Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 32

Chương 32Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Khoảng hơn 8h tối khi tất cả có vẻ nản vì không thấy người cần đến đếnthì từ ngoài cổng một cô gái với chiếc váy xanh lơ bước vào. Mọi thứ như cây non lâu ngày được tưới nước mát lập tức có sức sống. Các chàng trai cô gái vội đưa cái bảng có chữ lên xếp thành hàng: anh yêu em, đừng giận nữa

Phía trên cùng người đứng giữa nhìn cô gái vừa vào cầm bó hoa to đi xuống thật chậm vừa đi vừa hát một khúc tình ca ( có lẽ là tự sáng chế ) còn chưa tới một bước nữa làm đến chỗ cô ấy. Anh ta nói to

- Bà xã, anh nhớ em lắm, về nhà với anh đi

Vẻ mặt rất chi là tội nghiệp của Hải Phong là cô muốn cười, nhưng lại cố kìm nén. Làm mặt giận “ trị tận gốc cho bỏ cái tội…ức hiếp chị mình” ( cô ấy iu chị hơn chồng rồi )

Thấy cô không phản ứng gì, Hải Phong rất nóng ruột, mọi người cũng nôn nóng thay cho cậu bèn cùng nhau hát lại bài hát lúc nãy cậu hát:

- Vợ ơi… vợ ơi anh nhớ em nhiều lắm….a, em không bên anh làm lòng anh trống vắng …a, về đi về đi vợ hỡiiiiiiiii. Không có em chân tay anh lóng ngóng ……a nhớ em nhiều lắm, anh xin thề sẽ nghe lời em aaaaaaa.

Với “chất giọng” cố ý nhão nhẹt của mọi người cuối cùng làm cô không nhịn được phì cười, đón lấy bó hoa từ tay chồng mình, nhanh bước vào trong không quên để lại một câu

- Chồng ngốc

Mọi người thấy thế vỗ tay nhiệt tình hoan hô, cậu ngây ngốc nhìn cô lấy hoa đi rồi như chợt tỉnh vội chạy theo cô miệng cười hí hửng.

- Chị dâu, chị mà không tới nữa là em với anh Tùng chết đói luôn quá hihi

Cô vừa bước vào đã thấy nhỏ và hắn ngồi đó ( hai người này được mời đến làm thuyết khách phương án sau cùng nếu phương án đầu không hiệu nghiệm) nhìn cô trêu chọc. Vừa vui được xíu thấy nhỏ cái cô lập tức khó chịu nhưng cố không thể hiện ra mặt. Nhưng dù chỉ là thoáng qua nhưng nhỏ đã lưu tâm vì nhỏ biết rõ cô là em gái nó. Mà cô lại rất thương nó nữa “ nhanh như thế đã mách lẻo sao? Nhưng xem các người làm gì tôi” nhỏ cười nhếch miệng

- Chào Hải Đăng, anh Tùng – cô lịch sự

- Vợ ơi mau ngồi xuống đi

Hải Phong lăn xăn kéo ghế cho cô, đưa tay rờ rờ cái bụng chưa thấy rõ của cô

- Con yêu, papa nhớ con lắm đó

Ba người còn lại bật cười trước sự trẻ con của Hải Phong, trong lúc thức ăn dọn lên hắn lại cứ đâm chiêu suy nghĩ, hắn nhớ tới lời bài hát lúc nãy và hắn nhớ tới nó hắn muốn được giống như Hải Phong có thể thoải mái bày tỏ tình cảm của mình. Càng nghĩ thì càng nhớ rất nhớ nếu nó xuất hiện ở nơi này có lẽ hắn sẽ bỏ mặc tất cả mà chạy đến ôm nó vào lòng nói cho nó biết hắn yêu nó tới nhường nào..

- Anh , anh à! - nhỏ thấy hắn cứ lơ đễnh không ăn, bèn gọi nhắc

- Hả .. à sao thế ?

- Em hỏi anh mới đúng, anh mệt à?

- Không , ăn thôi

Hắn gấp cho nhỏ một miếng rồi cắm cúi ăn, trả không gian yên ắng cho hai vai chính đêm nay.

Nhưng thật ra cô vẫn ngầm quan sát nhỏ, nhỏ cũng không buồn để ý tới cô nhỏ chắm chú nhìn hắn.

Cô xoay qua xoay lại đổi tư thế ngồi, bỗng chân “trượt” đá mạnh vào chân nhỏ

- Ây ..

- Em có sao không? - Hải Phong lo lắng nhìn cô

- À em không sao, nhưng hình như em đá trúng chân Hải Đăng, thiệt tình có bầu thật là mệt mà…. Xin lỗi em Hải Đăng…- cô xuýt xoa "hối lỗi" nhìn nhỏ

- Em không sao chị dâu, chân em đâu có cảm giác nếu chị không nói em còn không biết nữa

Nhỏ nén đau nuốt giận tươi cười nhìn cô, hắn không nói gì nhưng cảm thấy rất lạ. Du Thanh trước giờ là người cẩn thận, lại thêm khoảng cách hai người không xa nhưng không thể gần đến nổi cô trượt chân như thế “là cô ý sao? Nhưng tại sao chứ? Mà mình điên hay sao nhỉ đâu có lí do gì khiến Thanh phải làm thế? Có lẽ là do có thai nên ..” hắn cố tin vào lí do cô đưa ra trước đó.

“ muốn thăm dò vạch mặt tôi sao chị dâu? Thích thì chiều” nhỏ miệng tươi cười nhưng không ai biết nhỏ đang nghiến răng nghiến lợi

Cô nhìn nhỏ cũng cười “ mình đá không nhẹ, sao lại không phản ứng?là chịu đau tốt haydiễn kịch giỏi?”

Mỗi người một suy nghĩ, chỉ có Hải Phong là vô tư vui vẻ nhất vì … vợ không giận nữa. Cô giận cậu cả tuần còn gì, đúng lúc đó phục vụ mang thức ăn ra là tô súp nghi ngút khói ( nóng lắm đấy) .

Cô đứng dậy múc súp ra ọi người, tới lượt mình nhỏ đưa tay ra đỡ, nhìn cô cười bí hiểm

- Em có sao không? - hắn và Hải Phong lo lắng nhìn nhỏ vì sao ư?

Cả chén súp nóng hắt lên người nhỏ, nói đúng hơn là chân nhỏ, không phải do cô mà là nhỏ cố tình bây giờ có lẽ cô đã hiểu ý nụ cười lúc nãy của nhỏ

- Thanh hôm nay em sao thế? - Hải Phong hơi gắt nhìn phía cô

- Em sao? – cô khó hiểu nhìn cậu

- Chứ khi không sao lại đổ súp lên người Hải Đăng?

- Hừ.. - cô cười chua xót – thì ra trong mắt anh tôi là người như thế...

- Anh…

Cô đứng dậy bỏ đi không thèm nhìn lại, nhỏ và hắn lau người này giờ thấy tình hình có vẻ tệ ( Hải Phong đáng ghét )mới ngước lên nhìn

- Anh mau chạy theo chị dâu, là em trượt tay không phải tại chị dâu, mà chân em cũng đâu có cảm giác gì

- Anh...

- Câu còn không lo đi, muốn mất vợ à? anh gì mà anh?

Hắn thấy Hải Phong cứ đứng đực ra bèn hối thúc, Hải Phong bị la cho tỉnh vội chạy theo cô. Hắn cũng nhanh chóng bế nhỏ ra xe đi về, việc thế rồi ai còn tâm trạng mà ăn tiếp. Nhỏ nép vào người hắn miệng vẽ nụ cười mờ ám “ chị dâu…”

Hải Phong chạy ra tới thì cô đã lên xe đi mất, cậu đứng nhìn ra đường vò đầu bức tóc nhìn theo “ sao kì vậy trời….?”

Cùng lúc đó ở một nơi khác hay nói chính xác địa điểm là “ shop hoa tình yêu”

- Jessi, Jessi .. mau mở cửa cho anh – Jack đứng bên ngoài không ngừng đập cửa

Sao khi ngâm nước trong phòng tắm cả buổi liền đi uống rượu tiếp, và nơi mà sau khi say anh còn nhớ để về là chổ của Jessi

- Jack? Anh sao thế? Anh….

Cô nghe tiếng anh vội chạy ra mở cửa, anh nồng nặc mùi rượu ngã trên người cô. Khó khăn lắm cô mới đưa anh vào được bên trong.

Vì nhà chỉ có 1 phòng ngủ nên đành phải để anh nằm chung với mẹ con cô, ( có đâu Cún nằm trong nôi mà)

Cô giúp anh cởi bớt đồ cho thoải mái, anh thì cứ quơ tay quơ chân loạng xạ. Luôn miệng gọi tên tên nó, rồi nói đủ thứ nào là xin lỗi rồi tại sao gì gì đó….

“vì cô ấy mà anh thành ra thế này sao? Sao lại hành hạ bản thân như thế”

Nước mắt cô lại rơi, rơi vì anh vì người đàn ông luôn vì một người khác đau khổ. Khi ở bên cô anh luôn gọi tên người con gái khác chỉ nghĩ về người con gái khác. Nhưng có một hạnh phúc nhỏ nhoi len lõi trong tim vì khi anh đau khổ đã nhớ tới cô.

Cô gạt nước mắt, mang thau nước đi đổ, người năm trên giường lầm bầm trong miệng gì đó mà cô không nghe

- Jessi.. hình như anh…anh…

Chia sẻ truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 32 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 32. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.250488996506 sec