Hậu Cung KếHậu Cung Kế - chương 161

Chương 161: Nhớ thời niên thiếuTải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit: Huệ Hoàng hậu

Beta: Rine Hiền phi

Triệu gia là một đại gia tộc, bắt đầu từ khi Hoàng đế Đại Sở khai quốc đã có người làm quan ở trên triều đình, trải qua trăm năm, tiền đồ con cháu Triệu gia luôn không ngừng lớn mạnh.

Dòng chính của Triệu gia vẫn luôn ở tại kinh thành. Triệu gia lão thái gia đương nhiệm Lại bộ Thượng thư, rất được Hoàng Thượng coi trọng.

Triệu lão thái gia có đông con cháu, có điều từ trước đến nay ông luôn phân biệt đích thứ rõ ràng, cho nên nề nếp gia phong của Triệu gia vô cùng tốt.

Triệu Đại lão gia là đích trưởng tử của Triệu lão thái gia, có điều cũng là đọc sách nhưng muốn hắn đạt tới chức vị như Triệu lão thái gia lại là rất khó.

"Phụ thân, trong cung truyền khẩu dụ nói là đưa mấy đại cô nương vừa độ tuổi trong nhà tiến cung tham gia mẫu đơn yến, đây là có ý tứ gì?" Triệu Đại lão gia có mấy nữ nhi đã sắp nghị thân, hiện giờ đều phải tiến cung, chẳng lẽ đây là muốn tuyển chọn nàng dâu?

Có điều bên trong các thân thích hoàng thất này, rốt cuộc là ai muốn đính hôn?

Nhưng dù sao đối với Triệu Đại lão gia, đây đều là chuyện tốt cả. Có thể kết thân cùng hoàng thân, đối với Triệu gia là có thể càng tiến lên thêm một bước.

Triệu lão thái gia không có trực tiếp đáp lời đại nhi tử mà là nói: "Hôm nay sau khi hạ triều, Hoàng Thượng giữ ta lại, muốn cho ta làm Thái tử thiếu sư."

Thái tử thiếu sư? Đó tuy rằng là cái chức suông, nhưng ý vị trong đó không cần nói cũng biết. Hoàng Thượng lập đích trưởng tử của Hoàng Hậu làm Thái tử, những năm gần đây, địa vị Thái tử vẫn luôn vững như bàn thạch, lại là hoàng tử của trung cung hoàng hậu, Hoàng Thượng cũng vừa lòng với Thái tử, cho nên nói, Hoàng Thượng là muốn...?

Triệu Đại lão gia suy nghĩ Thái tử cũng tới tuổi có thể thành hôn rồi, nói như vậy, là phải tuyển Thái tử phi cho Thái tử? Vậy chẳng phải đại nữ nhi của mình rất có khả năng?

Triệu Đại lão gia thật kích động: "Phụ thân, có phải là Thái tử muốn tuyển phi hay không? Cho nên mới bảo nhà chúng ta đưa người đi qua, để Hoàng Hậu xem xét?"

Triệu lão thái gia nói: "Uổng cho ngươi là người đọc sách, sự tình còn chưa có định đã vui mừng lộ rõ trên nét mặt như vậy, còn thể thống gì? Việc này, ngươi cho rằng là chuyện tốt? Ngươi đã quên Hoàng Hậu họ gì?"

Triệu Đại lão gia nghe Triệu lão thái gia nói như vậy thì cũng có chút giật mình ngẫm lại. Hoàng Hậu họ Vương, hơn nữa hiện tại đều đồn thổi rằng Vương Hoàng Hậu muốn tác hợp cháu gái nhà mình với Thái tử. Vương cô nương kia cũng thường thường tiến cung, làm bạn ở bên cạnh Hoàng Hậu.

"Phụ thân, chẳng lẽ là bảo Triệu gia chúng ta làm trắc phi? Cái này, cái này." Triệu Đại lão gia vẫn cảm thấy thiệt thòi, nữ nhi của hắn phải làm thiếp cho người ta, tuy rằng là thiếp thất của Thái tử nhưng vẫn quá là thiệt thòi.

Triệu lão thái gia nói: "Việc này không phải ngươi và ta nói là xong, đi một bước tính một bước thôi. Cũng đừng nói với thê tử của ngươi, miễn cho nàng ta thật sự rất đúng mực. Đại cô nương thì thật ra ta rất yên tâm, là người có chừng mực, không phải chúng ta thì chúng ta cũng không cần tranh. Có điều, là chúng ta thì chúng ta cũng không thể lùi bước."

Triệu lão thái gia nghĩ Hoàng Thượng giữ hắn lại, sau đó còn đơn độc hỏi đại tôn nữ của mình, trong lòng hắn liền nắm chắc năm phần, xem ra là Hoàng Thượng không hài lòng để Vương cô nương kia làm Thái tử phi.

Như vậy, nếu thật sự là tôn nữ của mình làm Thái tử phi, lại có Vương Hoàng Hậu làm bà bà (mẹ chồng), chỉ sợ ngày tháng sau này là không dễ dàng gì.

Chính là quân mệnh khó từ, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Triệu Đại lão gia có ba cô nương, đại cô nương là đích nữ, nhị cô nương cùng tam cô nương đều là thứ xuất. Tính tình đại cô nương, có thể nói là từ trên xuống dưới đều cảm thấy tốt, vừa hào phóng vừa khéo léo. Muốn Triệu Đại lão gia nói, nếu tuyển Thái tử phi thì đại nữ nhi của mình là thích hợp nhất.

Tuyệt đối có phong phạm của một mẫu nghi thiên hạ.

Đương nhiên, tất nhiên nữ nhi của mình nên bản thân càng nhìn càng ưng, đến nỗi người khác thấy thế nào, hắn cũng không nghĩ đến cần đi dò hỏi.

Triệu Đại lão gia nói với Triệu Đại phu nhân việc dự mẫu đơn yến, để Triệu Đại phu nhân đi chuẩn bị cho ba cái cô nương.

Ba cô nương này của hắn, tuổi tác không chênh lệch nhiều, đại cô nương hơn nhị cô nương nữa tuổi, nhị cô nương lại hơn tam cô nương nữa tuổi, cho nên đều có thể xem như cùng độ tuổi.

Hơn nữa đều là cùng nhau mời tiên sinh đến dạy, học nữ hồng, chờ cập kê chứ không đến học đường, chuẩn bị chờ lựa chọn mối hôn sự phù hợp, sau đó là chuẩn bị của hồi môn, gả chồng.

Tình cảm giữa Triệu Đại cô nương cùng Triệu Nhị cô nương, Triệu Tam cô nương không tốt cũng không xấu, rốt cuộc thì không phải cùng một mẫu thân sinh ra, không có khả năng tốt với nhau như tỷ muội ruột.

Mẫu thân của Triệu Nhị cô nương cùng Triệu Tam cô nương là di nương, mỗi ngày đều phải hầu hạ trước mặt Triệu Đại phu nhân, trời sinh liền thấp hơn người một đầu.

Giữa đích thứ cũng không phải không có tranh đấu gay gắt, có điều đều không quá khác người.

Thấy các cô nương tuổi tác đều lớn, đến lúc đó phần lớn là trông cậy vào đích mẫu, bởi vì lúc này chỉ có đích mẫu mới có tư cách mang các cô nương đi dự các loại yến hội cùng hoa yến, có thể tiếp xúc với các phu nhân, tiểu thư, từ đó mới có thể được người ta biết đến mà có cơ hội tìm mối hôn sự.

Thử nghĩ xem, thân phận như di nương, cho dù đi ra ngoài, cũng không có người quan tâm đến bọn họ, hơn nữa cũng sẽ không có nhà nào cho một cái di nương mang theo tiểu thư đi dự tiệc vả. Đó không chỉ có nhà mình mất mặt, mà còn làm người cảm thấy ngươi xem thường chủ tiệc, là chuyện đắc tội với người.

Triệu Đại phu nhân biết được ý chỉ triệu người tiến cung của Hoàng Hậu, trong lòng cũng thật vui vẻ, nói với Triệu Đại lão gia: "Lão gia, không phải ta khen nữ nhi của mình, nhưng đại cô nương của chúng ta ở phương diện đức dung là tuyệt đối không có ai hơn được nàng. Ta ngóng trông nàng có thể có một nhân duyên tốt, về sau cũng có thể giúp đỡ Triệu gia chúng ta."

Triệu Đại lão gia nói: "Chuyện Hoàng gia, ai định được? Liền xem vận khí của con bé thôi." Hắn cũng cảm thấy đại nữ nhi của mình là cái gì cũng tốt, hoàn toàn đủ tư cách làm một Thái tử phi. Chỉ là phía trước có Vương gia - chướng ngại vật kia, thật khó mà nói được rốt cuộc là kết quả thế nào.

Có điều nếu muốn vào cung, phương diện ăn mặc liền không thể quá khó coi, cho nên Triệu Đại phu nhân sao phòng may vá, còn chưởng quầy trang sức bên ngoài bắt đầu làm y phục cùng trang sức cho ba vị cô nương.

Cần phải làm cho xong hết trước khi tiến cung, không chậm trễ chuyện này được.

Triệu Tam cô nương đi tìm Triệu Nhị cô nương "Nhị tỷ tỷ, ngươi nói xem lần này tiến cung là đi làm gì. Cũng không thể không duyên cớ vô cớ bảo chúng ta tiến cung vậy thôi, di nương của ta cũng không có hỏi thăm ra được gì từ chỗ đại phu nhân, ta sợ chính mình tiến cung không hiểu chuyện gì, đến lúc đó không cẩn thận chọc phải phiền toái, vậy cũng không tốt."

Triệu Nhị cô nương nhàn nhạt nói: "Hỏi cái này để làm gì? Đến lúc đó chỉ cần đi theo mẫu thân cùng đại tỷ tỷ thì tốt rồi, nói ít nhìn nhiều."

Các nàng chỉ là thứ nữ, tiến cung cũng là làm nền, cho nên an phận thủ thường mới là cách tốt nhất.

Triệu Tam cô nương nói: "Nhị tỷ tỷ, ngươi thật sự không quan tâm chút nào sao? Ta cứ cảm thấy lần này tiến cung không phải đơn giản như vậy. Nói không chừng liên quan đến chung thân đại sự của chúng ta đấy."

Triệu Nhị cô nương nghiêm mặt nói: "Chuyện như vậy, không phải là chuyện cô nương gia chúng ta nên nhọc lòng, phía trên có phụ mẫu, phụ mẫu nói cái gì thì chính là cái ấy. Tam muội muội, về sau đừng nói mấy cái này nữa, đối với chúng ta đều không tốt."

Triệu Tam cô nương thấy không chiếm được cái tin tức hữu dụng nào từ Triệu Nhị cô nương, không khỏi có chút thất vọng.

"Nhị tiểu thư, nô tỳ thấy Tam tiểu thư sẽ không chịu yên như vậy." Nha hoàn của Triệu Nhị cô nương nói.

Triệu Nhị cô nương đáp: "Ta không sợ cái khác, chỉ sợ nàng tự cho là thông minh, đến lúc đó ở trong cung làm ra chuyện gì liên lụy đến cả nhà chúng ta. Trong cung không phải nơi bình thường, nhất cử nhất động đều không thể có sơ xuất, bằng không Triệu gia chúng ta sẽ bị liên lụy. Không được, ta phải nói một câu với Đại tỷ tỷ mới được." Cho dù bị người ta nói thành là bà ba hoa (người nhiều chuyện) thì có sao?

Vị Tam muội muội này không phải người an phận, nếu thật sự làm ra chuyện gì, vậy cũng không phải là một mình nàng ta mất mặt hoặc là mất mạng, mà là toàn bộ Triệu gia đều sẽ có nguy hiểm.

"Nhị tiểu thư tới!" Nha hoàn của Triệu Đại cô nương mỉm cười thỉnh Triệu Nhị cô nương tiến vào.

Triệu Đại cô nương đang xem sổ sách, đây là việc hiện tại mỗi ngày nàng đều phải xem đến, một số sổ sách của Triệu gia, Triệu Đại phu nhân đều giao cho Triệu đại cô nương.

Triệu Đại cô nương có khả năng liền bắt đầu tiếp nhận việc nhà từ sớm, khiến Triệu Đại phu nhân nhẹ gánh đi rất nhiều.

"Đại tỷ tỷ." Triệu Nhị cô nương hành lễ.

"Nhị muội muội ngồi đi, có phải có chuyện gì đúng không?" Triệu Đại cô nương cũng không vòng vo.

Triệu Nhị cô nương nói: "Cái gì cũng không thể gạt được Đại tỷ tỷ." Nhị cô nương liền đem chuyện Triệu Tam cô nương nói lại với nàng: "Chuyện tiến cung lần này, ta sợ là Tam muội muội không biết nặng nhẹ, đến lúc đó làm ra cái sai lầm gì thì đối với Triệu gia chúng ta cũng không tốt. Đại tỷ tỷ, ngươi xem coi làm thế nào cho tốt?"

Triệu Tam cô nương có chút lanh lợi, nhưng cũng không phải thật sự thông minh, thường sẽ hay biến khéo thành vụng, khổ nỗi là tâm luôn cao ngất.

Triệu Đại cô nương nói: "Điều Nhị muội muội nói ta hiểu được, chuyện này ta sẽ chú ý."

Triệu Nhị cô nương yên tâm, vị Đại tỷ tỷ này của mình, nói như thế nào đây, dù sao cả tổ phụ cũng đều phải khen tỷ ấy.

Triệu Nhị cô nương cáo từ. Triệu Đại cô nương cũng không xem sổ sách nữa, sai người chuẩn bị điểm tâm, đi tới viện tổ phụ, gặp Triệu lão thái gia.

Triệu lão thái gia ăn điểm tâm tôn nữ làm, gật gật đầu, "Ngươi ngồi đi, có phải lại đây hỏi tổ phụ về chuyện tiến cung lần này đúng không?"

"Cái gì cũng không giấu được tổ phụ, tôn nữ là muốn biết lần này trong cung có ý gì. Tổ phụ lại có ý gì?"

Triệu lão thái gia nói: "Ý của tổ phụ là vẫn luôn đi theo ý của Hoàng Thượng. Tư Nghiên à, tổ phụ cũng nố thẳng với ngươi, nhân tuyển cho vị trí Thái tử phi mà Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu chọn không cùng một người. Tất nhiên Hoàng Hậu hy vọng là Vương gia cô nương có thể làm Thái tử phi, mà Hoàng Thượng lại không muốn thế lực ngoại thích quá lớn, để hai đời Hoàng Hậu liên tiếp đều xuất từ Vương gia, đây là điều Hoàng Thượng không cho phép. Nhưng Vương gia thế lớn, Vương Thái sư còn là tiên sinh của Hoàng Thượng, cái thể diện này, Hoàng Thượng không thể không cho. Cho nên... "

"Cho nên, Hoàng Thượng sẽ chọn cô nương nhà khác làm Thái tử phi, nhưng bên phía Vương gia cũng cần được trấn an, mà Vương gia cô nương không được làm Thái tử phi, bị thiệt thòi lớn như vậy, tự nhiên là phải được ưu tiên các mặt khác. Người làm Thái tử phi này, chỉ sợ cuộc sống về sau sẽ không dễ dàng. Tổ phụ, ta nói có đúng không đúng?" Triệu Đại cô nương nói.

"Đúng là như thế, Tư Nghiên à, trong lòng ngươi đều hiểu rõ mọi chuyện, tổ phụ cũng không vòng vo với ngươi. Ý của Hoàng Thượng, Thái tử phi sẽ đi ra từ Triệu gia chúng ta. Ngươi là Triệu gia đích trưởng tôn nữ, thân phận cũng xứng với Thái tử. Xét về tư tâm (tâm tư cá nhân), tổ phụ không hy vọng ngươi rơi vào cái cục diện này. Bởi vì một Thái tử phi không được Hoàng Hậu hướng vào thì những ngày sau này... chỉ sợ sẽ rất khổ sở. Nhưng Triệu gia chúng ta luôn luôn là trung quân vì nước, hiện tại mọi thứ mà Triệu gia đang có, nếu không có Hoàng Thượng thì đều sẽ tan thành mây khói. Huống chi, hoàng gia quyết định chuyện này, chúng ta cũng không thể sửa đổi. Tư Nghiên, ngươi là một cô nương có chủ kiến trong lòng, tổ phụ chỉ có thể khiến ngươi phải thiệt thòi rồi."

Nếu Hoàng Thượng không tìm chính mình, như vậy dựa vào gia thế của Triệu gia bọn họ, tuyệt đối có thể tìm được một gia đình rất tốt, tôn nữ của mình cũng có thể sống thật thoải mái.

Chỉ là Hoàng Thượng đã tìm hắn, chuyện này là không thể tránh khỏi. Lần này tiến cung, cũng là một cái hình thức mà thôi.

Triệu Đại cô nương nghe xong, hỏi: "Tổ phụ, tôn nữ hỏi ngài một chút, Thái tử người này, có hoang đường hay không?"

"Thái tử là người có chủ kiến, chưa bao giờ là người hoang đường." Triệu lão thái gia đánh giá rất cao Thái tử.

"Vậy ta liền an tâm rồi, phàm là không phải người hoang đường, tự nhiên sẽ không để vị trí chính thê chịu uy hiếp, cũng sẽ không bị phụ nhân nắm đi. Cho dù Hoàng Hậu bà có hướng về cháu gái nhà mình, đó cũng là chuyện thường tình. Nhưng càng là hoàng gia thì càng sẽ không làm ra chuyện mất đúng mực. Tôn nữ cảm thấy, chính mình có thể nắm chắc đúng mực, kỳ thật chịu chút thiệt thòi cũng không đáng sợ. Ngài cũng nói rồi, đây là ý của Hoàng Thượng, Hoàng Hậu có thế nào cũng không hơn được Hoàng Thượng. Dù Hoàng Thượng không còn nữa thì vẫn còn có Thái tử, chỉ cần Thái tử có một phần tôn trọng với thê tử của mình, như vậy vị trí Thái tử phi này liền không khó làm. Nếu ta là Thái tử phi, ta tin tưởng ta có thể sống ổn. Xin tổ phụ yên tâm, bên nào nặng bên nào nhẹ, ta biết rất rõ."

Nếu đã không thể sửa đổi, hà tất phải khóc sướt mướt. Nàng không muốn tất cả mọi người đều nhọc lòng vì mình, đặc biệt là chuyện này còn quan hệ đến thành bại của cả một gia tộc.

Đây là Hoàng Thượng hỏi qua tổ phụ trước, nếu hắn không thèm hỏi gì mà trực tiếp hạ thánh chỉ, bọn họ cũng không có cách nào. Sự tình đã xảy ra, chỉ có thể là thuận thế mà làm, chứ không phải là cảm thấy không cam lòng hay hối hận.

"Quả nhiên là tôn nữ của ta! Tốt, tốt, tốt! Vậy tổ phụ không cần lo lắng nữa, tôn nữ của ta, mặc kệ ở cái tình cảnh gì đều có thể sống tốt. Nếu trong lòng ngươi đã có quyết định, tổ phụ cũng không ngại nói với ngươi, Thái tử là người mang chí lớn, nhất định hắn sẽ không bị Vương gia kiểm soát. Vương gia càng muốn khống chế Thái tử, về sau chỉ sợ Thái tử sẽ phản kháng càng lợi hại hơn! Nếu ngươi thật sự thành Thái tử phi, nhớ kỹ, phải đồng lòng cùng Thái tử. Tổ phụ hỏi ngươi, nếu Thái tử cùng Triệu gia xung đột ích lợi, ngươi sẽ làm như thế nào?"

Triệu Đại cô nương trầm tư trong chốc lát, nói: "Tổ phụ ta... "

"Rốt cuộc là ngươi vẫn có chút mềm lòng. Tổ phụ nói cho ngươi biết, nếu Thái tử cùng Triệu gia xung đột ích lợi, ngươi nhớ kỹ, ngươi là Thái tử phi, tự nhiên tất cả lấy nhà chồng làm trọng. Tổ phụ biết, trong tộc Triệu gia cũng không phải tất cả đều hiểu lý lẽ, chỉ sợ chờ đến lúc tổ phụ qua đời sẽ làm ra một ít chuyện xấu, ngươi không cần chuyện gì cũng đều đáp ứng bọn họ. Nam nhân, nếu ngươi chỉ hướng về nhà mẹ đẻ ngươi mà không hướng về hắn, sớm muộn gì có một ngày, hắn sẽ cạn tình nghĩa với ngươi, đối với ngươi không khác gì kẻ thù."

Suy nghĩ một chút đến Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, nếu không phải có Thái tử, thật là đã sớm không còn cái tình cảm gì. Đặc biệt là Vương gia càng ngày càng quá phận, cái gì cũng đều nhúng tay. Hoàng Thượng đã sớm nhìn không thuận mắt, có điều là nhìn ở mặt mũi của Thái tử mà cho Vương gia một chút thể diện.

Nhưng nếu Vương gia tiếp tục kiêu ngạo ương ngạnh như vậy, sớm muộn gì có một ngày sẽ tự chịu diệt vong. Khi đó, chỉ sợ là không một ai trong tộc Vương gia có thể trốn thoát.

Đều nói Vương Hoàng Hậu là người thông minh, Triệu lão thái gia lại cảm thấy Vương Hoàng Hậu cũng không thông minh ra sao. Nếu nàng ta đồng lòng cùng Hoàng Thượng, Hoàng Thượng xem ở mặt mũi Hoàng Hậu cùng Thái tử, cũng sẽ có ấn tượng tốt với Vương gia. Nhưng Vương Hoàng Hậu lại chỉ một lòng hướng về Vương gia, khó trách sẽ làm Hoàng Thượng không vui.

"Trên việc nhỏ, không ảnh hưởng đại cục thì ngươi có thể chịu đựng một hai. Nhưng nếu là đại sự, ngươi tuyệt đối không thể hồ đồ. Cho dù về sau ngươi sinh đích trưởng tử, cũng chớ có động tâm tư muốn cháu gái nhà mẹ đẻ gả cho hài tử của mình. Ngươi phải nhớ kỹ, ngươi đã sinh đích trưởng tử, vậy nhi tử của ngươi là ruột thịt hay vẫn là nhà mẹ đẻ ngươi là ruột thịt? Tất nhiên là con của ngươi rồi, ngươi vì cốt nhục của mình mà liều mạng, đây mới là bình thường, những kẻ không màng đến cốt nhục huyết thống, tổ phụ cảm thấy làm người làm đến tình trạng đó, cả đời này cũng là cực kỳ thất bại. Tổ phụ không hy vọng ngươi trở thành người như vậy."

Triệu Đại cô nương biết tổ phụ là thật sự suy nghĩ vì nàng, bằng không, vì Triệu gia, ông không cần phải nói nhiều như vậy, cứ để mình gả vào hoàng gia, sau đó suy tính nhiều hơn vì Triệu gia, đây mới là đều mà tổ - tộc trưởng Triệu gia nên làm.

"Tổ phụ, tôn nữ đều nhớ kỹ," cho dù về sau lại chịu nhiều đau khổ đến thế nào, có những lời này của tổ phụ, nàng đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

"Nhớ kỹ thì tốt, một chuyện quan trọng khác mà tổ phụ cũng không thể không nói với ngươi. Thái tử là một nam nhân, ngươi cẫn nhớ kỹ phải tôn kính hắn, ngàn vạn lần đừng nghĩ giống như người thường, gửi hy vọng vào tình yêu nam nữ, nếu vậy, ngươi vĩnh viễn sẽ không được thoải mái."

Triệu Đại cô nương gật đầu: "Điều này, tôn nữ biết rõ."

Thái tử là người phải làm Hoàng đế, trông cậy vào tình yêu của một Đế vương, vậy không phải quá hoang đường sao?

Nàng chưa bao giờ hy vọng xa vời về điều này, ghen ghét làm người ta trở nên xấu xí, cũng sẽ làm người ta trở nên hoàn toàn thay đổi. Chỉ có trong lòng không tồn tại tình yêu, chẳng sợ đối phương có thêm bao nhiêu nữ nhân, trong lòng cũng sẽ không cảm thấy thống khổ.

Đảo mắt liền sắp đến ngày vào cung, chính là một ngày trước khi tiến cung, Triệu Tam cô nương lại bởi vì có quỳ thủ mà đau đớn lợi hại, đau đến cả mặt trắng bệch, hoàn toàn không thể rời giường. Triệu Đại phu nhân vừa thấy cái này tình huống, liền không có để Triệu Tam cô nương đi.

Triệu Tam cô nương thấy bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, thật là hận không thể đấm ngực dậm chân. Vì sao lại xui xẻo như vậy, không phải là nàng chỉ hơi chút hưng phấn thôi sao, quỳ thủ lại tới sớm mấy ngày, còn khiến cho nàng thống khổ như vậy.

Nhưng dù có hối hận cũng không kịp nữa rồi. Chuyện này trên người cũng không thể xấu mặt ở trong cung, Triệu Đại phu nhân cứ thể mang theo Triệu Đại cô nương cùng Triệu Nhị cô nương tiến cung.

Tháng tư, thời tiết nóng lên, hoa mẫu đơn cũng nở rộ, những bông mẫu đơn kiều diễm tranh nhau khoe sắc trong ngự hoa viên.

Các phu nhân đều mang theo cô nương nhà mình tiến cung, tới thỉnh an Hoàng Hậu nương nương, thuận tiện tới ngắm mẫu đơn.

Trong cung không có Thái Hậu, cho nên Hoàng Hậu lớn nhất.

Thời điểm mọi người tới liền thấy bên cạnh Hoàng Hậu là một cô nương mười lăm mười sáu tuổi. Cô nương kia chỉ cần là người quen thuộc đều nhận ra đúng là cháu gái nhà mẹ đẻ của Vương Hoàng Hậu, tên là Vương Nhàn Nhã.

Vương Hoàng Hậu nhìn tất cả mọi người đều đã tới, cười nói: "Đừng câu nệ, bổn cung mời các ngươi tới chính là muốn cho các ngươi ngắm hoa mẫu đơn nở rộ ở đây. Các vị thiên kim không cần ngượng ngùng, mẫu đơn trong cung cũng rất độc đáo, bổn cung nghĩ các ngươi đều nên đi xem đi, nếu có loại yêu thích, đến khi xuất cung, bổn cung sẽ đưa cho các ngươi mỗi người một đóa, cũng coi như lịch sự tao nhã. Các vị các phu nhân cũng đừng khách khí, đa phần các ngươi đều quen biết nhau, ở trong cung cũng không nên cứng nhắc như người gỗ, như vậy bổn cung mời các ngươi tiến cung chẳng phải là khiến cho các ngươi chịu khổ?"

Vương Hoàng Hậu để các cô nương tốp năm tốp ba đi ngắm mẫu đơn, mà bà cùng các phu nhân thì ngồi nói việc nhà.

Tất nhiên bên cạnh Vương Nhàn Nhã liền có rất nhiều người vây quanh. Ở trong lòng một vài người, vị Vương gia cô nương này cơ hồ chính là Thái tử phi, cũng chính là Hoàng Hậu tương lai, cho nên không nịnh bợ nàng thì nịnh bợ ai?

Nhưng thật ra có vài người quen biết với Triệu đại cô nương Triệu Tư Nghiên nên cùng nàng đi dạo.

Thanh danh của Triệu Tư Nghiên giữa các tiểu thư rất tốt, hòa khí hào phóng, mọi người vui vẻ cùng nhau ngắm mẫu đơn.

Không biết vì cái gì, Vương Nhàn Nhãn liền tới tới trước mặt Triệu đại cô nương, cười nói: "Triệu muội muội, mẫu đơn ở đây ngươi thích nhất màu nào? Ta thích nhất chính là loại màu trắng như ngọc này, bạch mẫu đơn, là vương trong các loại hoa, lát nữa khi xuất cung, ta sẽ hái thêm mấy đóa."

Triệu Đại cô nương cười nói: "Ta cảm thấy những loại mẫu đơn này cái nào cũng có vẻ riêng, chỉ cần là đẹp thì ta đều thích, thật ra không có đặc biệt thích cái nào."

Bạch mẫu đơn, vương trong các loài hoa, bên trên chữ "vương" thêm một chữ "bạch" đó chính là chữ "hoàng", vị Vương cô nương này, thật ra cũng không nội liễm chút nào, nói thẳng ra tâm tư của bản thân.

Muốn làm Hoàng Hậu, nhưng thật ra cũng là đúng lý hợp tình, đại khái chắc là vị này nghe được cái tiếng gió gì đó từ nơi nào rồi nên mới thiếu kiên nhẫn như vậy.

Vương Nhàn Nhã hừ lạnh một tiếng, "Tầm thường! Thôi, không nói cùng ngươi nữa, nói không chừng lát nữa Thái tử biểu ca sẽ lại đây, ta nên đi tìm Hoàng Hậu cô mẫu thôi."

Mọi người vừa nghe Thái tử sẽ lại đây, trong lòng đều có chút kích động. Lần này tiến cung có mục đích gì, tất cả mọi người đều hiểu rõ trong lòng. Tuyển phi cho Thái tử, đương nhiên, Thái tử phi xem như định rồi. Nhưng trừ bỏ Thái tử phi, nào là lương đệ, lương viện của Thái tử đều còn chưa có đâu. Thái tử là Hoàng Thượng tương lai, làm thị thiếp của Thái tử, về sau chính là phi tần của Hoàng Thượng. Đây chính là không giống với thị thiếp bình thường, đều là có phẩm cấp rõ ràng.

Cho nên rất nhiều người đi theo Vương Nhàn Nhã quay lại chỗ Hoàng Hậu, nhưng Triệu Đại cô nương lại không chút hoang mang, vẫn là chăm chú ngắm nhìn những bông mẫu đơn.

Chốc lát sau, quả nhiên Thái tử tới, nhưng không phải một người, là Hoàng Thượng mang theo Thái tử cùng tới. Tất cả mọi người đều quỳ xuống, hành lễ thỉnh an Hoàng Thượng cùng Thái tử.

Hoàng Thượng trầm giọng nói: "Đều miễn lễ đi. Hoàng Hậu, mẫu đơn yến lần này tổ chức thật không tệ, từ xa trẫm đã nghe được tiếng nói cười vui vẻ."

Các phu nhân tiểu thư cũng không dám ngẩng đầu lên, vẫn luôn cúi đầu. Vương Hoàng Hậu cười nói: "Hoàng Thượng có thể khích lệ thần thiếp, trong lòng thần thiếp rất vui. Chỉ cần mọi người chơi vui vẻ thì tốt rồi."

Hoàng Thượng nói: "Ai là đích trưởng tôn nữ của Lại Bộ Thượng thư Triệu Chi Đình?"

Triệu Đại cô nương quy củ hành lễ: "Thần nữ Triệu Tư Nghiên bái kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn phúc!"

Hoàng Thượng nói: "Ngẩng đầu lên."

Triệu Đại cô nương không nhanh không chậm ngẩng đầu lên, cùng Hoàng Thượng nhìn qua một cái, lại cúi đầu xuống. Hoàng Thượng hỏi: "Tổ phụ ngươi là một người uyên bác, không biết ngươi đã đọc được những sách gì?"

Triệu Đại cô nương đáp: "Thần nữ đọc qua nữ giới, nữ tắc, cũng đọc qua tứ thư ngũ kinh."

Hoàng Thượng lại hỏi Triệu Đại cô nương thường ngày ở nhà làm những cái gì. Sắc mặt Vương Hoàng Hậu có chút khó coi, có điều vẫn cố nén. Vương Nhàn Nhã càng là ánh mắt phẫn hận nhìn Triệu Đại cô nương. Nhưng Hoàng Thượng đang nói chuyện, nàng cũng không dám làm càn, nếu lúc này làm càn, vậy tuyệt đối sẽ khiến Hoàng Thượng chán ghét.

Hỏi xong Triệu Đại cô nương, Hoàng Thượng lại hỏi thêm mấy cô nương nhà khác, nội dung câu hỏi cũng không khác biệt lắm, khiến trong lòng mọi người càng mờ mịt.. Rốt cuộc Hoàng Thượng muốn tuyển ai đây, nhìn ai cũng không giống người được tuyển chọn nhưng thực ra ai nấy đều có khả năng được tuyển. Cuối cùng, Hoàng Thượng còn hỏi Vương Nhàn Nhã mấy vấn đề. Vương Nhàn Nhã kích động đáp, chờ trả lời xong còn trộm nhìn thoáng qua Thái tử biểu ca bên cạnh, trong lòng hớn hở.

Chờ Hoàng Thượng cùng Thái tử đi rồi, Vương Hoàng Hậu cười nói: "Các vị có thể mang theo các cô nương đi chọn mẫu đơn rồi, bổn cung nói chuyện giữ lời, chọn được cái gì, đều sẽ cho các ngươi mang về."

Các nhà đều tự chọn hoa mẫu đơn cho mình. Vương Nhàn Nhã đã thông báo bản thân chọn mẫu đơn trắng, những người khác đều không chọn màu này. Vương Hoàng Hậu cố ý nhìn Triệu Đại cô nương bên kia, Triệu đại cô nương chọn mẫu đơn tím. Vương Nhàn Nhã đắc ý trong lòng, lộ ra cả trên mặt. Vương Hoàng Hậu nhìn cháu gái mình như vậy, trong lòng thấy thất vọng.

Có điều, rất nhanh sắc mặt bà liền trở lại như thường.

Đối với chuyện lần này Hoàng Thượng đến mẫu đơn yến, mọi người đều có chút tự suy đoán trong lòng. Các cô nương trẻ trung nhìn thấy được bộ dáng của Thái tử, có thể nói là rất nhiều cô nương đều động tâm. Bởi vì xác thật là Thái tử diện mạo anh tuấn, hơn nữa lại là khí chất kia, còn là hoàng đế tương lai, người không động tâm rất ít, người động tâm thì lại rất nhiều.

Có điều Thái tử không phải người thường, không phải nói động tâm là có thể đạt được mong muốn.

Chỉ có hoàng gia chọn bọn họ, không có bọn họ chọn hoàng gia, đặc biệt là Thái tử, vị trí Thái tử phi vô cùng quan trọng. Chỉ sợ đến khi Hoàng Thượng hạ chỉ mới có thể xác định. Mà cái danh sách đưa đến Lễ Bộ kia cũng chỉ là hình thức mà thôi, quyền quyết định cuối cùng là ở trong tay Hoàng Thượng. Có lẽ Hoàng Hậu có thể nói được mấy câu, nhưng phân lượng mấy câu nói đó cũng không nặng.

Cho nên, kết quả cuối cùng, tất nhiên là Triệu gia nhận được thánh chỉ, sắc phong đích trưởng tôn nữ của Triệu thượng thư - Triệu Tư Nghiên làm Thái tử phi, Khâm Thiên Giám chọn ngày lành tháng tốt để thành hôn. Lần này từ trên xuống dưới Triệu gia tràn ngập không khí vui mừng. Cổng và sân viện Triệu gia lập tức náo nhiệt vô cùng, đều là người vội vàng đến làm thân.

Triệu Tam cô nương càng là hối hận không kịp, nếu lúc trước bản thân cũng có thể tiến cung, nói không chừng cũng có thể được Thái tử coi trọng mà trở thành người của phủ Thái tử.

Ôi! Đáng tiếc, loại chuyện tốt này lại bị Đại tỷ tỷ đoạt đi rồi. Có điều nàng nghe nói Nhị tỷ tỷ cũng không có vớt được gì, lúc này trong lòng mới cân bằng một chút.

Mà đưa tới Vương gia lại chính là ý chỉ phong làm Thái tử lương đệ. Vương Nhàn Nhã chờ người đưa thánh chỉ đi rồi mới trở lại viện của chính mình, đập phá hết mọi đồ vật trong phòng

Nàng không phục, nàng không cam lòng, tại sao lại như vậy, vì sao nàng không thành chính thê của biểu ca mà phải làm thứ lương đệ vớ vẩn này, nói thật dễ nghe nhỉ, cũng chỉ là một tiểu thiếp mà thôi!

"Tiểu tổ tông của ta, ngươi làm gì vậy? Nhiều đồ vật như vậy, đều là phải bỏ tiền ra mua đó." Vương Nhị thái thái nói: "Nương biết ngươi không cam lòng, nhưng sự tình đã thành như vậy, còn có thể làm sao bây giờ? Có điều ngươi yên tâm, ngươi cùng Thái tử là thân thích, dù sao hắn cũng thân thiết với ngươi hơn, đến lúc đó, ngươi còn có Hoàng Hậu cô mẫu mà, chỉ cần ngươi sinh nhi tử trước, Triệu gia cô nương kia thì tính là cái gì? Còn không phải mặc cho ngươi đạp xuống dưới chân. Phải biết rằng, người cười đến cuối cùng mới là kẻ thắng!"

"Nương, ta không cam lòng, từ nhỏ ta đã muốn gả cho biểu ca, nhưng tại sao, tại sao họ Triệu kia lại chen ngang vào, về sau ta còn phải mỗi ngày thỉnh an nàng ta nữa chứ!"

"Thỉnh an cũng chỉ là cái hình thức, có cô mẫu ngươi ở đây, nàng ta không dám làm gì ngươi đâu. Hài tử ngoan, hiện tại ngươi chịu thiệt thòi, về sau đều có thể đòi lại hết. Ngươi còn có Vương gia chúng ta, chỉ cần bụng ngươi biết tranh đua, Triệu gia kia thì tính là cái gì? Chính ngươi suy nghĩ một chút xem, có phải cái này lý này hay không? Chờ đến lúc đó, nhi tử của ngươi thành Thái tử, nữ nhân Triệu gia kia dù có là chính thất cũng phải thoái vị nhường ngươi."

Vương Nhàn Nhã vừa nghe, cũng thấy là đạo lý này. Cho nên trong lòng rốt cuộc dễ chịu hơn một ít. Nhưng chờ đến khi Thái tử cùng Thái phi đại hôn, nàng vẫn nhịn không được khóc lớn một hồi, chính mắt nhìn nam nhân mình thích cưới người khác, nỗi đau trong lòng Vương Nhàn Nhã là cũng có thể hiểu được.

Triệu Đại cô nương cùng Thái tử thành thân, hai người đúng là tương kính như tân.

Hai người vốn dĩ cũng không có cơ sở tình cảm gì, muốn tình cảm nóng bỏng gì đó là không có khả năng xuất hiện. Đặc biệt là Thái tử rất bận, Hoàng Thượng xử lý chính vụ cũng dẫn theo Thái tử ở một bên.

Vì thế thời gian ở cùng Thái tử phi càng không nhiều.

Có điều, đối với Thái tử phi mà nói, như vậy cũng khá tốt. Nàng cùng Thái tử vốn dĩ chính là người xa lạ, nàng chỉ cần hoàn thành trách nhiệm của chính thê là tốt rồi.

Chờ Đông Cung lục tục có nữ nhân khác vào, trách nhiệm chủ yếu của Triệu Thái tử phi chính là xử lý sự vụ của Đông Cung, sau đó là quản lý tốt nhóm thị thiếp của Thái tử.

Những cái này không khác lắm so với những gì nàng đoán trước, mặc dù có một Vương Lương đệ không nghe lời, có điều Vương lương đệ này chỉ là kẻ đầu óc đơn giản ngu xuẩn, chỉ biết ỷ vào Hoàng Hậu mà làm ra chút chuyện khiến người ta chán ghét, đặc biệt là các nữ nhân ở Đông Cung, trên cơ bản không có ai ưa nổi nàng ta.

Càng là nữ nhân ương ngạnh, ở trong tình trạng không có người quản chế sẽ càng ngày càng ương ngạnh. Mà có vẻ Vương Hoàng Hậu thực dung túng đứa chái gái nhà mẹ đẻ này, làm cho mọi người giận mà không dám nói gì, cho nên nữ nhân ở Đông Cung đều đã biết, ngay cả Thái tử phi cũng không dám chọc vị Vương Lương đệ này.

Có điều thanh danh của Vương Lương đệ ở bên ngoài cũng thật sự không dễ nghe.

Nhưng là ai cũng bó tay đối với nàng ta. Vương Lương đệ còn từng ở trước mặt Thái tử nói rất nhiều lời nói xuyên tạc về Triệu Thái tử phi, nhưng Thái tử gia vẫn vừa lòng với thê tử của mình, không có làm ra trách phạt gì với Triệu Thái tử phi.

Vương Lương đệ cũng từng khóc lóc kể lể trước mặt Vương Hoàng Hậu. Vương Hoàng Hậu nói: "Rốt cuộc là Thái tử phi mà Hoàng Thượng chọn, dù sao cũng phải nể thể diện của Hoàng Thượng, có điều bổn cung cũng luôn để mắt đến người con dâu này. Ngươi a, quá nôn nóng, chờ ngươi sinh trưởng tử cho Thái tử, bổn cung sẽ nghĩ cách cho ngươi."

Vương Lương đệ nói: "Nhưng lỡ như là nữ nhân kia sinh trước thì sao?"

Vương Hoàng Hậu nói: "Nếu là như vậy, đó chính là mệnh, bổn cung cũng không thể làm gì."

Vương Nhàn Nhã thầm nghĩ, nàng cũng không thể để chuyện này phát sinh. Vì thế, ở Đông Cung có mấy thị thiếp mang thai nhưng đều không cẩn thận sinh non.

Thái tử phi đã tra xét vài lần, tự nhiên là biết rõ kết quả.

"Thái tử phi không tính nói chuyện này cho Thái tử sao?"

Thái tử phi thở dài: "Nói thì có tác dụng gì? Thái tử nể tình mẫu hậu, sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt, rốt cuộc những người đó cũng chỉ là chút thị thiếp mà thôi, lại không phải là bắt ngay tại trận. Nói không chừng ngược lại sẽ nói ta ghen ghét nàng ta, hãm hại nàng ta."

"Vậy cứ để mặc cho nàng ta thoát tội?"

"Sao có thể nhẹ nhàng như vậy? Ngươi sai người ngầm để mấy thị thiếp sinh non kia biết tin tức. Những người này trong lòng có hận, sớm muộn về sau gì tìm được cơ hội cũng sẽ báo thù. Ta à, hiện tại mặc kệ, cẩn trọng nhìn kĩ địa bàn của mình, bảo trụ thân mình của chính ta đã."

Bởi vì Thái tử phi cũng có thai, nàng phải suy nghĩ cho bản thân trước tiên, mấy chuyện này xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, không thể thay đổi sự thật, thực lực không đủ nên chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Chờ khi Vương Nhàn Nhã biết Thái tử phi mang thai, trong lòng liền giống như bị mèo cào, khó chịu đến không chịu được.

Cầu đến chỗ Vương Hoàng Hậu, Vương Hoàng Hậu nói: "Bổn cung không thể giúp ngươi. Thái tử phi sinh ra cũng là tôn tử của bổn cung, ngươi tính kế những kẻ phân vị thấp đó bổn cung không nói gì thêm, Thái tử phi bên này thì không được."

Ngay cả Hoàng Hậu cô mẫu cũng không giúp mình, nàng còn có thể làm sao bây giờ? Chỉ có thể là tự mình nghĩ cách, có điều sân viện của Thái tử phi quản rất chặt, căn bản là không thể nhúng tay vào, nàng muốn hạ dược đều tìm không ra cơ hội.

Cứ như vậy, trong lúc nàng sầu lo không thôi, Thái tử phi hạ sinh, thế nhưng lại sinh ra nữ nhi. Vương Nhàn Nhã lập tức vui sướng, ông trời đều giúp đỡ nàng. Lúc này thì tốt rồi, chỉ là sinh một nữ nhi, như vậy nhi tử vẫn là đợi nàng sinh thôi. Vương Nhàn Nhã không khỏi nhớ tới lời cô mẫu nói, bảo mình không nên gấp gáp, chẳng lẽ cô mẫu đã sớm biết cái thai này của Thái tử phi là nữ nhi, bằng không sao lại bảo mình không nên gấp gáp chứ?

Mà Thái tử phi sau khi sinh hạ một nữ nhi xong, nghe tâm phúc bẩm lại rằng nàng sinh đứa nhỏ này đã bị tổn thương thân thể, về sau rất khó có thai được nữa.

Vì thế Triệu Thái tử phi còn khóc lớn một hồi. Có điều sau khi khóc xong thì tất cả lại trở về bình thường, sự tình nếu không thể vãn hồi, như vậy cũng chỉ có thể nhìn tới phía trước.

Nàng còn có nữ nhi cần được chăm sóc. Chính là vì nữ nhi, nàng cũng không thể để nữ nhân Vương gia kia ngồi lên vị trí Thái tử phi này.

Cho nên, chờ đến khi Thái tử đăng cơ, ngồi trên long ỷ, nàng cũng được sắc phong làm Hoàng Hậu. Nàng biết, bản thân chỉ mới đi đúng vài bước, con đường phía sau vẫn còn rất dài.

Cũng may đến bây giờ Vương Nhàn Nhã cũng không có chút động tĩnh nào. Mà Hoàng Thượng cũng chỉ có hai công chúa, cùng một hoàng tử, hoàng tử còn là do một cung nữ sinh ra.

Vương Nhàn Nhã được sắc phong làm Hiền phi. Cái tên này thật đủ châm chọc, người như vậy cũng có thể kêu Hiền phi.

Vương Hiền phi tiếp tục giễu võ dương oai ở trong cung, tiếp tục tiêu xài tài nguyên của Vương gia, mãi đến khi bắt đầu tuyển tú, đến khi trong cung xuất hiện một Võ thị, ánh mắt Hoàng Thượng dần dần chuyển dời đến trên người Võ thị, Vương Hiền phi càng ngày càng táo bạo bất an, cho đến khi bản thân làm ra chuyện không thể tha thứ, cuối cùng đánh mất tánh mạng.

Mà Triệu Hoàng Hậu vẫn luôn lạnh nhạt nhìn Hoàng Thượng sủng ái nữ nhân khác, cũng may ánh mắt Hoàng Thượng không hề kém, thích nữ nhân kia cũng không phải người ngốc nghếch khó ưa. Người thông minh, kỳ thật càng có thể dễ dàng hợp tác hơn kẻ ngu dốt. Triệu Hoàng Hậu yêu cầu không cao, chỉ cần khi còn sống có thể bảo trụ được vị trí Hoàng Hậu, sau đó có thể để nữ nhi bình an vẻ vang gả ra ngoài, một đời không lo.

Nhiều năm sau, nữ nhi của Triệu Hoàng Hậu cũng đã tuyển Phò mã gả ra ngoài, phu thê hai người cũng sống khá vui vẻ.

"Mẫu hậu, vì sao ngài không cùng phụ hoàng và Võ mẫu phi đi ra ngoài dạo quanh một chút, cứ mãi ở tại trong cung làm gì?"

An Bình công chúa hồi cung vấn an mẫu hậu. Hiện tại tiền triều có Thái tử giám quốc, cho nên Hoàng Thượng cùng Hoàng Quý Phi đang đi tiêu dao ngắm cảnh nước non.

Triệu Hoàng Hậu nói: "An Bình, thứ theo đuổi trong lòng mỗi người không giống nhau. Đối với mẫu hậu mà nói, thế giới bên ngoài đã không còn hấp dẫn được mẫu hậu. Mẫu hậu tuổi tác lớn, đi không nổi, càng thích ở trong cung hơn."

"Mẫu hậu chính là có mệnh lo toan, chờ Tam hoàng đệ đại hôn, ta xem ngài còn lo lắng cái gì được nữa."

"Ha ha, lúc ấy à, mẫu hậu liền chờ ôm tôn tử cùng cháu ngoại, chẳng phải là càng tốt? Ngươi đó, sinh thêm nhiều hài tử đi, mẫu hậu cũng không cần phải tranh với bà bà (mẹ chồng) của ngươi." Triệu Hoàng Hậu cười nói.

An Bình công chúa thành thân cũng đã nhiều năm, chỉ sinh được một hài tử, tình cảm cùng Phò mã cũng tốt.

"Sinh một đứa đã khiến cho ta đau sắp chết, còn muốn sinh. Hiện tại ta nhìn mà thấy đau lòng giùm Võ mẫu phi, ngài ấy sinh vài người, mỗi lần sinh là một lần đau như vậy. Thật khổ cho ngài ấy còn chịu nổi."

Thật là chính mình không sinh hài tử thì không biết, lúc sinh hạ hài tử khiến An Bình công chúa đau muốn chết, quả thực đau không chịu nổi.

Võ mẫu phi lại sinh nhiều như vậy. Năm đó sau vụ tạo phản của Vương gia, ngài ấy sinh Lục hoàng đệ, qua ba năm, lại sinh Thất hoàng đệ, lại qua ba năm, sinh Bát hoàng đệ, sinh đến năm hoàng tử, quả thực là bội phục.

Mà từ lần tạo phản đó về sau, phụ hoàng liền không có tiến hành tuyển tú nữa, trong cung chỉ có những lão nhân này, có điều cũng không còn ai khác sinh hài tử nữa.

Đối với việc Hoàng Quý phi sinh hài tử, mọi người đều đã tập mãi thành thói quen. Hơn nữa, Đại nhi tử của người ta là Thái tử, phía dưới còn có mấy nhi tử kia, chính là luận kiểu gì cũng không tới phiên các nàng kia. Sớm dập tắt tâm tư, hậu cung thật ra lại hài hòa mà xưa nay chưa từng có.

Kỳ thật còn có một cách nói khác, không biết là từ đâu truyền ra tới, nói là nguyên lai Vương Thái Hậu kia nhân lúc Hoàng Thượng còn rất nhỏ đã cho Hoàng Thượng uống một loại dược mà chỉ có sinh được công chúa thì thân thể hài tử mới có thể khỏe mạnh, một khi mang thai hoàng tử, một là sinh non, hai là sinh hạ ra một con ma ốm, nhìn xem Đại hoàng tử liền biết.

Mà sở dĩ Hoàng Quý phi sinh hạ ra hài tử đều khỏe mạnh, là bởi vì Hoàng Thượng lấy được giải dược từ Vương gia cho Hoàng Quý phi dùng, hơn nữa giải dược này còn là duy nhất, không còn viên thứ hai nữa. Cho nên dù Hoàng Thượng có sủng hạnh các nàng, các nàng cũng không thể có nhi tử để trông cậy vào, còn đắc tội với mẹ đẻ của Thái tử. Về sau không có hoàng tử bàng thân, chỉ có thể sinh công chúa, còn phải dựa vào Thái tử, lại đắc tội với mẹ đẻ của Thái tử, vậy không phải tự tìm chết sao?

Huống chi, Hoàng Thượng cũng không thích các nàng.

Cho nên an phận thủ thường mà sống đi.

An Bình cảm thấy chuyện này không coi là thật, thật ra nàng cảm thấy là Võ mẫu phi có vận khí tốt, thể chất vừa vặn không bị dược vật kia ảnh hưởng, bằng không lúc trước khi sinh Thái tử, lúc ấy còn quá sớm, khi đó phụ hoàng cũng không biết về tình trạng thân thể của mình, cho nên không có khả năng tìm đến giải dược sớm như vậy.

Có điều An Bình công chúa cũng không dư hơi đi giải thích, mọi người nguyện ý lý giải như vậy thì cứ lý giải như vậy đi.

Có đôi khi nàng nghĩ, năm đó nếu chính mình là một nam hài, có phải sinh ra cũng là ma ốm hay không, nói không chừng không sống được đến khi thành niên mà sớm chết non?

Triệu Hoàng Hậu nói: "Ta chưa bao giờ cảm thấy tiếc nuối vì ngươi là một công chúa, bởi vì ngươi là công chúa nên ta mới có thể toàn tâm toàn ý tính toán vì ngươi, không cần đố kỵ điều gì khác, cho nên, ta thực may mắn."

"Mẫu hậu không ghen ghét với Võ mẫu phi sao?" An Bình công chúa hỏi.

Triệu Hoàng Hậu khẽ cười nói: "Ghen ghét khiến người ta xấu xí, từ khi ta biết mình phải làm chính thê của phụ hoàng ngươi, ta liền không biết ghen ghét là thứ gì nữa. Hiểu rõ trong lòng mình gì, vậy thì tất cả đều trở nên đơn giản. An Bình, mẫu hậu cầu không phải tình yêu, thứ này quá đả thương người, mẫu hậu tình nguyện trước nay đều không có tình yêu. Phụ hoàng ngươi thật sự không tệ, nhưng mẫu hậu không biết vì cái gì mà không hề sinh ra tình cảm gì với hắn. Nếu có tình cảm cũng không phải cái loại tình yêu nam nữ, nói rõ hơn một chút thì những năm gần đây, ta và phụ hoàng ngươi càng như là thân nhân vậy. Phụ hoàng ngươi cũng rất tôn trọng ta, tuy rằng hắn thích Hoàng Quý phi, nhưng trước nay chưa từng nghĩ tới việc kéo ta xuống để Hoàng Quý phi làm Hoàng Hậu, đây cũng là một loại tín nhiệm. Chúng ta như vậy cũng khá tốt, mỗi người được thoải mái cũng không có xung đột, ngược lại có thể tường an không có việc gì. Đương nhiên, còn có Võ mẫu phi ngươi cũng không phải người có dã tâm, tâm địa cũng khá tốt, phàm là nàng có một chút tâm tư muốn làm Hoàng Hậu, mẫu hậu sao có thể an an ổn ổn ngồi ở chỗ này?"

An Bình công chúa nói: "Hình như trước giờ Võ mẫu phi đều chưa từng nghĩ tới chuyện làm Hoàng Hậu." Nhớ rõ khi còn nhỏ, nàng còn ám chỉ qua với Võ mẫu phi. Sự tình khi đó như còn rõ ràng ở trước mắt.

"Ha ha, nàng ta ngại làm Hoàng Hậu phiền toái, phải xen vào nhiều chuyện như vậy, mà mẫu hậu ngươi đây lại hoàn toàn thích những thứ phiền toái này, càng làm còn càng hăng say. Có đôi khi mẫu hậu đều sẽ nghĩ có phải bị bệnh gì hay không, sao có phúc lại không ngồi hưởng đâu, thật đúng là mệnh lo toan. Cho nên, ngươi nhanh chóng lại sinh ngoại tôn nữ cho ta đi, để mẫu hậu ta ôm theo con cháu, lúc này mới tính là hưởng thụ thiên luân chi nhạc (hạnh phúc gia đình)."

"Mẫu hậu, ngài chờ Tam hoàng đệ cưới tức phụ rồi sinh tôn tử cho ngài, ngài mang theo chơi đi, hay là bọn Tứ hoàng đệ kìa, đến lúc đó tôn tử nhiều đến mức ngài ôm không xuể đấy. Đúng rồi, hôn sự của Tam hoàng đệ định ra chưa? Phụ hoàng cùng Võ mẫu phi đúng là chẳng vội chút nào."

"Cái này có gì mà sốt ruột, Tam hoàng đệ ngươi là Thái tử, tuổi cũng không lớn, tuyển Thái tử phi cũng không phải một ngày hai ngày là xong. Có điều quyết định thì không phải phụ hoàng ngươi nói một câu là xong à? Văn võ bá quan, nhà ai có khuê nữ tất cả mọi người đều rõ ràng, là cái dạng người gì hay là cái phẩm hạnh gì, phụ hoàng ngươi muốn biết còn không phải dễ như trở bàn tay?"

"Chuyện này, ngươi cũng không nên nhúng tay vào làm gì, cứ chung sống thật tốt cùng Phò mã là được."

Quan hệ của nữ nhi mình và Thái tử cũng khá tốt, quan hệ cùng Hoàng Quý phi càng là không tồi, không cần phải nhúng tay đến những việc này làm gì.

Hơn nữa, Tam hoàng tử rất giống tính tình Hoàng Thượng, chỉ sợ trên mặt cưới thê tử chỉ cần có thể đảm đương trọng trách Thái tử phi là đủ, mặt tình cảm gì đó căn bản là không suy xét đến. Có điều như vậy cũng tốt, miễn cho đến lúc đó vì một nữ nhân mà mất đi đúng mực.

Chờ Thái tử lớn tuổi hơn, kinh nghiệm dày dặn hơn, cho dù thật sự thích một nữ nhân, cũng là có lý tính, có chừng mực.

"Mẫu hậu, ta không có ý tham gia, chỉ là gần đây Tam di mẫu luôn mang theo cô nương nhà nàng ta đến quý phủ của ta hỏi thăm những việc này."

"Hừ, ngươi để ý đến nàng ta làm cái gì? Mới trở lại kinh thành liền không an phận?" Triệu Hoàng Hậu khinh thường nói "Chỉ sợ nàng ta còn sẽ nói, Tam hoàng đệ ngươi không phải mẫu hậu ta sinh ra, đến lúc đó chỉ biết hướng về mẹ đẻ hắn, cho nên tốt nhất là dùng khuê nữ nhà nàng tới lung lạc Thái tử mới được, nói đến nói đi, đều là suy nghĩ vì ta đúng không?"

"Mẫu hậu thật là liệu sự như thần, còn không phải là vậy sao, đúng là Tam di mẫu nói như vậy." An Bình công chúa cười nói.

"Tam di mẫu này của ngươi, từ khi chưa xuất giá đã là nói như rồng leo, làm như mèo mửa rồi (nói thì hay, làm không ra gì) cũng không biết đúng mực, không ngờ vài thập niên qua đi vẫn không thay đổi chút nào. Đại khái nàng ta cảm thấy đều là hy sinh vì ta, kỳ thật chỉ là muốn nữ nhi của nàng cao cao tại thượng. Chỉ là nữ nhi của một quan lục phẩm liền muốn trở thành Thái tử phi? Cũng không nhìn xem mặt mũi của mình có đủ lớn như vậy hay không, có lẽ còn nghĩ, cho dù không thể trở thành Thái tử phi, trở thành thị thiếp của Thái tử cũng tốt, muốn giống như người Vương gia sao, cũng được sủng ái mấy năm đâu. Người như vậy, về sau ngươi không cần nể mặt ta mà gặp làm gì, cứ xem như không quen biết. Người không nhìn rõ vị trí của bản thân, thường sẽ chết rất thảm. Chính nàng không có cây thang lên trời, liền mang ra một chút chỗ tốt để câu người khác. An Bình, mẫu hậu không phải Vương Thái Hậu trước kia, mẫu hậu không có dã tâm lớn như vậy, chỉ hy vọng ngươi có thể sống tốt, những cái khác ta cũng không để bụng chút nào."

An Bình nói: "Mẫu hậu, điều ngài nói, ta đều nhớ kỹ, về sau ta không cho Tam di mẫu vào phủ nữa."

Công chúa phủ của nàng, về sau không chào đón người như vậy, lần trước là do nể mặt nàng ta trưởng bối cho nên mới gặp mà thôi.

Mẫu hậu tiêu sái như vậy mới có thể sống thoải mái. Mẫu hậu không có cái loại tình kia với phụ hoàng. Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, An Bình liền biết ngoài mình ra, mẫu hậu không còn thương yêu ai khác.

Chính là sau khi nàng được gả đi, cùng Phò mã phu thê ân ái mới biết cái loại tình yêu nam nữ này là thứ tình cảm tốt đẹp nhất trên đời.

Vừa nhớ tới mẫu hậu, lại khiến cho nàng cảm thấy trong lòng không được thoải mái cho lắm.

Cho dù là phụ hoàng khi gặp được Võ mẫu phi cũng là loại tình yêu nam nữ này. Nhưng mẫu hậu, chẳng lẽ người chưa từng có tình cảm như vậy sao?

Triệu Hoàng Hậu nhớ tới lúc bản thân mười một hai tuổi, thiếu niên kia cười với mình, cười đến mức lộ cả hàm răng trắng đều, sáng lạn cùng tốt đẹp như vậy, khi đó nàng lặng lẽ đỏ mặt, tim lại cũng đập loạn.

Hơn nữa nghe phụ mẫu trong lúc vô tình nói rất có khả năng là minhg sẽ đính hôn với thiếu niên này, khi đó nàng cảm thấy bầu trời đều đặc biệt trong xanh, tâm tình cũng một ngày so với một ngày càng vui vẻ. Mãi cho đến một ngày, truyền đến cái tin thiếu niên kia té ngựa mất mạng, thế giới lập của nàng tức biến thành hai màu trắng đen.

Có lẽ bắt đầu từ lúc ấy, tình cảm của nàng cũng đã bị thiếu niên kia mang đi rồi. Tình cảm thời niên thiếu, tuy dễ dàng quên đi, nhưng lại là thứ tình cảm tốt đẹp nhất. Nàng có thể có một khoảng tình cảm như vậy, có thể đơn thuần thích một người, thế này đã đủ rồi.

Tình cảm của nàng như ngừng lại ở một khắc kia, vĩnh viễn được chôn dấu.

Về sau rất hiếm khi nàng nhớ lại nụ cười sáng lạn kia, bởi vì nàng biết, người sống cần tiếp tục phải sống, những ngày phía trước vẫn còn phải đi qua.

Nếu có kiếp sau, thiếu niên kia cũng đã sớm đã đầu thai chuyển thế rồi, mà nàng sống lâu như vậy, nếu không có thoát thai chuyển thế, đến lúc đó, thiếu niên kia nhìn thấy mình chính là bộ dáng của một lão thái bà rồi.

Triệu Hoàng Hậu buồn cười lắc lắc đầu, đời này, nên trải qua nàng đều đã trải qua, không còn có gì để mà tiếc nuối.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hậu Cung Kế - chương 161 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hậu Cung Kế
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hậu Cung Kế - chương 161. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.255691051483 sec