Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 28

Chương 28Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
-Gia Tùng anh làm gì vậy hả? – Du Thanh chạy tới hét lớn (bà bầu này thích chạy nhỉ?)

Sau khi nó đi, cô cảm thấy không yên tâm nên đã lên xe bám theo, nhưng khi tới đây cô chỉ ở trong xe chờ. Cũng như hắn cô nhìn thấy nó tát nhỏ vội chạy xuống xem thế nào,(nhưng vì bầu bì lo cho con nên không dám chạy nhanh) khi cô vừa tới thì thấy hắn tát tay nó, chính cô cũng thấy bàng hoàng, khó hiểu.

Nó nhìn hắn hắn nhìn nó, 4 mắt giao nhau chỉ có hình ảnh đối phương, mọi thứ xung quanh như thước phim chiếu chậm. Hắn thấy được nỗi đau đớn sâu trong mắt nó, nhưng hắn không thể ôm nó vào lòng mà xoa dịu nỗi đau của nó, vì chính hắn tạo ra nỗi đau đó sẽ có người khác làm thay hắn. Và nó có thể thấy được sự đau đớn của hắn? khi mà đã được nguỵ trang bởi lớp sương lạnh lẽo bên ngoài..

Xoay người bế nhỏ lên hắn không nhìn nó đang bất động hay nhìn Du Thanh sau lưng hắn nói với cô nhưng như đang gửi gió lời nói của mình đến nó, lời nói nhẹ nhàng như làn gió nhưng là gió mùa đông quấn lấy tim nó.

-Em đưa cô ấy về đi, từ nay về sau không nên đến đây ..

Hắn bế nhỏ một mạch đi vào nhà không một lần ngoáy đầu nhìn lại nó như thế nào “về đi anh xin em!, chuyện lần này dù là ai sai ai đúng cũng hãy để nó kết thúc tất cả, xin lỗi em! Anh không thể quay lại ”. Nhỏ nhẹ dựa đầu vào vòm ngực vững chãy của hắn nở nụ cười mãn nguyện.

Cô chạy đến bên nó, không khóc không gào thét như lần trước, gương mặt ráo hoảnh, đứng yên bất động nhìn hắn từng bước từng bước xa nó “ Gia Tùng đừng đi, ông già à đừng đi mà, xin anh đó.. em sẽ ngoan sẽ nghe lời anh, đừng đi, em yêu anh em yêu anh mà!” thì ra mắt không khóc nhưng tim nó khóc, tim khóc sẽ nước mắt sẽ là máu.

-Chị à, chị - cô lo lắng cho nó liên tục lay mạnh nó

-GIA TÙNG!!!!!!! CÔ TA KHÔNG XỨNG KHÔNG XỨNG......... – nó hướng vào nhà hét lớn

Quản gia đứng một bên nhìn nó cũng không kìm được lòng, nó với nhỏ thì ông vẫn là có tình cảm với nó hơn. Từng chứng kiến nó thay đổi hắn thế nào, hắn yêu chiều nó thế nào nhưng sự việc lần này thật sự là làm ông quá bất ngờ. Ông đến bên an ủi nó, cùng cô dìu nó đi ra xe về. Lần này cô thật sự càng lo lắng cho nó hơn, suốt buổi trên xe nó không nói không rằng, cũng không khóc như lần trước. IM LẶNG LÀ VÀNG, nhưng có vẻ bên ngoài không như vậy, mây đen đang kéo tới lại có gió mạnh thổi bạt các cây ven đường, lòng nó hiện tại có phải cũng như thế

-Về Phong Linh – câu đầu tiên nó nói từ khi lên xe

-Chị…

Cô định kêu nó về nhà, nhưng nhìn sự kiên quyết trên mặt nó, cô đành nuốt ngước mấy lời đó vào trong, kêu tài xế đưa thẳng nó về Phong Linh, cô chỉ biết thở dài, có muốn hỏi nó chuyện gì xảy ra giữa nó và nhỏ cũng không thể hỏi.

Lúc về tới nhà nó vẫn vui cười với bà Chi, mong bà đừng lo lắng cho nó. Nhưng nó quên rằng bà đã nuôi nó lớn, cảm xúc nó thế nào đâu chỉ dăm ba câu có thể gạt bà, nó muốn diễn kịch thì bà phối hợp cùng nó, nó muốn bà không biết thì bà sẽ không biết vậy. Bà là vậy yêu thương con nhưng không bao giờ bà truy hỏi con một vấn đề nào đó tới cùng, nếu nó đã không muốn nói thì dù có hỏi cũng sẽ có một lí do khác để nó gạt bà, hoặc chính bà sẽ làm nó buồn thêm. Bà chọn cách im lặng, âm thầm bên nó. Bà khẽ thở dài nhìn bóng nó cô độc thất thểu về phòng.

……………

Anh một mình đi trên phố, không biết hôm nay thế nào anh lại muốn một mình đi dạo, anh nghĩ về nó về khoảng thời gian vui vẻ của anh và nó ở Anh. Tiếc nuối thật sự anh rất tiếc nuối khoảng thời gian đó. Có lẽ nếu hắn không xuất hiện trong cuộc đời của nó và Nhã Phương cả anh nữa, thì hôm nay tất cả có lẽ đã viên mãn “Nguyên Gia Tùng thật ra anh là ai mà khiến mọi thứ của chúng tôi xáo trộn như thế này” anh ngửa mặt lên trời thầm hỏi, nhưng chính anh cũng không biết mình đang hỏi ai? hỏi ông trời? hay hỏi chính mình? hoặc giả anh đem điều này đi hỏi hắn? có lẽ tận sâu trong lòng anh đã có câu trả lời: hắnlà người mà người con gái anh yêu tha thiết, yêu thương. Chỉ có điều anh vẫn chưa thể hoặc không thể chấp nhận được điều đó.

“renggggggggg” tiếng chuông di động cắt ngang dòng suy nghĩ của anh

-Con nghe đây mẹ

-

-Em ấy về rồi à, dạ con biết rồi, con sẽ về ngay, chào mẹ

-

Anh cúp điện thoại và rảo bước nhanh hơn, bỗng anh thấy bên đường có một tiệm hoa tươi với cái tên rât ngọt ngào “shop hoa tình yêu” , anh bật cười thích thú, và bước về phía shop hoa anh sẽ mua cho nó một bó hoa thật đẹp, “cũng lâu rồi không có tặng hoa cho cô ấy, mà sao lâu nay mình không thấy tiệm hoa này nhỉ?” anh lắc đầu khó hiểu, nhưng cũng nhanh chóng xua ý nghĩ ấy đi, có lẽ do anh lơ đễnh. Anh bước nhanh vào shop hoa, đúng là ở đây đủ loại hoa mà hoa nào cũng tươi và rất đẹp có cả nguyên chậu hoa nữa, anh nhìn mà thích mắt.

-Cô ơi, tôi muốn mua hoa

Anh gọi người phụ nữ đang lúi húi lựa hoa, bên cạnh còn có cái nôi đứa trẻ trong nôi đang ngủ say sưa, người phụ nữ nghe tiếng khách gọi vội vã đứng lên

-Anh muốn mua hoa gì ạ - cô vội phủi tay đứng lên chào khách

-Cô ….

Anh nhìn người bán hoa không chớp mắt, mặt anh thể hiện rõ ràng sự kinh ngạc vô cùng, ngó người đối diện biểu tình cũng không kém gì anh, người đó còn có phần vui mừng xen lẫn lo sợ.

Người bán hoa rốt cuộc là ai mà lại khiến anh kinh ngạc đến thế? là ai mà lại đứng trước anh có vẻ lo sợ?
Chia sẻ truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 28 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 28. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.286237001419 sec