Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 36

Chương 36Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
-Kết hôn? – bà Chi/ Jack mắt to tròn gần bằng mắt ếch, miệng có thể nhét được một quả cà chua, sau khi nghe thông tin có thể nói là sét đánh giữa trời quang.

Nó muốn kết hôn với Jack và thời gian là 5 ngày nữa, cũng có nghĩa chỉ có 5 ngày để chuẩn bị một hôn lễ hoành tráng cho “ Lâm đại tiểu thư và tổng giám đốc SM”. Nó định chạy đua với đám cưới của hắn và nhỏ hay sao ấy, vì đám cưới của hai người đó chuẩn bị gần một tháng đã làm tất cả sock lắm rồi. Vậy mà đám cưới nó chỉ 5 ngày ( sau đám cưới của nhỏ và hắn 3 ngày)

-Hai người sao thế? – nó ngây thơ xoe mắt tròn long lanh chớp chớp nhìn cả hai

-Có phải gấp quá không? – bà Chi

-Không phải mẹ vẫn luôn muốn như thế sao?

-Anh…

-Anh sao thế? Hay là anh ….không muốn – nó nhìn xoáy vào anh

-Anh….không, chỉ là bất ngờ quá thôi – Jack lả nóảng tránh ánh nhìn cuả nó. Trước đây anh luôn chờ câu này của nó vậy tại sao đến lúc này anh lại do dự khi nó đồng ý.

Anh đã nguyện cả đời làm chổ dựa cho nó vậy tại sao lúc này trong anh lại có suy nghĩ khác ,“ không được Jack, không đuợc cô ấy cần mày, không được ích kỉ” . Cố lắc đầu rủ bỏ mọi suy nghĩ anh mỉm cười nhìn nó, …

Sao khi nhờ bà Chi huy động người mọi người lo cho hôn lễ của nó. Nó kéo anh đi mua sắm chuẩn bị hôn lễ, anh cứ như cái máy mặc nó kéo đi. Nó có vẻ rất vui..

Chỉ vài giờ sau đó là đồng loạt trang nhất của của các tờ báo lớn đều đăng tin “TỔNG GIÁM ĐỐC VÀ LÂM ĐẠI TIỂU THƯ CỦA TẬP ĐOÀN SM SẼ KẾT HÔN VÀO NGÀY 25 THÁNG NÀY…….”. Kèm thêm bao nhiêu lời hoa mỹ chúc tụng cho đôi trai tài gái sắc. Rồi nào là hôn lễ này có vẻ còn quy mô rầm rồ hơn cả hôn lễ của nhà họ Nguyên…… Có tờ báo lá cải còn dám suy đoán là vì họ đã ăn cơm trước kẻng không may Lâm tiểu thư dính bầu nên phải “cưới chạy”….. Nhưng tuyệt nhiên nó không cho phép đăng bất kì tấm ảnh nào cả

Tin nó kết hôn lan nhanh như vũ bão những người cần biết đều biết những người không cần biết cũng biết nốt. Ai ai cũng có một biểu hiện “ngạc nhiên không thốt nên lời”

Và ở đâu đó, có hai con người lòng quặn đau khi biết tin này, nhưng đều cùng nguớc lên trời cao thì thầm một lời nguyện cầu “ hạnh phúc nhé người tôi yêu”

…….

Anh đứng nhìn nó cứ như chú chim nhỏ vui tươi chuyền cành, nó hết chạy bên này lại nhảy bên kia lựa lựa mua mua đủ thứ đồ. Lâu rồi anh không thấy dáng vẻ này của nó, thật sự nó đã toàn tâm lo cho đám cưới này đến thế sao? Tại sao anh không vui mà lại thấy đau thấy bức rứt tội lỗi.

Nó mang một cái áo sơ mi ưng ý vừa tìm được chạy đến uớm lên người anh, nghiêng nghiêng cái đầu rồi lại nheo nheo mắt ngắm nhìn. Anh lắc đầu phì cười với cái bộ dạng của nó

-Đẹp không anh?

-Hì đẹp, - anh cũng gỡ bỏ bớt vẻ mặt u ám, anh không muốn làm nó mất vui

-Em lựa mà hihihi – nó cười tít mắt

-“cốc” chỉ số tự sướng của em tăng quá rồi đó – anh cười cười kí trán nó

Nó nhăn mặt la oai oái lấy tay xoa xoa cái trán tội nghiệp, liếc xéo anh mặc kệ bao nhiêu ánh mắt đang nhìn, mặt đằng đằng sát khí “doạ anh”, anh làm mặt tội nghiệp cầu xin nó “tha mạng”. Cả hai vô tư đùa giỡn không biết rằng có người chăm chú nhìn mình cái nhìn ganh tỵ đau thuơng

-Có vẻ họ hạnh phúc quá anh nhi? Vậy tin trên báo là thật rồi – nhỏ mỉm cười khiêu khích . Ánh nhìn vẫn huớng nó và anh, nói với kẻ đang thả hồn về phía nó ngẩng ngơ nãy giờ

-Hả..uhm

-Qua chào họ một tiếng đi anh

-Không chúng ta về thôi – nói xong hắn đẩy nhỏ ra phía cửa

Nó nhảy phốc lên lưng anh ( nơi công cộng đó ) hè cổ anh mà xiết khiến anh bên dưới, la không la được hét cũng hét không xong ( con nít vừa thôi chứ ). Ánh mắt nó liếc ra phía cửa nụ cười của nó bỗng nhiên trở nên chua xót “ xin lỗi anh”, không đùa nữa cả hai anh em tiếp tục hành trình mua sắm.

Nó dắt anh đến “shop hoa tình yêu” cười nói vô tư không thèm để ý xem mặt anh từ lúc nào đã biến sắc.

-Đây là…. – anh cố gắng nặn ra mấy từ để hỏi nó, như bản thân không biết gì về nơi đây

-Ở đây hả? Là em mới mua đó, anh biết em thích hoa mà hihi – nó vẫn vô tư

-Em …em nói…em mua? – anh khẩn trương nhìn nó,nắm chặt cánh vai nó như sợ nó chạy mất

-….. – nó gật gật đầu

-Vậy em… em biết cô ấy ở đâu đúng không?

Nó chớp chớp đôi mắt ngây thơ “không hiểu sự tình” nhìn anh làm anh càng bối rối càng khẩn trương và càng lo lắng.

-Jessi là chủ shop hoa này, cô ấy đã đi đâu? Em mau cho anh biết – anh gần như mất kiên nhẫn với nó

-Tại sao? Anh cho em một lí do, nếu thoả đáng em sẽ nói – nó đưa mắt nhìn anh sự đùa giỡn biến mất hoàn toàn thay vào đó là sự nghiêm túc tuyệt đối,

Nó như chỉ chờ câu trả lời của anh, nhưng còn anh sao lại có sự lưỡng lự do dự. Nó thật sự đưa anh vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu nói là bạn bè quan tâm bình thuờng, nó sẽ không bao giờ tin vào lí do đó. Nhưng chẳng lẽ bắt anh truớc mặt vợ sắp cưới, là nó mà bảo rằng anh yêu người con gái đó, xin nó cho anh gặp cô ấy có phải anh là kẻ tội tệ lắm không? Trong khi anh vẫn không biết phải trả lời thế nào, nó lại đưa ra “tối hậu thư”

-Nếu anh vẫn không thể nói được thì hãy ngoan ngoãn làm chú rễ của em và dẹp luôn ý định gặp lại cô ta

Mặt nó lạnh lùng không cảm xúc khi nói những lời đó, và lặp tức quay bước “Jack anh là đồ thỏ đế nhát gan đồ rùa rụt cổ đồ ốc sên chậm chạp….ây da tức chết mà”.

Còn anh thì cứ như là đã bị thái độ lạnh lùng đó của nó đông cứng đứng ngơ ngác nhìn theo dáng nó.

“Jessi anh phải làm sao làm sao đây? Nếu nói ra tình cảm của mình anh làm sao đối mặt với cô ấy và mẹ. Còn nếu như không …không nói thì làm sao có thể gặp lại em. Có phải anh là kẻ tham lam…”

*

Từ lúc về đến nhà hắn đã ngồi thừ như thế không nói chuyện với ai. Một mình trong căn phòng tối chỉ có loe lói ánh đèn bên ngoài rọi vào một góc phòng, hắn lại nhớ tới hình ảnh của nó và anh ở siêu thị. Nhớ nụ cười hân hoan vui vẻ của nó ở bên anh hắn rất ư là khó chịu trong lòng “ em vui tới thế sao? Còn lên báo đăng tin đám cưới rầm rộ như vậy hừ..” hắn nghiến răng bóp vỡ li rượu trong tay ( cái này gọi là vô duyên nè ). Hắn không biết qua khe cửa một ánh mắt sắc lạnh đang nhìn hắn, đôi tay nắm chặt thành đấm.

-Không có gì thay đổi cứ làm như dự tính ban đầu – người đó gọi cho ai và chỉ nói một câu duy nhất rồi cúp máy

“ tôi sẽ không một mình chịu uất ức đâu”

…..

-Xin lỗi, anh yêu cô ấy, chúng ta huỷ đám cưới đi

Anh bước đến ngồi bên nó nói nhanh những gì cần nói, anh sợ nếu cứ do dự anh sẽ không đủ can đảm để nói. Anh không dám nhìn thẳng nó, nên không thấy nụ cười mãn nguyện của nó nhếch lên rất nhanh.

-Em không quan tâm vì chính anh cũng biết rõ trong lòng em thế nào, người em cần là tổng giám đốc của SM. Còn tình cảm của anh thế nào đó là chuyện của anh. Như đã hứa em sẽ để cho anh gặp cô ấy, 3 ngày đủ không? Trong 3 ngày các người muốn làm gì thì làm em không quản, sau 3 ngày hãy quay về làm chú rễ của em. Em chỉ cần như thế..

-Em..em điên sao? – anh quay phắt sang nhìn nó

-Không … anh chuẩn bị đi, mai em đưa anh đi, còn việc cô ấy đối với anh thế nào thì phải xem anh, em đối với anh không tệ chứ “ônggggg xã..”

-Khánh Đồng!!!!! – anh nhìn nó dửng dưng đi vào mà không chịu được

-À! Nếu em và Jessi cùng gặp nguy hiểm mà chỉ có anh mới có thể cứu 1 trong 2, và người không được cứu sẽ chết. Anh sẽ cứu ai – nó đang buớc đi bỗng đứng lại hỏi anh

-Em, anh nhất định sẽ cứu em…. Sau đó sẽ chết cùng cô ấy – anh không 1 phút do dự nói ngay

Nó mỉm cười hài lòng buớc vào nhà “ ông xã à, không uổn công em chuẩn bị quà cho anh, như thế mới là đàn ông, dám yêu dám nhận”. Du Thanh đứng ngay bậc cửa nhìn nó khó hiểu, nó thì trưng bộ mặt tươi như hoa như ngọc khác với bộ mặt lạnh tanh đểu cáng lúc nãy…

-Chị làm thật đó hả?

-Ừ hihi chị có giỡn đâu?

-Vậy còn chị sẽ thế nào? Đôi mắt của chị nữa, lâu nữa sẽ không kịp…

-Hihi chị đã có “người đàn ông bảo bối” của mình rồi, còn đôi mắt thì..phó cho số phận vậy, là chị tự làm tự chịu, mà thôi bà bầu mau ngủ sớm đi

-Rồi chị định làm gì nữa mà còn mở laptop lên?

-Bí mật – nó nhìn cô cười thích thú

Sáng hôm sau

Nó vừa gặp anh đã đưa một cái hộp có gắn nơ hoa nơ bướm um sùm loè loẹt, bảo anh đưa cho Jessi bảo nó tặng và chỉ Jessi mới có chìa khoá để mở. Không để anh nói thêm lời nào, nó đưa địa chỉ và đẩy anh lên xe còn không quên tặng anh nụ hôn gió cháy bỏng ( ít điên quá )

Sự nôn nóng được gặp Jessi khiến anh gạt hết mọi thứ và mọi suy nghĩ về những thứ khác “dù chỉ một giây nếu sống tốt và sống thật với bản thân thì cũng rất đáng và như thế mới thật sự là sống, nói chi mình có tới ba ngày”. Nghĩ như thế anh mỉm cười dù nụ cười có phần chua chát

Nơi anh đến là ngôi nhà gỗ nhỏ với vườn hoa xinh xinh phía trước, cô vừa tưới những khóm hoa vừa đung đưa hát một giai điệu nào đó, lâu lâu quay đầu nói chuyện với Cún đang “hát hò” gì đó trong xe đẩy. Cô ốm và xanh hơn trước nhưng có vẻ như cuộc sống thanh bình ở đây làm cô rất vừa ý. Nếu anh bước ra có phá vỡ sự yên bình của cô hay không? Trái tim và lí trí của anh cứ đối chọi với nhau kịch liệt

-Jessi .. - cuối cùng anh đã bước đến trước mặt cô giọng nói ngọt ngào yêu thương gọi tên cô, cũng có nghĩa lí trí đã bị trái tim anh đè bẹp

-Anh …anh - chiếc bình tưới trên tay anh rơi xuống, nước mắt cũng vỡ oà trào ra ngỡ ngàng nhìn anh, nhìn người đàn ông duy nhất của đời cô nhìn người cô ngày nhớ đêm mong. Nhìn người mà cô luôn nghĩ bản thân không bao giờ với tới. Không gian xung quanh cô như bị đông cứng lại

Anh bước tới ôm chặt cô vào lòng, dùng hết tình yêu thương muộn màng chưa nói kịp với cô ôm lấy cô, mặc cho cô có vùng vẫy cố thoát ra. Dùng trái tim chân thành nói với cô tình yêu của anh. Ánh nắng hôm nay có vẻ dịu hơn bầu trời như cao, trong xanh hơn, gió cũng như nhẹ nhàng hơn. Chim chóc cũng ngừng hót, bướm ngừng lượn lờ tất cả cứ như có linh tính, như sợ sẽ phá vỡ khắc xuân hạnh phúc của đôi bạn trẻ. Để một không gian chỉ có họ…

Cún đưa đưa đôi tay bé xíu, vỗ vỗ miệng cười toe như đang chúc mừng, có phải bé cũng biết mẹ bé đang hạnh phúc.

Anh đưa cho cô cái hộp nó gửi, trong đó có những tấm hình anh “thân tàn ma dại” đi tìm cô. Có đoạn ghi âm những lời anh đã nói với nó về cô… tất cả bằng chứng nói rằng anh yêu cô. Một lá thư của nó viết

“ Jessi bây giờ chị tin rồi chứ, anh ấy thật sự yêu chị chứ không hề có sự thương hại nào ở đây. Jessi hãy cho anh ấy cơ hội cũng như chính mình một cơ hội. Hai người đáng được yêu thương , đừng tự làm khổ mình nữa, hãy trân trong khoảng thời gian còn lại bên nhau. Đừng trốn tránh nữa Jessi à, đừng hành hạ trái tim mình, nếu không chị sẽ hối hận, và anh ấy sẽ đau khổ cả đời...”

Càng đọc nước mắt cô càng tuôn rơi, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc. Cô quay nhìn anh đang bế Cún tiến đến bên cô, anh choàng tay ôm cả cô vào lòng. Cả hai cùng đọc những dòng cuối của bức thư

“… và cả hai chỉ cần làm theo những gì em nói, hai người không có quyền nói từ chối”

Tựa vào vai anh, cùng ngắm khoảng trời xanh tươi phía trước, ba người tạo nên bức tranh đẹp nhất với tên “Hạnh Phúc”. Chỉ mong thời gian dừng lại ở đây cho họ được như thế này lâu hơn

*

Dù có không muốn thì thời khắc quan trọng nhất cũng đã tới. Đứng trước mọi người, đứng trước chúa và cha xứ. Hắn phải trả lời câu hỏi của cha

-Nguyên Gia Tùng con có đồng ý lấy cô Hạ Quỳnh Hải Đăng làm vợ, dù giàu hay nghèo, dù khoẻ mạnh hay ốm đau, dù sung sướng hay cực khổ con sẽ cùng cô ấy vượt qua.

Cả lễ đường im lặng chờ đợi câu trả lời của hắn, hắn vẫn đứng yên bất động. Nhỏ khẽ nhắc hắn vẫn không phản ứng, lễ đường bắt đầu xôn xao. Cô và bà hắn phải lên tiếng nói đỡ cho “chú rễ mới còn bở ngỡ”

Cha xứ vui vẻ nhắc lại lần nữa lời tuyên thệ

-Con…

-Khoan đã….

Lời hắn chưa thốt ra đã bị chặn lại, tất cả người trong lễ đường từ cha xứ tới cô dâu chú rễ họ hàng quan khách, đồng loạt quay nhìn nơi phát tiếng kêu vừa rồi. Từ cửa lễ đường, một người hớt hải chạy vào…
Chia sẻ truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 36 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 36. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22841501236 sec