Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bíHào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - chương 443

Chương 443Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 895. "Quà tặng" của Tô thiếu gia (23)

Nụ hôn càng ngày càng sâu, đột nhiên Tô Thần lật người đè cô dưới thân. Anh dùng sức giữ chặt cổ tay cô, lấy chân mình tách hai chân cô ra.

Sau đó, hung hăng tiến vào cơ thể cô.

Mười năm qua, Trần Uyển Như chưa từng làm với dieenddanleequyddoon người đàn ông nào, vì vậy phía dưới khít khao giống như xử nữ, trong nháy mắt khi Tô Thần hung hăng xông vào cơ thể cô, cô cảm thấy một cơn đau đến tê tâm phế liệt, loại đau đớn này, cô chưa bao giờ trải nghiệm, lần đầu tiên là do cô bị hạ thuốc, cô tuyệt đối không biết rõ ràng chuyện đã xảy ra như thế nào, nhưng bây giờ, cô cảm nhận rõ sự đau đớn này, mà nó lại do Tô Thần mang đến cho cô.

Cô nhắm mắt lại, nằm bên dưới Tô Thần, vì đau mà môi trở nên trắng bệch, khóe mắt cô có nước mắt trong suốt chảy ra.

Tô Thần rất ít khi làm chuyện này với xử nữ, xử nữ mà không bị hạ thuốc thì rất khó dạy dỗ, cho nên trước giờ anh rất ít khi chơi đùa với xử nữ. Khi anh tiến vào cơ thể Trần Uyển Như, lại phát hiện ra bên trong cô rất chặt, lại khô khốc, không giống như người đã có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này, hơn nữa bên trong cô còn ướt át và mềm mại.

Bình tĩnh mà xem xét, người đàn ông đối với người phụ nữ, nhất là người phụ nữ mà mình có tình cảm, đều hy vọng cô thuần khiết giống như đóa hoa trắng, từ quá khứ cho đến tương lai, đều chỉ thuộc về một mình bản thân mình, thậm chí còn không muốn cô hôn môi bất kỳ người nào, à, không, mà là tay cũng không được có bất kỳ ai cầm vào, sạch sẽ giống như một đứa trẻ mới sinh.

Tô Thần cũng không ngoại lệ.

Anh chưa từng thích người phụ nữ nào, nhưng anh cũng hi vọng người phụ nữ của mình sạch sẽ và thuần khiết.

Anh biết người phụ nữ bên dưới anh không dieenddanleequyddoon sạch sẽ, khi anh làm cô vào giờ phút này, không biết đã là người đàn ông thứ mấy của cô rồi, nhưng mà, khi anh phát hiện ra cô khít khao như vậy, thì bản thân đã biết, có thể cô đã từng làm với người khác, nhưng số lần tuyệt đối không nhiều. . . . . . . . . . Theo kinh nghiệm anh đối với người phụ nữ, thì không vượt quá được năm lần. . . . . . . . . . . . Đáy mắt anh ánh lên tia sáng.

Sau đó, Tô Thần liền cúi đầu, hôn lên môi cô.

Tay ở trên người cô, dao động xung quanh, vuốt ve, trêu đùa, chờ đến khi bên trong cô bắt đầu ướt át, thì anh mới nhúc nhích, cơ thể cô co rúm lại, việc duy nhất có thể làm là dùng đôi chân đang kẹp chặt lấy hông anh, chọc chọc vào Tô Thần, không biết vì sao, cảm giác đó lại cực kỳ hưng phấn, hưng phấn đến nỗi anh suýt chút nữa buông súng đầu hàng.

Tô Thần miễn cưỡng nhịn được, anh nghĩ, anh sống đến bây giờ, đã làm chuyện này với không ít phụ nữ, thậm chí có đôi khi còn cảm thấy thật nhạt nhẽo tẻ nhạt, vậy mà sao bây giờ anh lại cảm thấy kích thích thế này?

Anh nắm eo của cô, hung hăng rút ra đâm vào cơ thể, Trần Uyển liều mạng nắm chặt lấy bả vai anh, không biết là thoải mái, hay là không thoải mái, chỉ chau mày lại, thừa nhận.

Tô Thần chưa bao giờ biết mình vẫn có thể trực tiếp trong chuyện chặn gối như vậy, không cần bất kỳ kỷ xảo và lời nói nào.

Nhưng phương thức ân ái trực tiếp thế này lại mang đến cho anh sự vui sướng trước nay chưa từng có, loại vui sướng này còn mãnh liệt hơn nhiều so với lúc anh làm với những người phụ nữ khác. 

Đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới. 

Thân thể và trái tim của người đàn ông không bao giờ ở chung một chỗ.

Người đàn ông có thể yêu một người phụ nữ, nhưng lại có thể ở trên giường với một người phụ nữ khác.

Người đàn ông có thể đối với phụ nữ rất tốt đẹp khi họ mang đến cho anh ta sự khát vọng.

Những đạo lý này, Tô Thần vẫn luôn hiểu được, anh chưa từng yêu như Lý Tình Thâm, cho nên anh không hiểu thủ thân như nhọc là cái gì, lúc đó anh chỉ cười nhạo Lý Tình Thâm làm việc dư thừa.

Chương 896. "Quà tặng" củaTô thiếu gia (24)

Những đạo lý này, Tô Thần vẫn luôn hiểu được, anh chưa từng yêu như Lý Tình Thâm, cho nên anh không hiểu thủ thân như nhọc là cái gì, lúc đó anh chỉ cười nhạo Lý Tình Thâm làm việc dư thừa.

Nhưng bây giờ anh lại mới biết, thì ra còn có một loại ân ái, có thể không có kỷ xảo, nhưng lại có thể mang đến sự vui sướng đến tận tâm hồn.

********

Ngày hôm sau khi Trần Uyển Như tỉnh lại, Tô Thần còn đang ngủ, trong đầu cô có xẹt qua vài kí ức về buổi ân ái tối qua của anh và cô, Trần Uyển Như mím môi, liền nhẹ nhàng lật người, nhìn điện thoại di động một chút, vậy mà đã là mười hai giờ trưa rồi, đáy lòng cô khó tránh khỏi có chút kinh ngạc, đã lâu rồi cô không có ngủ sâu như vậy.

Trần Uyển Như lại ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Tô Thần một hồi, cuối cùng nhếch khóe môi, bò dậy từ trong ngực của anh, lượm một bộ quần áo, khoác lên người, đi vào toilet.

Lúc cô tắm nước nóng xong, đi ra thì Tô Thần đã tỉnh, cả người có chút ngây ngốc ngồi ở trên giường, thấy được Trần Uyển Như, lúc này anh mới hồi hồn, nghĩ đến tối qua đến tột cùng xảy ra chuyện gì, nhất thời khẽ mỉm cười với Trần Uyển Như, nói: "Buổi sáng tốt lành."

Trần Uyển Như không nghĩ tới Tô Thần lại rộng lượng chào hỏi với cô như vậy, không có một chút lúng túng và mất tự nhiên, giống như người ân ái tối qua, không phải là bọn họ.

Trần Uyển Như rũ mắt, cười một tiếng với Tô Thần: "Đã là buổi trưa!"


Tô Thần sững sờ, cầm điện thoại di động của mình lên nhìn một chút, quả thật là buổi trưa rồi, nghĩ đến hai giờ chiều mình còn có hội nghị, liền nhặt một quần áo, vén chăn lên, tự nhiên mặc quần áo ngay trước mặt Trần Uyển Như.

Từ nội y, đến quần áo bên ngoài, anh mặc đâu vào đấy.

Giống như Trần Uyển Như căn bản không tồn tại.

Trần Uyển Như là một người phụ nữ thông minh, từ biểu hiện thản nhiên của Tô Thần, cũng đã nhìn ra được, anh chỉ xem chuyện tối qua là nam nữ gặp đúng lúc nên vui đùa mà thôi, không có hàm ý khác. 

Trần Uyển Như chợt nở nụ cười, đáy lòng liền không nhịn được âm thầm giễu cợt mình, đây là thế nào?

Chẳng lẽ cô còn hi vọng tối hôm qua có hàm nghĩa khác sao?

Loại người như Trần Uyển Như, từ trước tới nay luôn là người giỏi về nhìn lời nói và sắc mặt của người khác, cho nên với bề ngoài vô cùng tự nhiên của Tô Thần, cô liền biểu hiện tự nhiên hơn, vì vậy, hai người liền ngầm hiểu lẫn nhau đều không đề cập tới việc tối qua, cũng đều ngầm hiểu lẫn nhau xem chuyện tối ngày hôm qua là một đêm kích tình, sau đó, trò chơi tiếp tục tiến hành, nhưng thay đổi duy nhất là loại chuyện đó hai người đã làm, cho nên từ đó về sau, khi Tô Thần và Trần Uyển Như gặp mặt, loại chuyện này cũng thuận theo tự nhiên mà tiến hành.

Thật ra thì Tô Thần rất bận rộn, cũng không phải mỗi ngày đều tìm đến Trần Uyển Như, thỉnh thoảng còn phải ra khỏi nước, cho nên, 3 tháng, thật ra thì trôi qua cũng rất mau, đảo mắt đã qua hai tháng.

Trần Uyển Như đã một tuần lễ chưa từng thấy Tô Thần rồi, trong lúc rãnh rỗi việc cô có thể làm là ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Vừa đúng hôm nay là ngày mà mỗi tháng cô đi viện mồ côi, vì vậy liền rời giường rồi vệ sinh, trang điểm đơn giản. Sau đó đi ô tổ đến cô nhi viện.

Lúc cô quẹo vào viện mồ côi, lại thấy trong sân có một chiếc xe quen thuộc, Trần Uyển Như cau mày, liền đẩy cửa xe ra, nghe được một hồi tiếng cười, quay đầu mà nhìn lại, lại thấy được. . . . . . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - chương 443 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - chương 443. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.244480848312 sec