Hậu Cung KếHậu Cung Kế - chương 162

Chương 162: Mỗi người một ngảTải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit: Phương Thường Tại

Beta: Huệ Hoàng Hậu

"Phụ thân, ngài tìm ta?" Vương Trác Quân đi vào thư phòng Vương thái sư, cái địa phương này, Vương thái sư không cho người bình thường đi vào, đặc biệt là nữ quyến, có điều Vương Trác Quân là một ngoại lệ.

Tình cảm của Vương thái sư cùng Vương phu nhân rất tốt, con cái cũng nhiều, có điều nữ nhi thì chỉ có một mình Vương Trác Quân.

Từ nhỏ Vương Trác Quân đã rất thông tuệ. Vương thái sư thường tiếc nuối vì sao nữ nhi này không phải nhi tử, bằng không về sau vương gia cũng không cần phải lo gì nữa rồi.

Vương thái sư cười gật đầu, hỏi: "Ngày hôm qua đi xem mã cầu, cảm thấy thế nào?"

Vương Trác Quân đáp: "Phụ thân, nữ nhi cảm thấy cũng giống nhau, thật sự không thấy đặc biệt được như phụ thân nói."

Vương thái sư cười nói: "Là không giống đâu, trước kia lúc ta còn trẻ mã cầu đều là đánh thật, không giống hiện tại còn làm cầu. Rốt cuộc vẫn là không giống nhau."

"Đúng rồi, Trác Quân, có thấy Ngô Vương không?" Vương thái sư hỏi.

Vương Trác Quân nhíu nhíu mày, nói với Vương thái sư: "Phụ thân, ngài thấy Ngô Vương tốt sao? Nữ nhi cảm thấy Ngô Vương không thành được cái gì đâu."

Vương thái sư nói: "Thật ra Ngô Vương có ý kết thân với nhà chúng ta. Có điều, Trác Quân à, làm phụ thân, ta còn muốn nghe ý kiến của ngươi, nhà chúng ta như vậy, hôn sự của ngươi tất nhiên là không phải lo, dù không tiến vào hoàng thất, phụ thân cũng có thể tìm một gia đình tốt cho ngươi, cam đoan cả đời cơm áo không lo, cũng không có ai dám hà hiếp đến ngươi. Nhưng nếu ngươi muốn tiến vào hoàng gia, như vậy phải khom lưng cúi đầu chính là ngươi! Không có người sẽ nhân nhượng ngươi."

Vương Trác Quân nghe xong nói: "Phụ thân, nhân sinh trên đời, nếu tầm thường vô vị thì có ý tứ gì, không riêng gì nam tử, nữ tử cũng muốn được lưu tên vào sử sách, dù không phải lưu cái tên thì cũng không nên là một người mà đời sau chẳng ai nhớ đến. Phụ thân, ta nói rồi, ta hy vọng ngàn năm sau người đời đều nhớ đến có một ngươi như ta."

Mà có thể được ghi vào sử sách, trừ bỏ Hoàng Thượng, đó chính là Hoàng Hậu và Thái Hậu.

Vương Trác Quân tự nhận là không thua kém bất kì ai, vì sao phải làm một nội trạch phu nhân bình thường, sau đó cứ như vậy mà sống cả đời?

Hơn nữa, nếu về sau có thể sinh ra một hoàng đế, như vậy nàng chắc chắn sẽ được sử quan ghi tạc vào sử sách. Đây mới là cuộc đời mà nàng muốn.

Tuy rằng cuộc sống nơi hoàng cung rất hung hiểm, nhưng Vương Trác Quân tự cảm thấy, khẳng định là nàng sẽ như cá gặp nước.

Vương thái sư lại một lần nữa cảm thấy đáng tiếc vì nữ nhi này của mình không phải nhi tử. Bằng không, Vương gia bọn họ khẳng định là có thể càng tiến thêm một bước.

Vương Trác Quân cảm thấy Ngô Vương quá mức tuỳ tiện, không ổn trọng. Mặc dù có một mẫu phi ở trong cung, còn tương đối được sủng ái, nhưng ngôi vị hoàng đế đối với Ngô Vương khẳng định là quá xa xôi.

"Như vậy Tấn Vương thì sao?" Vương thái sư nói "Ngươi cảm thấy Tấn Vương như thế nào?"

Vương Trác Quân nói: "Phụ thân, Tấn Vương cùng Ngô Vương đều là học trò của ngài. So sánh với Ngô Vương thì đương nhiên Tấn Vương tốt hơn một chút. Hơn nữa mẫu thân hắn đã qua đời, nhà ngoại không có thực lực gì, nếu hắn muốn bước lên cái ngôi vị hoàng đế kia thì chỉ có thể là dựa vào thê tộc của mình. So với phía Ngô Vương, còn phải chia sẻ vinh quang này với bên mẫu tộc của hắn, không bằng chọn Tấn Vương cho thỏa đáng."

Tấn Vương này, có đôi khi Vương Trác Quân cũng nhìn không rõ. Có điều nàng cho rằng chỉ cần mình có thể vào hậu cung, tuyệt đối có thể thu hậu cung vào trong tay.

Mặt khác, rốt cuộc Vương Trác Quân là một thiếu nữ, bộ dáng Tấn Vương tuấn tú lịch sự, hơn nữa đúng là mẫu người mà Vương Trác Quân thích, đã thế lại có thể thực hiện mộng đẹp của nàng, cho nên Vương Trác Quân liền xem trọng Tấn Vương.

Vương thái sư nói: "Trác Quân, ngươi thật sự nghĩ kỹ rồi? Phải biết rằng, quý phut Tấn Vương cũng đã có vài cơ thiếp. Nếu ngươi gả vào nhà bình thường, về mặt này tất nhiên sẽ không để ngươi chịu thiệt như vậy."

Vương Trác Quân nói: "Phụ thân, nhà bình thường chỉ là lúc đầu không có thị thiếp, nhưng vẫn có thông phòng đấy thôi. Chờ khi chính thê tuổi già sắc suy, cũng chỉ sủng ái các nữ nhân trẻ trung. Chính thê chịu thương chịu khó, còn bị người coi khinh, so với như vậy, đã là chịu thiệt thòi, ta gả vào hoàng gia còn có thể được vẻ vang, như vậy tính ra thì vẫn là gả vào hoàng gia tốt hơn."

Đều phải đối mặt với chuyện trượng phu có rất nhiều nữ nhân, vì sao nàng không tìm một người tốt nhất, cũng chỉ có tốt nhất mới xứng đôi với nàng.

Vương thái sư thấy chủ ý của nữ nhi đã định, liền không hề nói thêm cái gì.

Lúc Vương thái sư đi gặp hoàng đế, hoàng đế cùng hắn nói một ít chuyện con cái.

Không qua bao lâu, nữ nhi của Vương thái sư đã được tứ hôn cho Tấn Vương, trở thành Tấn Vương phi.

Vương Trác Quân này làm Tấn Vương phi thực không tệ, trên dưới Tấn Vương phủ đều được quản lý rất ổn thỏa, ngay cả Tấn Vương đều cảm thấy vừa lòng.

Lại bởi vì có Vương thái sư duy trì, Tấn Vương cách ngôi vị Thái tử càng ngày càng gần.

Thứ duy nhất không được hoàn mỹ chính là bụng Vương Trác Quân vẫn luôn không có động tĩnh, mà Tấn Vương thật ra cũng tôn trọng chính thê này, không để cơ thiếp nào sinh ra thứ trưởng tử.

Nhưng cũng không thể chờ mãi được. Vương Trác Quân cũng rất sốt ruột, cũng đã mời thái y trong cung tới, chỉ nói là Vương Trác Quân trời sinh thể hàn, không dễ dàng sinh hài tử, chỉ có thể là điều dưỡng thật tốt.

Vương Trác Quân nghe xong tin này, nếu nói không sốt ruột đó là không có khả năng, nàng không nghĩ tới bản thân lo tính một hồi như vậy thế nhưng lại là công dã tràng.

Một chính thê không thể sinh hài tử, đặc biệt là còn muốn làm Hoàng Hậu, cuối cùng chẳng lẽ để nữ nhân khác làm Thái Hậu? Đây tuyệt đối là không có khả năng.

May là Tấn Vương cũng không có trách tội Vương Trác Quân, ngược lại bảo nàng không nên gấp gáp.

Cứ như vậy, chờ đến khi Tấn Vương lên làm Thái tử, Vương Trác Quân vẫn không có động tĩnh, trong cung Hoàng Thượng không vui, lại thưởng cho Thái tử vài người, ý tứ là muốn Thái tử nhanh chóng khai chi tán diệp, một Thái Tử không có con nối dõi là rất không ổn.

Vương Trác Quân nói với Thái tử: "Điện hạ cứ suy nghĩ cho đại cục thôi, là thiếp thân không có phúc khí."

Vương Trác Quân đồng ý để nữ nhân khác sinh hài tử. Bởi vì Thái tử vẫn luôn không có hài tử, như vậy sẽ bị người hoài nghi có phải Thái tử không có khả năng duy trì dòng giống hay không, như vậy đối Thái tử là rất bất lợi. Đặc biệt là Thái tử có nhiều nữ nhân như vậy, nếu đều không có động tĩnh, gia tộc những người kia còn không phải như hổ rình mồi đối với Vương gia?

Cho nên để nữ nhân khác sinh trước đã là rất cần thiết, huống hồ, Vương Trác Quân cũng tự có nắm chắc, dù là nữ nhân khác sinh rồi có hài tử của bản thân thì nàng cũng tuyệt đối không để cho họ có cơ hội ngồi trên cái vị trí kia.

Thái tử càng cảm thấy Vương Trác Quân thâm minh đại nghĩa (hiểu rõ nghĩa lớn), trước khi Hoàng Thượng băng hà, Thái tử phủ đã có đến mấy hài tử.

Điều này cũng làm Hoàng Thượng có thể yên tâm truyền ngôi vị hoàng đế cho Thái tử.

Hoàng Thượng băng hà, Thái tử đăng cơ danh chính ngôn thuận, Thái tử thành Hoàng Thượng, tự nhiên Thái tử phi liền thành Hoàng Hậu, Vương Trác Quân bước lên ngôi vị Hoàng hậu đã tha thiết mơ ước từ lâu, chính thức trở thành chủ nhân hậu cung.

Đương nhiên, ngoại trừ việc nối dõi tông đường làm nàng lo lắng, những vẫn đề khác đều vô cùng thuận lợi.

Vương phu nhân tiến cung, đới với việc sinh con nối dõi của nữ nhi vô cùng lo lắng. Sau một hồi hàn huyên, cuối cùng cùng nhắc đến: "Nương nương, người xem có cần để các cô nương trong gia tộc ta cùng tiến cung để chia sẻ, đỡ đần cho việc này không? Dù sao khi sinh hạ được hài tử rồi liền ghi dưới danh nghĩa của người, đều trở thành cháu ngoại của Vương gia ta."

Vương Trác Quân lại vô cùng không đồng ý: "Mẫu thân, hài tử do chính mình sinh ra vẫn tốt hơn. Chẳng lẽ ngài chưa từng nghe nói từ bụng người khác sinh ra, cuối cùng cũng trở nên xa cách nghĩa mẫu hay sao? Trong Vương gia này, lại có huynh đệ tỷ muội nào không nuôi ảo tưởng trèo cao; nhìn thì hòa thuận bình yên như thế, mạch nước ngầm còn ít sao? Huống chi, việc khai chi tán diệp của hoàng gia là đại sự, sao có thể chắc không được voi đòi tiên, quyết lấy lại hài tử, rồi lại trèo lên đầu bổn cung? Sống trên đời không nhiều thì ít cũng được vài chục năm, cho dù hiện tại nhất thời bổn cung chưa thể sinh con, cũng không thể khẳng định là cả đời không thể. Mẫu thân, cho dù chỉ còn một tia cơ hội, bổn cung nhất quyết không buông tay. Nghe nói dân gian có rất nhiều thần y, nhờ ngài nhắn phụ thân tìm giúp việc này. Những thần y này thật ra vẫn tốt hơn nhiều so với lũ Thái Y viện chỉ biết suốt ngày chìm trong mê lạc, một chút tác dụng cũng không có."

Vương phu nhân tiếp lời: "Mẫu thân cũng loáng thoáng nghe nói có một vị thần y họ Lý, có thể khởi tử hồi sinh. Nhưng người này hành tung luôn luôn bất định, thích nhất đi ngao du khắp thiên hạ, xem cảnh núi sông hữu tình."

Vương Trác Quân nghe vậy vui vẻ nói: "Mẫu thân, nếu thật sự đã có những vị thần y danh bất hư truyền như thế, sao còn sợ không tìm thấy. Chẳng qua chỉ bỏ vài năm tìm kiếm mà thôi, suy cho cùng vẫn thật đáng giá. Mẫu thân, trong hậu cung đầy những hiểm ác này, bổn cung chỉ biết tin tưởng Vương gia, ngài nhất định không được phụ lòng bổn cung mong mỏi."

Vương phu nhân biết không thể nào thay đổi được tâm ý nữ nhi đã quyết, cũng đành hồi phủ kể lại, Vương thái sư chỉ biết thở dài sầu lo, tuy vậy vẫn ra sức cử người đi tìm. Chỉ là Lý thần y là người thấy đầu không thấy đuôi, mà Đại Sở lại rộng lớn như vậy, liệu biết nơi nào mà tìm?

Hoàng Thượng đăng cơ đã nhiều năm, thế mà chính cung Hoàng hậu vẫn không có lấy một hoàng tử, chuyện này đã gây ra biết bao nhiêu lời xì xào bàn tán, dù sao đây cũng là việc lớn của Hoàng gia, sao có thể không để tâm? Rất nhiều đại thần đều dâng sớ tấu vua, kiến nghị để Hoàng hậu nhận hoàng tử của các phi tần khác về ghi tạc dưới danh nghĩa.

Thật ra Hoàng Thượng cũng không nhắc đến chuyện này, chỉ là không biết trong hậu cung đã có bao nhiêu phi tần bắt đầu thường xuyên mang theo hài tử đi Khôn Ninh cung, trông mong được Hoàng hậu coi trọng, sau đó liền trở thành hoàng tử dưới danh nghĩa đích mẫu rồi.

Vương Hoàng hậu thấy thế chỉ cười lạnh, phải chăng những phi tần này đều đang ôm ấp mộng đẹp, thật sự cho rằng nàng không thể sinh sao, chỉ có thể chọn những phế tử của các nàng mà nuôi dưỡng?

Chỉ sợ những vị cung tần mỹ nữ này đều mong nàng sớm trở thành phế hậu, để các nàng trở thành tân Hoàng hậu. Thật sự là si tâm vọng tưởng!

Chỉ cần nàng vẫn còn một hơi thở, vị trí Hoàng hậu này, cho dù là ai cũng đừng mong cướp đoạt được.

Vương Hoàng hậu vốn tưởng rằng mình đã vô cùng tàn nhẫn, không nghĩ tới lại có người càng tàn nhẫn hơn nàng vạn lần. Cuối cùng khi nàng biết được nguyên nhân khiến bấy lâu nay mình không thể sinh nở, chỉ biết ngồi thẫn thờ trong phòng hồi lâu. Màn đêm buông xuống, tâm tình lạnh lẽo vẫn chưa biến mất, mà bên cạnh một người an ủi cũng chẳng có.

Ngày hôm sau, thần sắc Vương Hoàng hậu vẫn như thường ngày, hỏi Cung ma ma: "Bổn cung nghe nói Hoàng thượng vô cùng coi trọng Trấn Bắc hầu gia đại tiểu thư, còn bóng gió hỏi thăm chuyện của Thẩm đại tiểu thư sao?"

Cung ma ma cung kính trả lời: "Bẩm nương nương, tuyển tú lần này Thẩm đại tiểu thư thật ra không tham gia."

"Ha ha, từ xưa đến nay có vị đế vương nào lại không đa tình? Xem ra, Hoàng thượng lần này là sớm có lòng cầu mà chẳng được mỹ nhân rồi."

Cung ma ma tiếp lời: "Nô tỳ cảm thấy có lẽ Hoàng thượng chẳng phải yêu thương sâu sắc gì đối với vị Thẩm đại tiểu thư này, hơn nữa còn rất kiêng kị phụ thân Trấn Bắc hầu của nàng ta. Lần này tuyển tú Trấn Bắc hầu không để nữ nhi tiến cung, lại càng làm Hoàng Thượng thêm bất mãn."

"A Cung, ngươi nói rất đúng.Hiện tại bổn cung mới biết được chỉ có chính bản thân mình là quan trọng nhất, mọi thứ khác đều chẳng là gì." Nếu Hoàng thượng đã lãnh tâm lãnh tình với nàng, cũng đừng trách nàng ra tay càng ngoan độc hơn. Người không vì mình, trời tru đất diệt. Nói rồi, Vương Hoàng hậu liền cho người truyền tin này đến Vương gia Vương Thái sư.

Không bao lâu sau, tin Trấn Bắc hầu Thẩm gia vì tư tàng binh khí, mưu đồ soán vị mà bị xét nhà truyền đến hậu cung. Toàn bộ nam nhân đều bị chém đầu, còn tất cả nữ quyến đều sung vào giáo phường*. Nhưng cũng có rất nhiều nữ nhân Thẩm gia trước khi bị sung vào giáo phường đều đã tự vẫn để tránh phải chịu nhục.

*nơi ở riêng của những người chuyên nghề ca, múa, chơi nhạc.

Vương Hoàng hậu phái người đi cứu vị Thẩm gia đại tiểu thư kia, bố trí vô cùng thỏa đáng. Nàng cười nhạt, tuy rằng Hoàng thượng bất nghĩa nhưng nàng vẫn nên để Hoàng thượng được thỏa như ước nguyện chứ, dù sao Hoàng thượng cũng đã "chăm sóc" nàng nhiều năm như vậy.

"Chúc mừng Hoàng hậu nương nương, người đây là có tin vui rồi!" Tin này truyền đi, trên dưới Khôn Ninh cung đều thật vui mừng. Nhiều năm như thế, nương nương các nàng cuối cũng có tin vui rồi. Để xem những phi tần kia còn có thể lấy cái gì để kiêu ngạo trước mặt Hoàng hậu?

Chỉ cần nương nương sinh hạ được một vị hoàng tử thôi, những vị hoàng tử các cung khác làm sao có chỗ để so sánh.

Hoàng Thượng biết tin, trên mặt vui vẻ, liền tự mình bãi giá đến Khôn Ninh cung, tỏ vẻ vui mừng vì Hoàng hậu mang thai.

Hoàng Thượng đi rồi, Vương Hoàng hậu hỏi Cung ma ma: "Bên phía thái y chẩn mạch kia, ngươi đã xử lý ổn thỏa chưa?"

"Hồi bẩm nương nương, đều đã an bài thỏa đáng." Huống chi, tại thời điểm nương nương bắt mạch là dùng tay của vị Thẩm đại tiểu thư kia, dù sao các nương nương cũng thường muốn giữ lễ tiết (không trực tiếp lộ diện trước Thái y khi bắt mạch) nên chuyện này cũng dễ thực hiện, hơn nữa lại là ở trong Khôn Ninh cung nên sẽ không thể có tin tức gì bị lộ ra ngoài.

Vương Hoàng hậu nghĩ thầm, Hoàng thượng ơi Hoàng thượng, ngươi không cho bổn cung có cơ hội sinh hạ hài tử, bổn cung càng phải sinh được. Có bản lĩnh, ngươi liền làm bổn cung sẩy thai đi, như vậy xem ra ngươi còn tàn nhẫn hơn bản cung nghĩ rất nhiều. Còn nếu không thể, sau này ngươi sẽ bị bổn cung khống chế trong tay mà thôi.

Chính cung Hoàng hậu vất vả hoài thai mười tháng, cuối cùng sinh được một vị hoàng tử vô cùng bụ bẫm. Thật sự là đại hỉ sử, ngay lần đầu tiên đã sinh được con trai rồi!

"Nương nương, vậy vị Thẩm đại tiểu thư kia nên xử lý thế nào?" Cung ma ma nhìn Vương Hoàng hậu đang ôm tiểu Hoàng tử, hỏi.

"Việc này còn phải hỏi sao? Tất nhiên là không thể lưu lại dấu vết. Chuyện này ngươi để Cao Trường Hưng làm đi, coi như là bổn cung cho hắn một cơ hội." Vương Hoàng hậu chỉ nhàn nhạt nói qua.

Vị Thẩm đại tiểu thư này là một người đã chết ở trong mắt mọi người. Chính là Vương Trác Quân nàng "tâm địa lương thiện", giúp nàng ta để lại một huyết mạch trên thế gian này, còn có thể có cái gì mà không thỏa mãn?

Đối với việc Hoàng thượng chú ý đến nữ nhân này, nếu như nàng cũng không có được một chút thương tiếc nào từ Hoàng Thượng, vậy thì kẻ khác cũng đừng mong có được. Vì thế xét trên phương diện nào, vị Thẩm đại tiểu thư này đã sớm được định là một kẻ phải chết.

Thật ra nàng ta chỉ có một tác dụng duy nhất, chính là dùng bụng nàng ta để sinh hài tử. Thẩm đại tiểu thư, ngươi có thể yên giấc ngàn thu rồi, hài tử của ngươi, bổn cung sẽ "coi như chính mình sinh ra".

Việc này Cao Trường Hưng xử lý vô cùng chu toàn, rất vừa ý nàng. Trực tiếp giết chết Thẩm đại tiểu thư, sau đó một mồi lửa thiêu hết tất cả, ngay cả thi thể cũng thành tro tàn rồi, không để sót một chút dấu vết nào.

Vương gia không tìm được vị Lý thần y kia mà ngược lại tìm được một vị vu* y, mong là từ hướng này cũng có thể xem bệnh giúp Hoàng hậu. Đương nhiên, tất cả đều phải âm thầm tiến hành.

*vu (巫): thầy pháp, phù thủy, đồng cốt, kẻ thờ cúng quỷ thần - vu y ở đây được hiểu là người chế ra các loại thuốc kỳ quái, không có tác dụng chữa bệnh.

Nhưng mà khi xem bệnh cho Vương Hoàng hậu, vị vu y này cũng không có biện pháp, hắn nói: "Tiểu nhân không thật sự am hiểu về bệnh này. Tuy nhiên, những phương diện khác thì có thể toàn tâm toàn lực giúp nương nương."

Những loại thuốc độc của hắn vô cùng kỳ lạ, ví dụ như làm người ta điên khùng, làm người ta dục tiên dục tử, còn có vô vàn những loại thuốc viên với tác dụng kỳ dị khác.

*cảm giác vô cùng thỏa mãn, thăng hoa (có thể hiểu là sướng đến chết đi sống lại =_=)

Vương Hoàng hậu cảm thấy vô cùng hứng thú vớiloại thuốc này: sau khi ăn vào nếu sinh ra là nữ hài thì đứa nhỏ sẽ có thể khỏe mạnh, còn nếu là nam hài thì đại bộ phận đều sẽ mang bệnh tật trong người. Loại thuốc này có thể nói là vô cùng hợp với tâm ý của Vương Hoàng hậu. Nàng nghĩ, mượn bụng vị Thẩm đại tiểu thư kia sinh hài tử chỉ là bước đầu tiên, nhưng đấy không phải là huyết mạch của Vương gia. Nàng không nghĩ sẽ bận tâm suy tính một hồi như vậy chỉ để lại lợi ích cho hậu nhân của Thẩm đại tiểu thư kia. Nếu nàng đã không thể sinh, như vậy nàng yêu cầu tôn tử của mình phải có dòng máu của Vương gia.

Chuyện gì làm đều phải làm từ khi còn chưa bắt đầu, nếu không liền không kịp. "Loại thuốc viên này, ngoại trừ ngươi ra, còn ai có thể giải được không?"

Vu y kia đắc ý cười nói: "Hồi bẩm nương nương, trên đời này, ngoại trừ tên Lý Trường Khanh kia ra, không một ai có thể giải được."

Vương Hoàng hậu lại hỏi: "Chẳng lẽ chính bản thân ngươi cũng không biết cách giải?"

Vu y kia liền nói: "Ta chỉ thích chế thuốc, không bao giờ nghiên cứu thuốc giải. Nếu đã muốn hạ độc, hà cớ gì còn phải chế thêm thuốc giải cho phiền lòng?"

Nói cách khác, tên vu y này trước giờ chỉ luôn nghĩ cách hại người, chưa bao giờ nghĩ cách cứu người. Khó trách, y lại bị người khác gọi là vu y, độc y.

Vương Hoàng hậu cười, nắm được thuốc độc vào trong tay rồi, sau đó liền ngấm ngầm cho người xử lý tên vu y này. Nàng không thể để lưu lại loại nhược điểm như vậy trong tay hắn. Huống chi loại người tham lam này, không sớm hay muộn cũng sẽ gây họa cho nàng mà thôi.

"Nương nương cân nhắc kĩ, nếu không có giải dược thì về sau sẽ không ổn, vẫn nên chờ có thuốc giải rồi hẵng dùng." Cung ma ma khuyên nhủ.

Vương Hoàng hậu nói: "Đúng vậy! Chờ tìm được Lý thần ý đã rồi tính tiếp. Mặc kệ dùng biện pháp gì, bổn cung nhất định phải làm hắn ta phối ra thuốc giải."

Một khoảng thời gian sau, cuối cùng Vương Hoàng hậu cũng được như ý nguyện - tìm thấy Lý thần y. Chỉ đáng tiếc, chỉ có những người khác dùng thuốc giải mới có mới hiệu quả, chính bản thân người trúng dược dùng thì lại không có tác dụng gì. Có điều, hiệu quả mà Vương Hoàng hậu muốn còn không phải như vậy sao?

Không ngờ, Lý thần y lại la một người cứng đầu không chịu hàng phục dù nàng dùng biện pháp gì đi nữa. Nếu nàng đã không dùng được, mà người này còn nắm nhiều bí mật như thế, nhất là việc đích hoàng tử không phải do chính nàng sinh ra, nàng cũng không có hứng thú lưu giữ.

" Nghe nói Lý thần y còn có một đứa con trai. Mặc kệ dùng cách gì cũng phải nhổ cỏ tận gốc cho bổn cung!" Vương Hoàng hậu độc ác phân phó. Đã đi đến bước này rồi, chỉ là một vài sinh mạng không đáng giá, nàng còn có thể trăn trở được sao? Chỉ có người chết, bí mật mới có thể vĩnh viễn che giấu.

An bày hết thảy, mọi việc xảy ra đều như Vương Hoàng hậu dự đoán. Hoàng tử được sinh hạ, từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, cho dù có kiêng kị Vương gia nhưng Hoàng Thượng vẫn rất thích đứa nhỏ này. Hơn nữa lại là đích tử do chính cung Hoàng Hậu sinh, nên ở trên chuyện lập Thái tử, Hoàng thượng cũng không có cơ sở gì để không đồng ý cho đích hoàng tử lên làm Thái tử.

Không biết vì sao, long thể Hoàng thượng này càng trở nên suy yếu. Những triều thần do Vương Thái sư dẫn đầu liên tục dâng sớ khuyên Hoàng thượng sớm ngày lập đích Hoàng tử thành Thái tử mới là chính thống nhất. Cuối cùng Hoàng thượng cũng đồng ý. Cho dù không đồng ý thì thế nào, thân thể của hắn cũng không cho phép.

Càng kỳ lạ hơn, ngay sau khi Thái tử được lập, bệnh tình của Hoàng thượng ngày càng tốt lên. Hoàng thượng cảm thấy Thái tử là phúc tinh của mình, trong lòng thầm suy nghĩ có lẽ trước kia do chậm chạp không lập Thái tử nên tổ tiên mới trừng phạt hắn, vì thế mà sinh bệnh.

Ngoại trừ việc Thái tử có quan hệ máu mủ với Vương gia, những mặt khác thể hiện ra đều là anh tài trăm năm khó gặp, vô cùng hợp ý hắn.

Hơn nữa, ngay từ khi còn nhỏ Thái tử đã được Hoàng thượng tự tay dạy dỗ, tư tưởng và tầm nhìn của Thái tử rất tốt, Vương gia muốn dùng thân phận ngoại tộc để kiểm soát Thái tử thì đúng là nằm mơ. Đối với một vị đế vương mà nói, ai lại mong muốn bị người khác áp chế? Về điểm này, Hoàng thượng tin tưởng nhi tử của mình nhất định sẽ trò giỏi hơn thầy.

Thời gian trôi qua như vũ bão, mới đây mà đã đến lúc Thái tử đại hôn. Hoàng thượng đã sớm biết ngay từ khi Thái tử còn nhỏ, cô nương Vương gia đã được đưa vào trong cung, trên mỹ danh là muốn làm bạn với Hoàng hậu cô mẫu, nhưng mục đích thật sự là gì, sao Hoàng thượng có thể không biết. Nhưng Hoàng thượng chính là Hoàng thượng, sẽ không hàm hồ trong việc chọn lựa vị trí Thái tử phi. Vài năm nay, Vương Thái sư đang ngày càng già đi, Hoàng thượng cũng bồi dưỡng được rất nhiều bề tôi trung thành khác, một trong số đó chính là Triệu Thượng thư Triệu đại lão gia, cũng là một đại gia tộc. Vì thế trong cuộc đua tranh giành ngôi vị Thái tưt phi, Hoàng Thượng đã hạ chỉ lập Triệu gia đại tiểu thư làm Thái tử phi. Đồng thời để trấn an Vương gia, cũng lập Vương gia tiểu thư làm Thái tử lương đệ. Đương nhiên còn có thêm vài vị tiểu thư khác cũng nạp vào Đông cung, trở thành Thái tử cơ thiếp.

Mọi việc đều tiến hành thuận lợi như Hoàng thượng mong muốn. Triệu gia đại tiểu thư cũng rất đủ tư cách để làm một Thái tử phi.

Đại hôn xong xuôi, Hoàng Thượng liền yên tâm. Mà một khi đã an lòng, thân thể lập tức được buông lỏng, sau đó hắn liền bệnh nặng bệnh nhẹ triền miên.

Thái tử đã bắt đầu tiếp nhận chính vụ, Hoàng thượng cũng không có gì lo lắng.

Lúc Hoàng thượng hấp hối đã truyền ngôi vị Hoàng đế lại cho Thái tử, sau đó vẫy lui mọi người, chỉ giữ lại Hoàng Hậu.

Vương Hoàng hậu nhìn nam nhân bệnh nặng nguy kịch trên giường, trong lòng có bao nhiêu loại cảm xúc hỗn tạp.

Khi xuất giá, nàng cũng đã từng có ảo tưởng, đáng tiếc nam nhân này bóp nát tất cả. Thật không ngờ hắn có thể tàn nhẫn như thế, trực tiếp khiến nàng vĩnh viên. không thể sinh được hài tử. Hắn làm kẻ tàn độc thứ nhất, nàng cũng không ngại làm kẻ tàn độc thứ hai, sao lại không thể?

"Hoàng thượng, để thần thiếp nói cho người một bí mất. Kỳ thật Thái tử chẳng phải là con ruột của thần thiếp đâu." Hoàng hậu nhẹ nhàng nói bên tai Hoàng thượng.

Quả nhiên, ánh mắt Hoàng thượng liền thay đổi, trừng mắt nhìn Vương Hoàng hậu.

Vương Hoàng hậu chỉ cười nhạt, nói: "Hoàng thượng, thần thiếp biết ngài vô cùng tức giận. Chỉ là bây giờ dù ngài có tức giận thế nào thì cũng có ích lợi gì đâu? Thái tử hiện tại vẫn là hài tử của thần thiếp, mà thần thiếp cũng sắp bước lên ngôi vị Thái hậu, cả đời sau đều hưởng vinh hoa phú quý. Ha ha, Hoàng Thượng, vốn dĩ thần thiếp cũng không muốn làm như vậy, là chính người bức thần thiếp phải ngoan độc. Đời này thần thiếp tự nhận không hề làm chuyện gì có lỗi với Hoàng thượng, vậy sao người lại sai người làm cho thần thiếp ăn phải thứ không nên ăn, để rồi vĩnh viễn không thể có hài tử? Chỉ cần Hoàng thượng có một chút ít thương tiếc thần thiếp thôi, sao thần thiếp có thể làm đến bước này. Tất cả, tất cả mọi thứ hôm nay, đều là Hoàng thượng người gieo gió gặt bão mà thôi."

Hoàng thượng suy yếu nói: "Là đế vương, ai lại cho phép thế lực ngoại thích quá lớn. Ấy là do Vương gia các ngươi quá tham lam. Đời này có Hoàng hậu, lại trông đời sau tiếp tục làm Hoàng hậu. Hay để giang sơn của Tiêu gia đổi thành họ Vương thì các ngươi mới cam tâm?"

Nếu đã làm thần tử, thì hãy tâm tâm niệm niệm mà làm đúng trọng trách của mình. Là Vương gia có dã tâm quá lớn, cho nên hắn không thể buông tha, không thể không khiến Vương Hoàng hậu trở thành vô sinh.

"Ha ha, Hoàng thượng ngài thật đúng là muốn nói cái gì đúng thì chính là cái ấy đúng. Chỉ là, người ngồi lên ngai vàng sau này, nhất định sẽ là hài tử có dòng máu của Vương gia thần thiếp. Ngài nếu ở dưới hoàng tuyền có linh thiêng, nhất định có thể nhìn thấy."

"Nói như vậy, Thái tử là hài tử của Vương gia các ngươi?" Hoàng thượng lạnh lùng hỏi.

"Hoàng thượng a Hoàng thượng, chuyện như vậy sao thần thiếp có thể dám làm chứ. Chẳng phải ngài tự thấy rõ Thái tử lớn lên rất giống Hoàng thượng nên ngài mới có thể khẳng định hắn là nhi tử của mình, nếu không sao có thể đồng ý với chuyện lập hắn làm Thái tử, thần thiếp nói có phải hay không?"

Hoàng Thượng là người đa nghi, nếu không phải xác định được Thái tử là nhi tử của chính mình, tuyệt đối sẽ không dễ dàng lập Thái tử như thế. Nguyên nhân chính là do hắn biết Thái tử là con hắn, nên bao chuyện sau này mới phát sinh. Về việc này, Vương Hoàng hậu cũng chẳng cần lừa gạt Hoàng thượng làm gì.

Muốn lợi dụng sơ hở cũng cần một chỗ trống hoàn hảo. Vốn dĩ chính nàng mang thai sẽ vô cùng gian nan, nhưng lúc ấy không chỉ mang thai, còn có thể sinh hạ một Hoàng tử mà không làm Hoàng thượng nghi ngờ mới là lạ kỳ. Vì vậy, nếu hài tử lớn lên không giống Hoàng thượng, chắc chắn hắn sẽ dùng muôn vàn lý do để phản đối lập Thái tử.

Hoàng thượng cười: "Quả nhiên là Hoàng hậu. Chỉ là, làm nữ nhân mà quá thông minh, cũng thật không tốt."

"Thần thiếp chỉ lơ là một chút mà thôi, Hoàng thượng ngài đã đùa bỡn thần thiếp trong tay như con rối, sao còn có thể ngu ngốc tiếp nữa. Xét đến phân vị Hoàng hậu của thần thiếp, rồi phân vị của Thái tử trong lòng Hoàng thượng, thần thiếp liền nói cho người một tin tức vô cùng tốt. Người còn nhớ vị Trấn Bắc hầu gia Thẩm gia đại tiểu thư kia chứ? Kỳ thật, Thái tử là do nàng ta sinh ra. Còn nhớ lúc ấy toàn bộ nữ quyến Thẩm gia đều bị sung vào giáo phường, là thần thiếp cứu nàng ta, rồi an bài vào trong Khôn Ninh cung... rồi đợi nàng ta sinh được hài tử. Hài tử này liền trở thành đứa nhỏ của thần thiếp. Lại nói, còn chẳng phải nhờ thần thiếp mà ước nguyện của Hoàng thượng mới thành hiện thực sao? Thần thiếp biết, trước kia Hoàng thượng vô cùng coi trọng Thẩm gia đại tiểu thư, lại kiêng kị Trấn Bắc hầu gia là tai họa ngầm, nên mới vứt bỏ nàng ta thôi. Hoàng thượng vẫn nên cảm tạ thần thiếp tác hợp, bằng không sao Thái tử có thể xuất hiện trên đời này."

Cái gọi là thích của Hoàng thượng, thực ra cũng chẳng là gì so với giang sơn của hắn. Điều này, Vương Hoàng Hậu rất rõ ràng.

"Cho nên, Hoàng thượng người vẫn nên sớm yên giấc ngàn thu đi. Dù cho người còn tiếc nuối gì thì thần thiếp sẽ thay ngài hoàn thành hết thảy. Sau đó cũng sẽ là lúc thần thiếp hoàn thành giấc mộng của mình rồi. Hoàng thượng à, thần thiếp cam đoan với người, ván cờ này, thần thiếp sẽ là người thắng cuối cùng. Hoàng thượng không cho huyết mạch của Vương gia kế thừa ngôi vị Hoàng đế sao, vậy hãy chờ vài chục năm nữa mà xem, ngài ở dưới cửu tuyền chắc chắn có thể thấy rõ ràng, xem giang sơn này rốt cuộc có quan hệ với Vương gia hay không?"

Hoàng thượng kích động: "Ngươi đã làm gì Thẩm thị?"

"Sao Hoàng thượng có thể hỏi câu hỏi ngớ ngẩn thế này chứ? Trên đời này làm gì còn có Thẩm thị? Không phải nàng ta cũng đã sớm tự vẫn rồi sao? Chính là thần thiếp mềm lòng, cho nàng để lại huyết mạch duy nhất của mình trên đời. Nàng ta ở dưới hoàng tuyền, cũng nên cảm tạ ân đức của thần thiếp. Thần thiếp chúc cho Hoàng thượng có thể tìm được nàng ta ở dưới ấy. Nhưng mà thần thiếp cũng thực tin tưởng, sao nàng ta có thể vui vẻ chào đón kẻ đã diệt cửu tộc nhà nàng chứ! Hai người ấy à, sớm đã là kẻ thù rồi."

Vương Hoàng hậu nhàn nhạt nhìn Hoàng thượng kích động đến tắt thở, mà trong lòng nàng, cuối cùng cũng tâm như chỉ thủy (dứt khoát, không còn lưu luyến gì).

Quãng đường còn lại, chỉ có thể là người tàn nhẫn mới có thể đi tiếp. Vương Hoàng hậu bi thương lui ra ngoài, nghẹn ngào nói với mọi người: "Hoàng thượng băng hà." Nàng - cái người còn sống này, chỉ có thể càng bi thương hơn so với người khác thì mới có thể chấp nhận được.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hậu Cung Kế - chương 162 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hậu Cung Kế
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hậu Cung Kế - chương 162. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.248856782913 sec