Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 16

Chương 16Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chào mọi người tôi Hạ Quỳnh Hải Đăng một cô gái xinh xắn đáng yêu (theo như nhận xét của người thân) lại vui vẻ yêu đời. Tôi là một nhà thiết kế trẻ với lòng nhiệt huyết cao ngất.Hôm nay là một ngày đặc biệt vui vì sau bao nhiêu nỗ lực thì tôi được chọn vào tổ thiết kế trang phục Thu Đông lần này. Tôi vui như vậy một phần được thể hiện tài năng của mình một phần thì vì… lần này sẽ do đích thân thần tượng của tôi làm tổ trưởng thiết kế.

Hixxx anh ấy là giám đốc của Lạc Tình Fashion ,gọi tắt là LTF nhé! LTF được anh ấy thành lập cũng gần được hai năm vậy mà đã rất phát triển. Sản phẩm của công ty chúng tôi mỗi lần tung ra đều rất được hoan nghênh ủng hộ, nghe nói đây là một công ty thuộc tập đoàn Nguyên Gia mà anh ý lại là…. Nói chung người ta cao cao tại thượng còn tôi đây chỉ là kiến cỏ trong đàn kiến, nên được làm chung với anh ý là niềm mơ ước cháy bỏng của tôi “ôiiiiiii thần tượng của em em tới đây” tôi hét ầm trong lòng và mãi mê tự sướng (rõ khổ) mà quên mất một điều tôi đang đứng giữa cửa ra vào của công ty bao nhiêu cặp mắt nhìn tôi “thương hại” thật là mất mặt mà híc.

- Hạ Quỳnh Hải Đăng ….- giọng nói sởn gai óc của ai đó nheo nhéo vang lên – cô còn không lo đi thì bảo đảm cô sẽ bị đá khỏi dự án lần này, cô chưa hiểu tính giám đốc chúng ta nhỉ????

Haizzzz người vừa mới thuyết giáo tôi rồi ỏng ẻo bỏ đi đó chính là “nàng Hùng” của phòng thiết kế đấy, Lưu Mạnh Hùng ôi cái tên nghe sao mà oai thế mà người thì…. Chết ! nhìn lại đồng hồ tôi mới tá hoả là mình trong tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” rồi, “sếp lớn” là người nổi tiếng nghiêm khắc híc… kì này tôi khổ rồi, mặc váy mà cứ chạy kiểu này có ngày tôi… cũng may bây giờ đã thưa người tôi mới dễ dàng …. “bịch rồi loạt xoạt” hình như tôi gặp “tai nạn” trên đường chạy

- Ui da! – tôi đâm sầm vào ai đó, rất đau nha người đâu mà cứng như sắt vậy x tài liệu của tôi rớt hết vậy mà không thèm nhặt giúp, tôi cáu rồi đó nha – nè mắt mũi để…

Tôi vừa nói vừa vùng dậy nhưng chưa nói hết câu thì những từ còn lại tôi phải nuốt ngược vào trong bụng, nguyên nhân ư Vì người trước mặt tôi lúc này là “sếp lớn” suy luận dễ dàng là tôi đụng trúng thú dữ… à nhầm “thứ dữ” tiêu rồi tôi tiêu thật rồi, lúc này còn định mắng…

- Cô đang thi marathon sao? Hay tranh hàng giảm giá?- sếp lạnh lùng “hỏi thăm” mặt không thấy tia cảm xúc nào của 3 mùa còn lại, chỉ có mùa đông lạnh lẽo

- Dạ dạ..chào buổi sáng giám…đốc – tôi nuốt khan trả lời mà hình như sau khi nói xong tôi mới phát hiện câu trả lời của mình không ăn nhập gì mấy ?(chính xác là hoàn toàn không ăn nhập)

Không nói thêm câu nào, “sếp” bước thẳng vô phòng, tôi lẽo đẽo theo sau. Anh ấy là người tài hoa cũng vì ngưỡng mộ anh ấy mà tôi mới cố sức xin vào LTF làm đó, chỉ không hiểu sao anh ấy không bao giờ thiết kế trang phục nữ, cũng có rất nhiều người theo đuổi “sếp” nhưng chưa bao giờ thấy anh ấy hứng thú với ai, thân thiết với ai. Lúc nào cũng làm mặt lạnh như tiền, không biết có khi nào anh ấy là Gay? Chắc không rồi, anh ấy men thế mà, có thể anh ấy thích kiểu con gái vui vẻ hồn nhiên xinh đẹp đáng yêu như tôi hi hi trong tiểu thuyết thường là vậy mà, nam chính lạnh lùng, nữ chính xinh đẹp dịu dàng …. Tôi với “sếp” y chang phiên bản tiểu thuyết còn gì? Tôi với anh ấy sẽ…. Ôiiiiiiii chuyện tình thật đẹp.

- Cô ..

Giật bắn người khi nghe “sếp lớn” chỉ định ai đó, tôi hoàn hồn nhìn quanh thì thấy mọi người đang nhìn mình “say đắm” không lẽ mình đẹp vậy à?

- Cô trình bày ý tưởng sản phẩm của mình đi – “sếp” liếc mắt nhìn tôi đầy “quan tâm”

Thu hết hồn vía về, tôi vội vã trình bày tuy hơi lắp bắp xíu nhưng nói chung là ổn, định làm khó tôi sao? Đâu có dễ, tôi là dùng chính năng lực của mình mà bước vào LTF đó.

Không biết ý “sếp” thế nào sau khi nghe tôi trình bày chỉ thấy “sếp” có vẻ chăm chú lắm.

Tôi lại được dịp danh chính ngôn thuận nhìn ngắm “sếp” hé hé

Không biết thế quái nào mà xe tôi lại xì lốp chứ? Do ở lại làm trễ nên bây giờ tôi mới phải lủi thủi cuốc bộ thế này, số tôi là số con rệp mà

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA – tôi tức quá hét lên cho thoải mái đây là một thói quen của tôi, nếu cứ nhịn trong lòng tôi sẽ dễ bị ức chế lắm hihi

“tin tin tin” không biết ai mà giờ này bóp còi inh ỏi thế không biết, tôi quay lại nhìn thì phía sau tôi là “sếp” đang nhú cái đầu ra khỏi xe

- Lên xe đi - vẫn là thanh âm lạnh cắt da đó

Mà khoan “sếp” mới nói gì nhỉ? Lên xe? Vậy là xếp đưa tôi về sao? Vả thật không ta? Anh ấy thích tôi rồi sao? (cò bon chén xíu: bà này đứt mấy dây rồi, người ta nói có 3 chữ mà bả liên tưởng đủ thứ) ôi hạnh phúc quá há há há.

- Há há ha ha ha - chịu không được tôi bộc phát cười luôn

- Cô bị điên à? tự dưng cười như thế

Quên mất là mình đã an toạ trên xe anh ấy, thế mà tôi lại… xấu hổ quá, mà anh ấy đâu cần trắng trợn thế chứ?

Cả đoạn đường tôi nói bao nhiêu là chuyện mà anh ấy cứ ậm ừ cho qua thiệt là … tới khi tôi hát bài heo con đủng đỉnh do tôi “sáng chế” thì anh ấy bật cười, tuy là nhanh nhưng đủ để tôi nhìn thấy và khắc sâu. Nụ cười thật đẹp tối nay tôi sẽ ngủ thật ngon và mơ về nó.

Tôi và “sếp” bắt đầu làm việc chung nhiều hơn nói chuyện cũng nhiều hơn trước, tôi làm nhiều trò, kể nhiều chuyện cho anh ấy nghe, có lúc anh ấy cười hưởng ứng có lúc còn gọi tôi là “trốn trại” ...nói chung là chúng tôi có vẻ thân hơn trước. Chỉ có điều thắc mắc là anh ấy cứ lạnh lùng sao sao ấy, chả biết nên nói thế nào. Người bình thường thì sáng nắng chiều mưa trưa trưa gió giật tối tối giông bão (người zị là bình thường hả trời? bó tay nhỏ này) còn ảnh thì cả ngày không là cả tháng luôn ấy ..một sắc không đổi, khó lắm mới chọc cười được tí là vội vàng thu lại ngay. Nhưng kệ tôi thầm nhận định anh ấy đã coi tôi là bạn.

Sau Show diễn thì chúng tôi vẫn giữ quan hệ bạn bè đó, khi rãnh rỗi còn cùng nhau đi ăn nữa. Với tôi thế này đã tốt lắm rồi! cũng hơn 3 tháng còn gì có phải là tôi có cơ hội bước vào tim anh không?

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 16 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 16. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.21623301506 sec