Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 18

Chương 18Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Hải Đăng đẩy cửa phòng làm việc của hắn đi vào, đi nhẹ nhẹ định hù hắn một phen thì thấy hắn nhắm mắt trên ghế có lẽ đang ngủ. Nhỏ nhón chân đi đến bên hắn tranh thủ ngắm “chàng”lúc ngủ. ngay cả lúc ngủ mà hắn cũng không để cơ mặt giãn ra. Chân mày cứ nhíu lại có vẻ khó chịu, nhỏ đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần xoa xoa giữa hai chân mày cho giãn ra

-Cứ nhăn nhó thế này anh mau già lắm đó! –nhỏ thích thú nhìn hắn như một nhà khoa học vừa phát hiện điều gì đó mới mẻ

Hắn đang nhắm mắt định thần, nhưng mệt mỏi thiếp đi lúc nào không hay, trong lúc mơ màng lại cảm giác được có ai đó xoa xoa giữa trán ình rất dễ chịu, ngón tay mềm mại dịu dàng lành lạnh làm hắn thoải mái “là cô nhóc sao? ” hắn vui vẻ hưởng thụ, lúc trước nó cũng xoa như thế cho hắn, mà ngoài nó thì có ai dám nữa chứ? Hắn vội mở mắt nhanh chóng nắm chặt bàn tay trước mặt

-Giám…đốc… - nhỏ nhìn hắn có phần sợ sệt – xin lỗi tại em…

-Có việc gì? - hắn thất vọng nhìn nhỏ, vội buông tay nhỏ ra lấy vẻ mặt nghiêm túc

Nhỏ đưa cho hắn các mẫu thiết kế rồi vội ra ngoài còn kịp nghe hắn nói theo

-Lần sau đừng tuỳ tiện như thế, có là em của Hải Phong cũng không nên…

Nhỏ nghe mà ức trong lòng, nhỏ tốt bụng giúp hắn dễ chịu vậy mà hắn nghĩ nhỏ cậy quen biết Hải Phong mà… ý hắn là nhỏ xấc láo chắc?

-AAAAAAAAAAAAA tức không chịu được mà - nhỏ là vậy, cứ mỗi lần bực tức ức chế là nhỏ phải hét trước đã rồi mới xem đây là đâu

Mọi người nhìn nhỏ ái ngại, làm nhỏ quê quá cụp mắt lủi đi thẳng một nước luôn. Hắn nghe tiếng hét với tần số khủng của nhỏ cũng lắc đầu cười bó tay. Hắn không biết rằng dạo này mình hay cười vô thức mà mỗi lần đều dính dáng tới nhỏ.

*

-Mắt em thế nào? – anh ôn nhu đến ngồi bên nó quan tâm

-Em ổn anh à! – nó mĩm cười trả lời, nhẹ ghé đầu trên vai anh nó tìm cảm giác thoải mái

-Chúng ta kết hôn đi – anh đột nhiên đề nghị

Nó vội ngồi thẳng dậy nhìn anh, ánh mắt ngạc nhiên không giấu được

-Không phải nói chờ mắt em… em không muốn làm gánh nặng cho anh, em..

-Chúng ta cũng đã đính hôn, sao em cứ phải rạch ròi như vậy? anh rất vui nếu có thể chăm sóc em cả đời em biết không? – nhìn thẳng mắt nó ánh mắt anh kiên định

-Cho em thời gian được không..? – nó không dám nhìn thêm vào ánh mắt anh, vội cụp mắt xuống.

Anh im lặng không nói, anh hiểu đôi mắt nó chỉ một phần, còn nguyên nhân sâu hơn thì vì ai đó vẫn chưa “dọn nhà” khỏi tim nó.Việc đính hôn giữa nó và anh cũng một phần do bà Chi tác động. Anh rất buồn nó cũng không vui,nhưng làm sao được khi tim nó không nghe lời?

............................

Bỏ qua giận hờn hôm trước, hôm nay nhỏ kéo hắn ra ngoài thư giản với lí do vô cùng chính đáng là tìm ý tưởng cho bộ sưu tập tiếp theo. Dùng hết mọi khả năng dụ dỗ rồi cả “nước mắt cá sấu” của mình nhỏ cũng đưa được “sếp mùa đông” của nhỏ ra khỏi 4 bức tường.

Nhìn nhỏ ngồi trên xe cứ líu ra ríu rít xua múa tay chân loạn xạ như đứa trẻ, hắn cũng thấy vui lây, bản thân cũng thấy thật thoải mái khi bên nhỏ “trốn trại”.

Điều hắn không ngờ tới là nhỏ lại đưa hắn đến đồi cỏ có cây Phong Linh, nơi có mộ Nhã Phương , nơi lần đầu tiên hắn gặp nó.

-Anh thấy sao? Tuyệt đúng không? Là em tình cờ phát hiện đó hihi

Nhỏ như đứa trẻ khoe món quà yêu thích của mình với hắn, không để ý tới gương mặt trầm đi của hắn.

Nhỏ chạy tới bên 2 ngôi mộ nhổ cỏ trong những khóm thạch thảo, lau mộ bia cho họ chăm sóc tỉ mỉ giống như chăm sóc những ngôi mộ của người thân, điều đó càng làm hắn ngạc nhiên.

-Em biết…

-Không,.. chỉ là em thấy họ thật cô quạnh nên mỗi lần đến đây em đều giúp họ làm chút chuyện - nhỏ hiểu ý hắn nên vui vẻ trả lời

“cô bé này thật lương thiện, đáng yêu thật khác với…” hắn ngả lưng ngủ trong khi nhỏ chăm sóc những khóm hoa. Kí ức năm đó về nó lại ùa đến trong giấc ngủ của hắn nhưng xen vào đó lại có hình ảnh của cô gái tên Trương Nhã Phương kia.

Cô luôn mỉm cười thật tươi nhìn hắn, cứ chờn vờn trong đầu hắn, hắn muốn đưa tay nắm lấy cô nhưng sao cứ biến mất rồi gương mặt nó….

Nhỏ tiến về phía hắn ngồi xổm bên hắn “ anh mệt lắm phải không? định rủ anh ra đây chơi cho thoải mái mà anh lại ngủ thế này?...”

-Không sao có thể nhìn anh thế này là tốt lắm rồi, hãy để em…

-Đừng…. đừng đi… - hắn hét lên bật dậy như cái lò xo

-Anh sao thế? – nhỏ lay lay hắn

Lo lắng nhìn hắn gương mặt có sự hoảng hốt bất an, hắn lắc đầu trấn an nhỏ. Hắn vội bước về, làm nhỏ lo lắng chạy theo, đang xảy bước dài nhanh đột ngột dừng lại làm nhỏ cắm cúi đi không để ý đâm sầm vào tấm lưng rộng lớn của hắn.

Xoa xoa cái trán đau điếng miệng lầm bầm rủa hắn,lại ló cái đầu nhỏ của mình ra xem nguyên nhân làm hắn “chết đứng như Từ Hải”.

Nhỏ tròn xoe hai mắt vì trước mắt nhỏ là 1 nam tử anh tuấn khôi ngô không thua gì hắn, nhưng nếu hắn là “sếp mùa đông” thì chàng trai trước mặt chính là “hoàng tử mùa xuân ấm áp” cách anh ta nhìn cô gái bên cạnh nói lên điều đó. Cô gái có vẻ mỏng manh yếu ớt thật khác nhỏ, nhưng lại rất xinh đẹp, bên cạnh còn có đứa trẻ tầm 5 – 6 tuổi gì đó rất đáng yêu “chắc là em họ vì nhìn họ rất trẻ” nhỏ thầm nghĩ.

Mãi ngắm nhìn phân tích đánh giá 3 người trước mắt mà nhỏ không thấy ánh mắt phóng ra lửa của hắn khi nhìn những người đó vì người trước mặt chính là người đã làm tổn thương hắn, là anh và nó.

Ánh mắt hắn vui mừng có câm tức có khinh bỉ có… tất cả nhìn chú mục vào gương mặt nhỏ nhắn của nó người con gái hắn yêu thương nhất cũng là người đang tâm bóp nát tim hắn; người đang lọt thõm vào vòng tay kẻ khác.Lí trí của hắn đã nghĩ cả đời này không nên gặp lại dù tim hắn luôn trong ngóng bóng hình ấy.Bây giờ không hẹn mà bất ngờ gặp hắn nhất thời không biết dùng thái độ thế nào đối đãi, nên sắc mặt cứ như tắc kè hoa đổi màu.Nhỏ kế bên 10 phần không hiểu chuyện gì cả đang xảy ra.

Nhưng rất lạ là chỉ có anh và Bọ nhìn hắn và nhỏ, còn nó thì cứ nhìn xa xăm, ngơ ngác.

-Anh à! Sao thế? sao không đi? – nó thấy anh dừng lại lâu quá nên hỏi

-Nguyên Tổng lâu không gặp – anh dùng câu chào hắn trả lời cho nó

Vừa nghe anh nói cả thân nó chấn động như sắp ngã ánh mắt có vẻ đau xót lại thoáng sự vui mừng khó hiểu, anh vội đỡ lấy, hắn nhếch mép khinh bỉ không đáp lại.

-Chào chú Gia Tùng - Bọ quay sang hắn lễ phép

Hắn nhìn bé trìu mến không ác cảm khẽ ừ một tiếng, khác hẳn cách nhìn anh và nó, dù sao Bọ cũng là trẻ con và hắn thì rất có cảm tình với nó

-Đi thôi anh - nhỏ thấy không khí có vẻ lạ lại căng thẳng có mùi “thuốc súng” vội kéo hắn đi

Hắn cố tình trìu mến nhìn nhỏ, kéo mạnh nhỏ ôm chặt vào lòng ánh mắt dịu dàng nhìn nhỏ ôm nhỏ lách bước, nó không thấy nhưng nghe ngữ điệu của hắn và nhỏ, nó đoán được hai người không phải sơ giao,mỉm cười chua xót cho cuộc gặp oái ăm nó nương vào anh đi. Lắc đầu với sự trẻ con của hắn, vì anh nhìn ra được hắn cố ý ôm nhỏ nhằm chọc tức nó và anh giống như kiểu “mấy người có kẹo tôi cũng có kẹo”. nhưng kế hoạch của hắn phá sản ngay từ đầu vì mắt nhỏ có lúc thấy có lúc không từ lúc đến đây thì nó đã mờ đi không thấy gì nữa. anh ôm chặt nép nó vào người mình, không nhìn lại nhưng biết rõ phía sau có ánh mắt chứa đầy sát khí nhìn cả hai.

Thấy nó ra vẻ không có gì với hắn làm như không quen lại còn tình tứ với anh trước mặt hắn làm hoả tâm hắn bốc lên ngùn ngụt. Lúc vừa nhìn thấy nó điều đầu tiên hắn muốn làm là ôm chầm lấy nó, hắn hiểu rõ trong lòng hắn nó chiếm vị trí tối thượng, nhưng nhớ lại chuyện nó chà đạp tình cảm mình, lại thấy anh bên cạnh yêu thương dạt dào hắn hận không thể bóp nát nó ra. Hắn và nó lại lần nữa đi hai hướng ngược nhau.Hai đường thẳng song song tuy buồn nhưng còn có thể nhìn nhau,còn hắn với nó như 2 vectơ định hướng ngược chiều,mãi không thấy nhau.

Nhỏ bị hắn ôm rồi kéo đi người nhất thời đông cứng, tới lúc bình tĩnh được thì hắn đã buông tay mắt vẫn hướng về phía nó. lại thấy nộ khí trên gương mặt hắn, nhỏ đoán được phần nào giữa hắn và những người vừa gặp có quan hệ không ít. Nhỏ tò mò muốn biết nên định bụng về sẽ lôi Hải Phong ra tra hỏi.

Việc nhỏ không biết về nó không lạ vì sự việc của hắn và nó năm xưa không biết là do thế lực của ai nhưng báo chí tuyệt nhiên không dám đưa hay nhắc chút tin tức nào việc đó cả. Nsếu không phải người thân quen cũng chẳng ai nhớ làm gì.

Hắn đã thoáng nghĩ là nhỏ vô tình hay ông trời và Nhã Phương hữu ý sắp xếp cho nó và hắn gặp lại nhau? là nơi có Nhã Phương chứng kiến.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 18 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 18. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.198307037354 sec