Già ThiênGià Thiên - chương 1895

Chương 1895: Già Thiên đại kết cụcTải chương
Truyện khác > Tiên hiệp
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Thiên Đình quá nhiều cường giả, như mây tụ lại cùng một đời, nhiều Đại đế như vậy quá mức kinh người! Quá khứ chưa từng có, tương lai cũng khó mà tái hiện.

Diệp Phàm vẫn chưa lập tức dẫn dắt mọi người chinh chiến Tiên lộ, mà để cho bọn họ tiếp tục tu luyện, phải củng cố đạo quả một đời, bởi vì hắn trải qua bảy mươi mấy vạn năm, rốt cục đã tìm được tất cả thiên tài địa bảo để luyện hóa Cửu Chuyển Tiên Đan, hắn luyện tiếp một lò lại một lò, mặc dù có người như Cơ Tử, Bạch Y Thần Vương... từng dùng qua Bất tử dược, tiên đan này vẫn có công hiệu.

Củng cố đạo quả một đời, mấy ngàn năm sau, mỗi người đều cực kỳ cường đại, bước trên tuyệt đỉnh đại đạo, Diệp Phàm cho bọn họ ăn vào Cửu Chuyển Tiên Đan, toàn bộ khôi phục tới thời đại trẻ tuổi huyết khí dư thừa nhất.

"Ầm" một tiếng, trong cấm địa Thiên Đình, truyền ra một tiếng nổ, Diệp Phàm đến đây, bước vào trong một khu mộ viên thật lớn, khẽ nói:

- Các đồng bạn từng cùng kề vai nhau chiến đấu, ta đến để thực hiện lời hứa hẹn! Ta từng nói qua không chỉ sẽ chỉ huy các người bình định vùng cấm, trấn áp náo động muôn đời, khai sáng huy hoàng cực hạn, mà còn sẽ mang theo các ngươi bước trên con đường chinh chiến tiên, đó chính là một bức chiến đồ mênh mông và bao la hùng vĩ hơn nữa! Ta đến đây!

"Ầm!"

Diệp Phàm đạp xụống một cước, "ầm" một tiếng, tất cả phần mộ đềụ vỡ ra, một khối lại một khối Thần Nguyên thật lớn vọt lên, trong mỗi một khối đều có phong ấn Thiên Binh hoặc Thiên Tướng tới nay.

Bọn họ sớm đã già đi, rơi vào tuổi già lọm khọm, nhưng được Thần nguyên ngãn cách khí tức với bên ngoài, nên đều còn sống.

- Các ngươi có lẽ già lão không thể chinh chiến được nữa, nhưng ta sẽ không quên đồng bạn và huynh đệ năm đó, ta dù có chết trận cũng sẽ mang các ngươi bước trên Tiên lộ, tiến vào trong Tiên vực!

Diệp Phàm hét lớn, trước một tòa lại một tòa phần mộ, một khối lại một khối Thần Nguyên lưu động hào quang rực rỡ, trong đó mọi người đều mở mắt, bọn họ mắt lão đục ngầu, ẩn hiện nước mắt, tất cả đều kích động đến run rẩy, lúc này đã không cần nhiều lời, Thiên Đế đến thực hiện lời hứa hẹn.

Một khúc hành khúc đã tấu lên vang rền, bắt đầu chinh chiến Tiên lộ!

Đại quân chậm rãi, một số cố nhân như rồng bay hổ gầm vọt lại đây, năm đó đều là được Diệp Phàm tự tay phong ấn.

Như: Bàng Bác, Trương Văn Xương, Trương Tử Lăng, Đồ Phi, Lý Hắc Thủy, Đông Phương Dã, Lệ Thiên, Yến Nhất Tịch... cũng có Long Mã, Vương Xu, Lôi Bột, Cơ Thành Đạo, Tiểu Tước nhi, Hạ Cửu U... mọi người.

Bọn họ chi huy các lộ Thiên Đình, trong đó mấy người như Cơ Hạo Nguyệt, lý Nhược Ngu... cũng trong lần thiên kiếp đó thành Đế, phải cùng nhau chinh chiến Tiên lộ.

Người ở quá khứ chưa mất đi, toàn bộ tái hiện, hơn nữa cũng có các cố nhân khác tới nơi, như Thánh Chủ Diêu Quang Vi Vi, Hỏa Lân Nhi, Hỏa Kỳ Tử...

Thiên Binh Thiên Tướng đương thời toàn bộ tập kết, đại quân vô tận cuồn cuộn mãnh liệt, bao phủ cả tinh vực, Diệp Phàm sắp dẫn dắt mọi người chinh chiến Tiên lộ.

- Sư phụ! Mọi người đều có mặt, chỉ thiếu một mình Đoạn Đức sư bá, sư bá còn đang trong luân hồi sao?

Tiểu Thiên Sư Trương Thanh Dương nói.

- Không cần chờ, chúng ta đi trước thôi!

Diệp Phàm nói.

Khắp vũ trụ đều đang run rẩy, mọi người không nghĩ tới lại chứng kiến được kỳ cảnh hùng vĩ bao la như vậy!

Thiên Binh Thiên Tướng đương thời, không bờ không bến, đi theo Thiên Đế và đông đúc Đại đế chuẩn bị lên Thiên lộ, bọn họ che kín vũ trụ mênh mông.

Hành khúc vang vọng vũ trụ, bọn họ thẳng đường lên Thiên lộ, đại quân che phủ bầu trời!

Ở trung tâm đại quân là một cỗ quan tài đồng thau, ở nơi đó còn có vô số Thần Nguyên, phong ấn lão binh và lão tướng ngày xưa, mọi người thủ hộ bảo vệ bọn họ ở trung tâm.

- Mở ra!

Thiên Đế ra tay, mọi người ở kiếp này rốt cục kiến thức được bản lành cái thế của hắn!

Chỉ một quyền mà thôi, hắn phá mở ra tấm chắn vũ trụ, xò xuyên qua tạo thành một thông đạo thật lớn, đánh vào một thế giới kỳ dị.

- Đây... chính là Tiên vực sao? Nguồn: http://truyenfull.vn

Mọi người đều sợ run.

Nơi đó màn ánh sáng bay múa, vạn đạo tia hào quang, tuy cũng không phải ở thời gian chính xác, cũng không phải địa điểm chính xác, nhưng Thiên Đế chính là phá mở ra.

- Đây là Tiên lộ, tuy nhiên còn chưa tới Tiên vực, bởi vì ta phải ở dọc đường đi gặp một người!

Có một số Đại đế như Thánh Hoàng tử, Đạo Nhất, Trương Bách Nhẫn... thấy được cuối Tiên lộ có đoạn đứt nối thông về phía thế giới kia.

Diệp Phàm thỉnh nữ Đế đi vào, thủ hộ ở điểm tạm dừng kia, sau đó chính hắn thì tạo ra con đường này mời mọi người bước trên hành trình.

Chậm rãi, vô cùng tận đại quân đạp trên Tiên lộ, tiến vào một thế giới kỳ dị.

- Không ở thời gian chính xác, không ở địa điểm chính xác, chỉ có trước đi vào thế giới này, mới có thể đi xuyên qua tới Tiên giới!

Nữ Đế khẽ nói.

Rồi sau đó, nàng đột nhiên dựng đứng đồng tử lên, "ầm" một tiếng, đánh ra một chưởng đối chiến một kích với một người.

Vừa mới đi vào thế giới này đã xảy ra chiến đấu!

Tuy nhiên mọi người cũng không lo lắng cho Độc Nhân Đại đế, cả thế gian bao la, không có người nào dám nói có thể giết chết nàng.

Đại quân chậm rãi, toàn bộ đi vào trong thế giới kỳ dị này, Diệp Phàm không hề chống đỡ thông đạo, mà đi nhanh vào.

Người đối chiến một chưởng với nữ Đế trong miệng chảy máu, nhưng lại không khuất phục, lại ra tay, mọi người đều hoảng sợ: đây là một thế giới như thế nào, mới vừa đi vào đã gặp người có thể chống lại nữ Đế chân chính không tì vết?

Đó là một vị cao thủ Hoàng Đạo chân chính!

"Ầm" một tiếng, người kia bay tung lên, trong miệng phun ra máu tươi, thân mình đều nứt ra, rồi sau đó nổ tung, hắn ở xa xa trọng tổ thân thể, lộ ra vẻ khiếp sợ, không thể tin được chuyện này là thực, rất nhanh bỏ chạy, nữ Đế không hề quan tâm tới, cũng không có đuổi giết.

Là tiên hồng trần, hiển nhiên đây còn không phải thể hiện chiến lực chân chính của nàng.

Đây lậ một thế giới rộng mênh mông, Diệp Phàm và nữ Đế cùng thôi diễn, rất nhanh hiểu được thế giới này.

- Nơi này rất bất phàm, có một số vật chất trường sinh bất tử, hơn nữa rộng mênh mông khôn cùng, cao thủ như mây trời!

Quan trọng nhất là hai người họ phát hiện một sự thực kinh người: đây là một đại thế giới do người diễn biến ra, diễn biến tới Tiên vực để bù lại thế giới thiếu sót tổn hại kia.

Thời gian đã cách hai mươi mấy vạn năm, diệp Phàm và Độc Nhân Đại đế lại lặp lại diễn biến, thông qua Bất tử dược đã hiểu rõ, Tiên vực đã không có tiên, toàn bộ chết ở trong trận chiến tiên năm xưa.

Trên thực tế, Tiên vực năm đó tuy rằng dân cư mênh mỏng, chân chính tiên cũng không phải rất nhiều, nhân số có hạn không tới trăm người, người còn lại đều không đi đến một bước kia.

Đương nhiên, đây là chi cảnh giới và chiến lực!

Nếu nói về trường sinh, vậy lại khác, bởi vì vật chất ở thế giới đó không hề chết và trường sinh, có thể làm cho bản thân mình không dựa vào tu vi đạt tới cảnh giỚÍ kia cũng có thể trường sinh bất tử.

Tiên vực có tổn hại, ngăn cách với nhân giới không có người là tiên nữa, chỉ là naẫu nhiên có khi sẽ xuất hiện khe nứt, nhưng gần như không có người nào có thể bắt giữ được cơ hội đó để đi vào.

Bởi vì Tiên vực có tổn hại, pháp tắc sẽ tiến hành tự bảo vệ mình, ngăn cản bất kỳ người nào muốn tiến vào.

- Bằng không, tương truyền ở thời đại tiên cổ chỉ cần trước Tiên đế nhị cảnh là có sức chăm sóc tu bổ cho nó!

Diệp Phàm truyền âm nói.

Hắn trực tiếp ôm xuống dấu ấn thiên tâm của giới này, ngay lập tức thấy rõ rất nhiều bí mật.

"Rống..."

Đột nhiên, truyền đến một tiếng rống to, một con phượng hoàng giương cánh bay tới, dẫn dắt vô cùng tận đại quân đánh tới, thế giới này thực rộng lớn mênh mông, cùng có vô số cao thủ.

- Bất Tử Thiên Hoàng con bà ngươi đến nạp mệnh đi!

Hắc Hoàng rít gào, ngày nay nó chân chính trở thành cao thủ Hoàng Đạo.

"Ầm" một tiếng, Hắc Hoàng thét dài một tiếng, vung chân xé mở hư không, tế đi ra ngoài một chiếc mai rùa lục ngọc, chìm sâu vào trong đại quân.

"Ầm", thi khí vô cùng tận nổ tung, làm kẻ địch chết vô số, ngay cả cao thủ Hoàng Đạo đều thiếu chút nữa bị hại lây, Bất Tử Thiên Hoàng biến sắc, đó dĩ nhiên là thi khí năm xưa hắn lưu lại.

Hắn giương cánh quét ngang tới, trong nháy mắt tiêu diệt tất cả thi khí, làm tan biến sạch sẽ.

Con phượng hoàng này hóa thành một hình người hạ xuống, nói:

- Chư vị! Thế gian này không có thù hận nào không thể hóa giải! Tiến vảo Tiên vực không phải chuyện dễ dàng như vậy, ít nhất cần ba vị tiên hồng trần chung sức phá mở, vả lại cần chọn đúng tọa độ, bằng không không thể đánh đi vào được, bước thêm một bước có Tiên vực tổn hại, không bằng chúng ta liên thủ như thế nào?

Ai cũng không nghĩ tới Bất Tử Thiên Hoàng nhưng lại nói ra một câu nói như vậy, hắn dáng người oai hùng, đứng ở nơi đó, năm tháng không lưu lại một điểm dấu vết, thoạt nhìn bộ dáng chừng hai mươi mấy tuổi, phong thái cái thế.

- Thực xin lỗi, chúng ta đủ người rồi không cần ngươi! về phần vị trí chính xác, ta nơi này cũng có!

Diệp Phàm giơ lên Tiên Trân đồ, đúng là cổ đồ năm đó thu được ở Vạn Long Sào, vốn trước kia thuộc về Độc Nhân Đại đế.

Sau lại, hắn đi tới cùng với nữ Đế nghiên cứu, rốt cục hiểu được đây là cái gì? Nó ghi lại dấu ấn vũ trụ nhân giới, lại ẩn chứa hư không đồ của Tiên vực.

- Bất Tử Thiên Hoàng! ngươi nạp mệnh đi! Năm đó ngươi đánh lén tổ phụ ta, sau lại lại đánh lén Tiểu Tùng huynh, hại chết một vị lại một vị Đại đế, sát!

Tiểu Thánh Viên rống to, xách theo Tiên thiết côn phóng tới phía trước.

- Sát!

Phía sau Bất Tử Thiên Hoàng cũng có người rống to, bọn họ không thiếu cao thủ Hoàng Đạo, có một số người cùng tồn tại, vọt lên nghênh chiến.

"Ầm!"

Xa xa, dao động mênh mông cuồn cuộn ngập trời, thổi quét bát hoang, làm cho cao thủ Hoàng Đạo đều sợ run.

- Đại đế!

Hắc Hoàng không kiềm nổi kêu to, rốt cuộc không kiềm chế được nước mắt trào ra.

Đó là một thân ảnh vĩ ngạn, tư thế oai hùng khiếp người, tóc đen dày rậm, ánh mắt đầy cơ trí, có thể nhìn xuyên qua hết thảy, mỗi cái giơ tay nhấc chân, vạn đạo thiên địa vì hắn mà sợ run, gào thét, phong thái của Vô Thủy Đại đế độc nhất vô nhị.

Cuối tiên lộ ai là đỉnh phong, vừa thấy Vô Thủy đạo thành không!

Những lời này cũng không biết truyền lưu bao nhiêu vạn năm, ngày nay nhân tài kiếp này nhìn thấy chân thân của Vô Thủy Đại đế, tuyệt không khoa trương chút nào hắn đã là tiên hồng trần, công tích bao trùm cổ kim.

Tuy nhiên, kẻ địch của Vô Thủy Đại đế cùng đạt tới cùng cảnh giới, là người bản địa của thế giới kỳ dị này, cũng là tiên hồng trần.

Nhiều năm qua như vậy, Vô Thủy Đại đế bị Bất Tử Thiên Hoàng cùng với người này liên thủ đối phó, có thể nghĩ mà biết, gian nan biết bao.

Vô Thủy Đại đế cùng có người đi theo, nhưng rõ ràng còn kém một chút không thể trở thành tiên hồng trần, bằng không những năm tháng này cũng sẽ không khó khăn như vậy.

Ngày nay thì khác rồi, Diệp Phàm, nữ Đế đi vào, số lượng tiên hồng trần giữa địch ta nghịch chuyển, rốt cuộc Vô Thủy Đại đế không chỗ nào sợ hãi, hoàn toàn buông ra hết tay chân.

Đại chiến kinh thế bùng nổ, Vô Thủy Đại đế quyết đấu với tiên hồng trần, một chưởng chụp xuống, càn khôn nghịch chuyển, thời gian chạy ngược, thực khiến người ta rúng động.

Vô Thủy Đại đế vô cùng cường thế, đối mặt với cao thủ như vậy vẫn bễ nghễ mà đi, ra tay bẻ gãy nghiền nát, rung chuyển cổ kim tương lai.

- Vừa thấy Vô Thủy đạo thành an, cổ nhân thành không bức hiếp ta!

Rất nhiều người ngạc nhiên thán phục.

- Tiêu diệt sạch bọn chúng cho ta!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Già Thiên - chương 1895 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Già Thiên
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Già Thiên - chương 1895. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.257225990295 sec