Hận gả Hào Môn: Sa­tan lão công đùa giỡn cục cưngHận gả Hào Môn: Sa­tan lão công đùa giỡn cục cưng - chương 127

Chương 127Tải chương
Truyện convert > Convert hiện đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Mục lục chương thứ 277 trong bệnh viện khách không mời mà đến

Xem tiểu thuyết liền Thượng Cốc viên lưới www. guli520. cc ||

Bệnh viện trung tâm

Xử lý tốt vết thương. Tiểu Điềm trước tiên. Xuất hiện tại chú ý tử kiêu cửa phòng bệnh.

Nàng hận không được lập tức đi vào. Coi chừng hắn. Làm gì. Nàng nhìn thấy bóng dáng cao lớn đâm tại cửa. Bàn tay đặt ở tay cầm cái cửa thượng. Nghĩ đẩy cửa đi vào. Trong ánh mắt lại thấu 『 lộ 』 cực độ lo lắng cùng thấp thỏm.

“Thế nào. Lão Bạch. Ngươi cũng có chần chừ không quyết thời điểm. Cái đó vĩnh viễn tự phụ, quả quyết ngươi. Đi nơi nào.” An thúc dựa vào ở trắng noãn trên vách tường nói qua nói mát. Tâm tình rất vui vẻ. Nói thật. Gần 30 đến năm. Từ hắn bị buộc cho hắn làm việc ngày đó trở đi. Hắn không gặp qua hắn tương tự chó nhà có tang vẻ mặt. Hôm nay. Trong lòng không khỏi thống khoái. Quyển sách thủ phát [ thức đêm đọc sách ] không pop­up đọc

Bạch trọng hùng cũng không có tiếp lời. Lại gi­an nan thu hồi đặt ở tay cầm cái cửa thượng tay. Sau. Gi­an nan. Một chút xíu lui về bên băng ghế. Vô lực loại ngồi xuống.

An thúc đi theo chậm rãi đi tới bên cạnh hắn. Giống nhau làm xuống. Thật ra thì. Trong lòng hắn mặc dù thống khoái. Nhưng cũng cùng bạch trọng hùng một dạng thấp thỏm. Dù sao. Hắn có quá nhiều cơ hội. Khiến phụ tử tương tàn cục diện biến mất. Nhưng cuối cùng cuối cùng. Hắn lựa chọn đợi đến cuối cùng một giây.

Cách đó không xa. Tiểu Điềm nhìn không khí càng lúc càng nặng nề dáng vẻ. Chậm nhưng bước chân ra bước. Đáng tiếc. Chỉ đi một bước. Liền bị một đôi hơi lạnh tay kéo ở.” Rồi.

“Tiểu Điềm. Chúng ta nói chuyện một chút.” Dịu dàng quen thuộc giọng nữ mang theo một phần trầm tĩnh cùng kín kẽ.

Tiểu Điềm quay đầu. Kinh ngạc loại nhíu lại nâng chân mày. Lại là tô trình chanh. Tin tức này truyền không khỏi có chút nhanh: “Tại sao là ngươi.”

Trình chanh mặt của 『 sắc 』 không tốt lắm. Nụ cười có loại cảm giác vô lực: “Ngụy gia chuyện xảy ra. Ta đều thấy được.”

Tiểu Điềm nghĩ hung hăng hất tay của nàng ra. Lạnh lùng oán trách mặc kệ chuyện của mình. Nhưng. Nhìn thấy nàng điềm đạm đáng yêu vẻ mặt. Lại không đành lòng.

Từ trung học đệ nhị cấp đến bây giờ. Hơn mười năm. Tình cảm không phải bỏ ra giả. Người khác đối với nàng bất nghĩa. Nàng lại thủy chung không làm được đối với nàng người vô tình.

“Còn có cái gì hảo thuyết . Ngươi đi Ngụy gia tìm hắn hoặc đuổi theo hắn đều tốt. Chẳng lẽ hi vọng ta cười nói chúc ngươi may mắn. Có thể tìm tới hạnh phúc.” Tiểu Điềm hạ mí mắt. Thanh âm rất vô lực.

Trình chanh đột nhiên dựa vào ở trên vách tường. Lấy một loại trầm tư trạng thái ngước nhìn trần nhà. Bắt được Tiểu Điềm tay nhưng thủy chung không có buông ra ý tứ.

“Vốn. Ta là có nghĩ qua đuổi theo hắn.” Thanh âm của nàng rất nhu. Kéo vô cùng dài. Hơn mang theo ưu thương nhàn nhạt : “Hãy nhìn đến hắn gặp chuyện không may. Ta mới trở nên phát hiện. Thì ra. Hắn đối với ta. Không có suy nghĩ một chút cái kia sao quan trọng.”

Tiểu Điềm lòng của rõ ràng dừng lại một chút. Không hiểu loại nhíu lại nâng chân mày. Tuy nói trình chanh đã làm một chút thật xin lỗi chuyện của mình. Để cho mình cảm thấy rất không hiểu biết nàng. Nhưng là yêu cùng không thương lặp lại. Hẳn không phải là nàng.

Nhớ thanh xuân niên thiếu ngày. Bọn họ đàm luận qua tình yêu lời nói đề. Tính tính toán toán ngày. Khi đó. Trình chanh trong lòng nên thì có chú ý tử kiêu. Cho nên đã từng rất kiên định nói qua yêu muốn chung tình.

Là nàng thay đổi. Còn là nàng căn bản cũng không hiểu rõ nàng.

Trình chanh con ngươi rất thâm thúy. Nhẹ nhàng thở phào một cái. Tiếp tục nói: “Ngươi biết không. Cách thủy tinh. Ta nhìn hắn bị bạch trọng hùng tổn thương. Rất sợ. Nghĩ tới báo cảnh sát. Cũng không giống như người kia sao có dũng tức. Thế nhưng lấy như vậy tư thái đi vào. Ta lúc ấy liền ngu ở. Nếu như nếu đổi lại là ta. Ta sẽ không làm như vậy.”

“Ngươi làm gì thế nói với ta những thứ này.” Tiểu Điềm do dự hỏi.

“Thấy kích thích thế này chuyện. Trong lòng quá nhiều về yêu hận tình thù cảm thụ. Ta muốn tìm người trò chuyện. Chỉ muốn đến ngươi.” Trình chanh không có nhìn nàng. Tái nhợt cười. Lại cười ra khỏi nước mắt: “Vốn cho là. Mất đi liền mất đi. Nhưng. Sống không tới ba mươi đầu năm. Cho tới bây giờ. Trên đời này. Lòng của ta bồng bềnh 『 lay động 』『 lay động 』 cô độc . Cho đến gặp phải ngươi. Cho nên. Tìm ngươi bày tỏ trở thành thói quen của ta. Không làm được lạnh nhạt.”

“Tử kiêu không tính là à.”

“Yêu nhau không tự nhiên phải cô đơn. Nhưng. Thích một người thật ra thì mệt chết đi. Ngươi chỉ muốn cho hắn làm cái gì. Bỏ quên mình. Thậm chí có thời điểm. Vì để tốt hắn sẽ ngụy trang trở nên. Không để cho hắn nhìn thấy trên người ngươi khuyết điểm.” Trình chanh thanh âm rất nhẹ rất phiêu. Rồi lại giống như sợ nàng không hiểu ý của mình. Đoạt được đặc biệt tỉ mỉ. Hỏi cũng đặc biệt tự nhiên: “Ngươi cảm thấy. Người đang dưới tình huống này. Sẽ cảm thấy Bất Cô đơn à. Hoặc là. Ngươi không nghe nói qua à. Thích một người chỉ là mình chuyện.” Quyển sách thủ phát [ thức đêm đọc sách ] không pop­up đọc

Tiểu Điềm hiểu ý loại gật đầu một cái. Nàng trải qua thầm mến. Có thể thể nghiệm cái loại đó không thể ý hợp tâm đầu, như gần như xa. Rồi lại không chỗ khiếu nại cô đơn.

“Đáng tiếc. Giữa chúng ta tình cảm có vết rách. Không thể nào trở lại ngày trước.” Tiểu Điềm giọng của trong có tiếc nuối. Cũng có cảm xúc. Nhưng là. Lập tức nói ra tha thứ lời của nàng. Vậy sẽ rất giống trái lương tâm an ủi.

“Ta hiểu.” Trình chanh thật sâu gật đầu. Cúi thấp đầu xuống. Ánh mắt rơi vào họ dắt tại cùng nhau trên tay. Cuối cùng một chút xíu. Gi­an nan buông ra tay của nàng. Hít sâu một hơi. Ngẩng đầu lên. Khóe môi ngoặt ra thoả đáng lại nho nhã Văn Tĩnh cười: “Tình yêu không có rồi. Hữu tình cũng bể nát. Thân tình chứ đừng nói. Tòa thành thị này. Trừ để cho ta đau lòng khổ sở. Nữa không có đáng giá lưu luyến. Hôm nay. Coi như là chúng ta một lần cuối cùng gặp mặt. Từ giả. Ta muốn. Ngươi cũng sẽ không bài xích. Về phần về sau. Phải là cũng không gặp lại.”

“Ngươi phải rời đi.” Cục cưng bé nhỏ trong cả kinh. Mặc dù không cách nào lập tức tha thứ. Nhưng. Đời này sẽ không còn được gặp lại. Lòng của nàng có chút khó chịu.

Trình chanh nặng nề gật đầu một cái. Thành khẩn loại vươn tay. Ý bảo cùng Tiểu Điềm đém nắm: “Chúc các ngươi hạnh phúc.”

Tiểu Điềm cánh tay có chút cứng ngắc. Một hồi lâu mới chậm rãi mang trở nên. Cùng với nàng đém nắm: “Cũng nói trước chúc ngươi lên đường xuôi gió.”

Đời này đều có thể nhìn lại không thấy. Một câu lên đường xuôi gió hóa giải trong lòng tất cả vướng mắc.

Trình chanh nụ cười có chút chua. Thật ra thì tâm hơn chua.

Tô trình chanh không phải là không yêu. Phải nhìn nữa Ngụy gia chuyện đã xảy ra sau. Nàng nghĩ tới đi vào. Mà khi nàng rốt cuộc nghĩ đến làm sao vào . Tay nhè nhẹ đặt ở trên bụng. Nàng không thể. Vì trong bụng đứa bé. Nàng cũng không thể không chú ý cùng nhau. Mà đang ở này tư 『 triều 』 phập phồng một khắc. Mộng Tiểu Điềm dùng phương pháp giống nhau vọt vào bên trong nhà.

Nhìn hai cả người là máu người của ôm ở cùng nhau. Trình chanh tự vấn lòng. Coi như chia rẻ bọn họ. Sâu như vậy khắc tình cảm trú đóng ở trái tim. Chú ý tử kiêu lòng của vĩnh viễn sẽ không là của nàng.

Từ nhỏ đến lớn. Nàng chỉ là muốn bên cạnh có một toàn tâm toàn ý người của. Chú ý tử kiêu không làm được. Nàng muốn đến có ích lợi gì. Huống chi. Dùng phương thức cực đoan lần nữa tổn thương mộng Tiểu Điềm. Nàng không dũng khí đó. Bởi vì thấy nàng cả người là máu. Cả người của nàng sẽ run rẩy. Ngực sẽ phập phồng. Sẽ đè nén muốn khóc.

Ba người rối rắm ở chung một chỗ. Nhất định bi kịch kết thúc. Nếu. Bên người nàng đã có một dành riêng người của nàng. Sao không tiêu sái rút người ra rời đi. Chú ý tử kiêu cùng mộng Tiểu Điềm. Nàng cơ hồ nhìn một đường đi tới. Đã chịu đủ rồi. Nàng cũng chịu đủ rồi. Tội gì tiếp tục lẫn nhau dưới sự tra giày vò đi.

Mục lục chương thứ 278 uyển chuyển cự tuyệt quen biết nhau

%&*” ;|

Nhìn bóng dáng quen thuộc càng lúc càng xa. Tiểu Điềm lòng của không biết là cái gì tư vị. Họ cự ly càng kéo càng xa. Có chút tiếc nuối, Không Lạc cùng thương ngăn ở ngực. Để cho nàng lòng của rất không thoải mái.

Tiểu Điềm phí sức chép miệng. Cuối cùng đưa mắt nhìn nàng biến mất ở nơi khúc quanh. Lại cái gì cũng không nói ra khỏi miệng. Thế giới lập tức lần nữa trở nên an tĩnh. Nàng cô đơn xoay người. Theo bản năng mở ra lăng 『 loạn 』 bước.

Theo khoảng cách gần hơn. Quen thuộc giọng nam kéo về Tiểu Điềm lòng của không có ở đây yên. Để cho nàng lần nữa dừng bước lại.

“Lão Bạch. Ta đây trong lòng hơn ngươi không chịu nổi bao nhiêu. May nhờ tử kiêu đứa bé kia chỉ là bị thương ngoài da. Không phải vậy. . . . . .” An thúc không có tiếp theo. Tay trái nắm thành quyền. Đánh lồng ngực của mình: “Ta từ nhỏ trông hắn tới lớn. Một tay vun trồng. Không chịu nổi nha. Dĩ nhiên. Hiện tại cục diện này. Ta với ngươi một dạng sợ. Sợ đến không tới tha thứ.”

Bạch trọng hùng lạnh lùng nghía hắn. Không có lập tức mở miệng. Tim của hắn đè ép quá nhiều oán hận cùng tiếc nuối.

Ba mươi năm đến. Hắn lao thẳng đến An thúc con trai của đặt ở bên cạnh. Dụng tâm chăm sóc. Vun trồng ra loại bạt tụy. Thậm chí. Lần này. Hắn trở về nước. Nước ngoài buôn bán cũng toàn quyền gi­ao do con hắn xử lý. Nhưng An thúc lại sách hoa bọn họ phụ tử phản bội một màn.

Mới có. Nếu như không phải là nam nhân ở trước mắt lừa gạt khổ hắn những năm này. Hắn cùng chú ý hiểu vân có lẽ sẽ không bỏ qua. Hiểu vân càng sẽ không là hôm nay kết quả. Thù mới hận cũ dây dưa trong lòng. Bạch trọng hùng hừ lạnh một tiếng. Trong lỗ mũi phún ra khí lưu đều là lửa nóng.

“Cút. Nhìn ở tại ngươi nuôi dưỡng con ta phân thượng. Ở ta thay đổi chủ ý trước. Lập tức cút cho ta.” Bạch trọng hùng gầm nhẹ. Trợn tròn đôi mắt: “Về phần con của ngươi. Ngươi không phải xứng phải có ưu tú như vậy đứa bé.”

“Bạch bá bá, An thúc.” Giương cung bạt kiếm khí thế. Tiểu Điềm hai bộ đi tới bên cạnh bọn họ. Cắt đứt bọn họ: “Mấy thập niên Ân Ân Oán Oán. Ta không tư cách vọng thêm bình luận. Cái này mấu chốt. Rất nhiều chuyện. Tử kiêu đều cần tiêu hóa. Cần an tĩnh. Ta không muốn hắn bị ám sát kích.”

‘ ken két ’ tiếng cửa mở vang lên. Ngụy như đáp khỏi hiện tại mọi người trước mặt. Hắn vắng lạnh ánh mắt vây quanh ba người quay một vòng. Cuối cùng đem ánh mắt rơi vào Tiểu Điềm trên người của. Đồng thời. Ánh mắt cũng nhu hòa xuống.

“Tiểu Điềm. Hắn tỉnh. Muốn gặp ngươi.”

Tiểu Điềm gật đầu một cái. Cùng như thanh trao đổi một vị trí. Bên trong phòng bệnh. Bạch 『 sắc 』 không có loại thương mang ảo giác. Đứng xa xa nhìn nằm ngang ở trên giường chú ý tử kiêu. Trong lòng nàng trận trận chua xót không ngừng xông ra.

Chỉ thấy nàng hít sâu một hơi. Chậm nhưng mở ra bước chân. Bước rất nhẹ. Thật giống như hơi nặng một chút. Sẽ nhiễu 『 loạn 』 hắn tâm bình tĩnh.

Nhỏ nhẹ tiếng đóng cửa khiến người trên giường theo bản năng bỗng nhúc nhích. Đổi một dễ dàng thấy cửa phòng tư thế. Mặt của hắn 『 sắc 』 tái nhợt. Lại hết sức cong cong môi. Cố gắng khiến Tiểu Điềm nhìn đến hắn nụ cười. Nhưng khi hắn thấy nàng bị băng bó bền chắc cánh tay. Nụ cười cứng ở bên môi.

Ở Ngụy gia. Hắn đang có chú ý lực toàn bộ đặt ở mẫu thân cùng bạch trọng hùng trên người. Thậm chí không có chú ý tới Tiểu Điềm là thế nào vào đến . Tuy nói cuối cùng Tiểu Điềm tiếng kêu. Để cho hắn theo bản năng đi tìm mình muốn nhất ấm áp cùng an ủi. Nhưng hắn cũng không có thể bận tâm đến nàng là bị thương.

Tử kiêu càng thêm không an phận trở nên. Trợn tròn một đôi mắt. Cố gắng ngồi dậy: “Tiểu Điềm. Làm sao ngươi bị thương.”

“Như phong. Ngươi đừng 『 loạn 』 động.” Tiểu Điềm ba chân bốn cẳng. Đi tới bên cạnh hắn. Đôi tay đặt tại trên bả vai của hắn: “Ta chỉ là bị thương ngoài da. Không phải vậy. Cũng không thể xuất hiện tại nơi này.”

Chú ý tử kiêu lo lắng ánh mắt xoay chung quanh nàng hai vòng. Dần dần an tâm đến. Hắn tự nhiên kéo tay của nàng. Một cái tay khác êm ái cưng chiều loại phủ 『 sờ 』 mái tóc của nàng. Nhàn nhạt nói qua: “Nha đầu ngốc. Còn muốn để cho ngươi cùng với ta đấy. Nhưng bây giờ. . . . . .”

Tiểu Điềm ngồi ở bên giường của nó. Tỉ mỉ loại lôi kéo đắp lên trên người của hắn chăn. Cố chấp loại nói qua: “Hiện tại cũng giống vậy. Chớ cố gắng đuổi ta đi. Lúc này. Vô luận như thế nào. Ta cũng vậy không rời đi ngươi.”

Vào giờ phút này. Tử kiêu thật rất cần Tiểu Điềm. Ấm áp câu quanh quẩn trong lòng. Vốn là yếu ớt hắn. Không muốn ở ngụy trang.

Hắn đột nhiên ôm lấy Tiểu Điềm. Nửa bên mặt nhẹ nhàng liếm nàng. Lại nói ra lòng chua xót câu: “Tiểu Điềm. Trừ ngươi ra. Ta cái gì cũng không có rồi.”

Tiểu Điềm chợt đỏ mắt lên. Vỗ nhẹ phía sau lưng của hắn. Thanh âm khẽ run. Nhưng cũng khích lệ loại nói qua: “Ai nói. Ngươi còn có như Thanh Đại Học ca, Đông Dương ca, còn có Tiểu Tịch. . . . . .”

“Vậy không một dạng. Loại cảm giác đó. Chỉ có ngươi và ta mẹ. Có thể cho ta. Nhưng. Mẹ. Mẹ ta. . . . . .”

Thanh âm của nàng đột nhiên nghẹn ngào. Nàng biết mình không nên khóc. Nhưng tình cảm không theo lý trí đi. Nữ nhân thủy chung cũng là yếu ớt: “Như phong. Chớ nói. Ta ở tại bên cạnh ngươi. Vĩnh viễn ở tại bên cạnh ngươi. Còn có. An thúc cùng Bạch bá bá ở bên ngoài. Cũng rất lo lắng. . . . . .”

Đối với có chút thật muốn. Hắn bài xích. Vô cùng bài xích. Cho nên. Nghe tới một tên của. Hắn lập tức cắt đứt nàng.

“Đồ ngốc. Đừng khóc. Ta nghe càng khó chịu.” Hắn dịu dàng buông nàng ra. Nhìn một chút đạo kia cửa phòng nói: “Khiến An thúc vào đến thấy ta. Ta có việc nói với hắn. Còn có. Ngươi cùng với ta. Không được rời đi.”

Chú ý tử kiêu muốn gặp An thúc. Tiểu Điềm kinh ngạc đến ngây người. An thúc ngạc nhiên.

Cửa phòng bệnh chậm rãi bị đẩy ra. An thúc khiếp sanh sanh đi vào đến. Trong lòng bất ổn. Vừa lo lắng lại hại. Nhưng cũng nghĩ đến đánh đòn phủ đầu phương pháp.

“Tử kiêu. An thúc. Già rồi. Nhi tử. Đời này. Chỉ sợ cũng không cơ hội quen biết nhau. Ta muốn mang theo An thẩm qua đơn giản một chút, bình tĩnh ngày. Muốn đợi thân ngươi tử khá hơn chút rồi. Mới trởi về nước Mỹ.”

“Về nước Mỹ.” Tử kiêu hỏi ngược lại. Vẻ mặt khác thường nghiêm túc: “Ta nói An lão đầu. Người cái này là tuồng nào nha. Ta còn không nói cái gì đó. Ngươi liền muốn bàn chân bôi dầu. Còn một dãy trượt Mĩ quốc xa thế kia.”

“An thúc. Ngài coi như không suy nghĩ một chút mình. Cũng muốn nghĩ An thẩm nha.” Tiểu Điềm quan tâm nói qua. Lời nói chứa đầy hàm ý. Mặc dù bạch trọng hùng cương mới vừa tỏ thái độ muốn thả qua An thúc. Ai có thể cũng không thể bảo đảm về sau. Hai vị này lão nhân thật rời đi. Ngay cả nửa điểm bảo đảm cũng không có.

“Ta muốn vô cùng rõ ràng.”

“Lão đầu. Ngươi nghe cho ta. Tuy nói là vì cứu ta mệnh. Nhưng là. Ta Ngụy như phong có danh tiếng. Có cha có mẹ. 『 loạn 』 theo như ‘ cha ruột ’ còn chưa tính. Còn đặt tại cùng Ngụy gia có thù không đội trời chung bạch trọng hùng trên đầu. Này sai lầm quả thật không đáng giá người tha thứ. Nhưng chạy đi. Cũng không phải là giải quyết hỏi đề phương pháp xử lí.”

Ngụy như phong uyển chuyển biểu đạt ra không trách An thúc. Càng sẽ không cùng bạch trọng hùng quen biết nhau lòng của tình. An thúc hoàn toàn ngu ở địa phương. Tiểu Điềm hé mở miệng. Không muốn biết nói những gì.

Chú ý tử kiêu xem thường. Tiếp tục bộ mặt nghiêm túc nói qua: “Lão đầu. Ngươi nghĩ đi là không thể nào . Nghĩ bồi thường cũng không phải là không có biện pháp. Ta muốn uống An thẩm hầm cách thủy cháo gà.”

An thúc mặc dù vẫn như cũ có chút mơ hồ. Nhưng có thể được đến tha thứ. Cái loại đó tâm kết tiêu hết cảm giác thay thế tất cả. Mỉm cười gật đầu. Liên tục không ngừng hướng cửa phòng đi tới: “Ta sẽ đi để cho ngươi An thẩm nấu canh đi.”

Ngoài phòng bệnh. Cửa tiết mở ra một khe hở. Nghe lén đến tất cả bạch trọng hùng cảm nhận được tuyệt vọng lễ rửa tội. Nhẹ nhàng khép cửa.

Chia sẻ truyện Hận gả Hào Môn: Sa­tan lão công đùa giỡn cục cưng - chương 127 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hận gả Hào Môn: Sa­tan lão công đùa giỡn cục cưng
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hận gả Hào Môn: Sa­tan lão công đùa giỡn cục cưng - chương 127. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.197465896606 sec