư. Hắn không thể hiện ra ngoài những điều hắn nghĩ hay tìm cách chứng minh vì hắn thấy như hiện giờ rất tốt, hơn nữa là hắn thật lòng với Trầm Ngư hiện tại. Hắn cứ nghĩ nàng có thể chấp nhận ở lại bên cạnh hắn mãi mãi, như vậy dù nàng là ai hắn cũng không quan tâm. Nhưng giờ thì khác rồi. Nàng muốn rời đi, muốn rời xa hắn. Hơn nữa khi nãy hắn còn nghe được tên "Cố Thần", đó là ai? Là người nàng yêu? Nghĩ đến đây hắn cười nhạt. Không phải không có khả năng. Dù gì nàng cũng đến từ một nơi khác, chuyện nàng trước giờ từng yêu ai chẳng ai biết được.

-Trầm Ngư, nàng rốt cuộc là ai? Tại sao lại đến nơi này chứ?

Tề Vũ Thiên mang theo giọng điệu không mấy vui vẻ hỏi những câu kia. Nhưng Trầm Ngư là người hắn yêu, là người hắn muốn bảo vệ cả đời, hắn nhất định không cho nàng rời xa hắn. Đến cả năng lực giữ người mình yêu ở bên cạnh cũng không có thì hắn không xứng làm hoàng đế của một nước lớn, cũng không xứng giữ giang sơn xã tắc này. Xung quanh yên tĩnh đến kì lạ, cả nơi hắn và nàng đang đứng. Mỗi người đều có những suy nghĩ riêng của mình. Trầm Ngư nửa muốn đi nửa không muốn, hơn nữa cũng chưa tìm được cách trở về. Tề Vũ Thiên không muốn để Trầm Ngư đi, nghĩ đủ cách giữ nàng lại bên mình. Một kẻ si tình, một người hữu ý nhưng vô tâm, cuối cùng kết quả có thể đi đâu về đâu được chứ.

Ánh lừa ấm bập bùng cháy giữa rừng khuya, Tề Vũ Phong đưa cho Nhiễm Nhiễm một cái đùi gà nướng, kẽ nói:

-Ăn đi! Hôm nay nàng chưa ăn gì vào bụng rồi.

- Ta muốn chờ nương nương. Nương nương cũng chưa ăn gì cả.

Nhiễm Nhiễm không nhận lấy, đẩy lại cho Tề Vũ Phong. Khi nãy lúc Vũ Thiên đi chưa lâu thuộc hạ có bắt gà rừng cho bọn họ nên Tề Vũ Phong liền đem nướng. Thấy Nhiễm Nhiễm không chịu ăn, hắn lại tiếp tục đưa đến trước mặt nàng:

-Bổn vương bảo nàng ăn thì nàng cứ ăn. Hoàng huynh và hoàng tẩu không biết cùng nhau đi ngắm cảnh ở đâu đó, có lẽ chưa về ngay được. Chờ đến bao giờ chứ. Hoàng huynh cũng không nỡ để hoàng tẩu đói đâu, tự nhiên sẽ tìm gì đó cho hoàng tẩu ăn thôi.

-Cũng phải...

Nhiễm Nhiễm cúi mặt xuống, nói nhỏ rồi nhận lấy đùi gà từ tay Tề Vũ Phong.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hoàng Hậu Hắc Đạo Của Lãnh Đế - chương 29 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hoàng Hậu Hắc Đạo Của Lãnh Đế
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hoàng Hậu Hắc Đạo Của Lãnh Đế - chương 29. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.197698831558 sec