Em Không Cam Chịu Mất AnhEm Không Cam Chịu Mất Anh - chương 25

Chương 25Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Cuộc sống của nó chỉ quanh vùng biển này, buỏi sáng ra chợ bán cá, buổi chiều vá lưới và bây giờ thì thêm cả việc đi chơi với Ron. Hôm nay nó quết định theo chân Rosalie ra thành phố, Từ nơi nó sống đi ra trung tâm thành phố cũng đâu có xa lắm chỉ tầm khoáng 1h đi bộ (thế mà không xa). Nơi đây là trung tâm thành phố có khác cía gì cũng xa hoa đẹp đẽ, náo nhiệt hơn hẳn. Rosalie đưa nó tới một khu chợ.

- Cô có muốn mua gì không? - Rosalie hỏi nó.

- Không. - Nó mỉn cười lắc đầu.

- Lại đây đi. - Rosalie kéo nó tới một gian hàng quần áo.

Thực sự thì từ trước tới giờ nó đều mặc quần áo của Rosalie, nhưng quần áo Roslie nó mặc vừa chật vừa ngắn. Người nó to cao hơn người Rosalie rất nhiều. Nó đứng ở gian hàng quần áo mỉn cười với tất cả mọi người đi qua nếu như ai nhìn nó.

- Em thử chiếc áo này đi. - Rosalie đưa cho nó một chiếc váy trông rất đẹp.

Nó cần lấy chiếc váy lưỡng lự.

- Không sao đâu, chị nghĩ nó rất hợp với em.

Nó cầm chiếc váy vào phòng thử đồ, đó là chiếc váy hoe xòe, nhưng có lẽ đây là cỡ to nhất ở đây rồi, người nó thì cao, chân nó lại dài. Mặc kiểu váy ngắn này vào đã ngắn lại còn ngắn hơn chưa kể lại là váy quây. Nó bén lẽn bước ra đúng lúc mọi người tập trung ánh nhìn vào nó. Tự dưng nó thật ngại quá lên đỏ mặt, lúc đó mặt trông nó rất xinh.

- Chiếc váy này chông rất hợp với em đây. - Bà bán hàng vừa sờ sờ chiếc váy vừa suýt xoa.

- Chị thấy chiếc váy này thế nào ạ? - Nó mỉm cười hỏi Rosalie.

- Em mặc trông đẹp lắm.

Nó quay lại phòng thay đồ và thay lại bộ quần áo bình thường. Vừa bước ra bà bán hàng đã đón lấy nó ngay:

- Em sẽ lấy chiếc váy này chứ?

Nó không nói chỉ mỉm cười lắc đầu. Dù bực mình vì không bán được hàng nhưng bà bán hàng vẫn vui vẻ vì nhìn thấy nụ cười mê hồn của nó.

- Chúng ta đi thôi ạ. - Nó gọi Rosalie.

- Ưm.

Nó cùng Rosalie đi khỏi hàng quần áo.

- Nhưng chị tháy vẫn phải mua cái gì đó cho em chứ.

- Vâng. Nhưng để sau đi ạ.

- Em thấy bộ quần áo kai thế nào? - Rosalie chỉ nó một chiếc áo phông laọi ôm eo và một chiếc quần sóc ngắn.

- Ok. Nhưng chắc là đắt lăm.

- Lại xem đi. - Rosalie kéo nó lại.

Trong lúc Roselie xem quần áo thì nó ngó qua ngó lại, nhìn nó lúc này hơi giống con bé nhà quê nhưng rất xinh. Roselie đem chiếc áo ướm thử vào người nó, còn nó vẫn nhưu con ba ngơ (tâm trạng của người lần đầu tiên đi chợ)

- Cho tôi lấy chiếc áo và cái quần này.

Nó chưa kịp phản ứng gì thì Roslie đã lấy tiền trả người bán hàng.

- Chị mua bộ quàn áo này rồi. Mua cho em đấy, nếu em không mặc thì đành bỏ đi, phí lắm đấy.

Nói xong Rosalie dúi bộ quần áo vào người nó. Nó đành phải vào phòng thử đồ.

- Vừa in luôn. Em cứ mặc nó luôn đi nhé.

- Mặc luôn ấy ạ?

- Ưm. - Nói xong Roslie đút thẳng bộ quần áo cũ vào túi rồi kéo nó ra khỏ chợ.

Đúng lúc trời nằng to thì nó phải ra ngoài, anh mặt trời chiếu thẳng vào đùi nó, nhìn đùi nó trắng vô cùng. Nó và Rosalie đang đi bộ trên đường thì một chiếc xe ô tô đen bòng lao ngang qua sít nữa thì đâm vào nó và Roslie. Chiếc xe đột ngột dừng lại, nó bước tới bên chiếc xe, cửa xo ô tô bật mở, 2 chàng trai bước ra ngaòi.

- Anh đang dùng chất kích thích kiểu như rượu bia hay sao mà đi với vận tốc 120km/h thế hả? - Nó vẩn hồn nhiên mỉn cười và hỏi chủ nhân chiếc xe.

Điều này làm cả 2 chàng trai rất bât ngờ, một cô gái bình thường đi bộ trên đường lại có thể xác định chính xác vận tốc ô tô lao qua thì chứng tỏ năng lực cũng không bình thường. Chàng trai thứ hai đột ngột nói với nó tiếng Tây Ban Nha:

- No entiendo lo que usted acaba de decir!(Tôi không hiểu tôi vừa nói gì)

- Sólo los estúpidos no entienden la nueva. (Chỉ có kẻ ngu mới không hiểu tôi nói gì)

Chàng trai thứ nhất đột ngột nói với nó bằng tiếng Pháp:

- Je n'ai jamais vu quelqu'un me vous stupide.(Tôi chưa từng thấy ai vô duyên như bạn)

Nó hồn nhiên trả lời lại bằng tiếng Pháp trước con mắt ngạc nhiên của Roselie và mọi người qua đường:

- Alors que vous en pensez! Mais je vais aller à l'hôpital en raison d'un accident en mun. (Tùy bạn nghĩ nhưng tôi sẽ không phải vào bệnh viện vì tai nạn gia thông)

- Qu'est-ce que vous voulez? Gagnez de l'argent? (Cô muốn gì? Tiền chắc?)

- Non! Je n'ai pas besoin de l'argent. Choses que je veux maintenant des excuses. (Không! Tôi không cần tiền. Thứ tôi muốn bây giờ là một lời xin lỗi.)

-Ak nepotrebujete peniaze, budete potrebovať niečo? Ale ľúto. Veľmi informácie nemôžeme. (Nếu không cần tiền thì bạn cần gì? Còn xin lỗi. Rất tiết chúng tôi không thể) - Chàng trai thứ hai đột ngột nói với nó bằng tiếng Nga.

- Chúng ta đi thôi, việc gì phải đứng đây nói chuyện với một con nhỏ kì quái. - Chàng trai thứ nhất nói với bạn mình.

- Tôi không phải con nhỏ kì quái. Chỉ có mấy người với là đồ không bình thường.

- Cô nói chúng tôi không bình thường ở điểm nào?

- Chỉ có mất kẻ đầu óc có vấn đề mới đi ô tô lao nhanh đến vậy.

- Cô cũng kiểm tả lại đầu mình đi. Chỉ có những kẻ kì quặc mới hành động như cô.

Rosalie mặt tái mét đang lôi tay léo như muốn kéo đi.

- Chúng ta đi thôi. - Nói xong hai chàng trai lên xe phòng mất.

Hậu quả nó đứng đằng sau hít bụi đường.

- Em làm gì vậy? Sao lại ngây chuyện với người ta.

- Có mà hai tên đó có vấn đề ý. Đi sít nữa đâm vào chị mà không thèm xin lỗi.

- Bỏ qua đi. Chúng ta về thôi.

Nó quên ngay bực tực mà tiếp tục vui vẻ cùng Rosalie đi về nhà. Trên đường đi về, nó thấy một quán coffe cheo biển tuyển nhân viên. Điều này làm nó quan tâm, nhưng nó không nói với Rosalie mà giữ nguyên trong lòng.

Về tới đầu làng nó gặp Ron. Nó vẫn chỉ min cười chào như mọi khi nhưng Ron thì cứ gây ra nhìn nó. Cho tới khi nó đi sát tới và vỗ vào vai:

- Anh làm sao vậy? Anh mệt ah? Cứ ngây người ra nhìn gì vậy?

- Ah...ah không có gì đâu? Em đi ra thành phố có vui không? - Ron trả lời lúng búng.

- Dạ vui lắm ạ.

- Ừ, thôi anh đi đây.

Ron đi về phía thuyền của bố mình trong lòng xuất hiện một cảm xúc lạ.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trên chiếc xe ô tô màu đen lúc nãy hai chàng trai đang nói chuyện với nhau:

- Con nhỏ lúc nãy đúng là không bình thường. Nó uống lộn thuốc hay sao mà giám nói vậy với bọn mình. - Cháng trai thứ nhất lên tiếng.

- Mình thấy con nhỏ đó xinh đấy chứ, cậu thấy thế nào?

- Nói chính xác thì con nhỏ đó rất xinh dù mặc một bộ đồ bình thường.

- Nếu "chơi" con nhỏ này cũng vui đấy.

- Cậu đừng làm gì đấy nhé. Con nhỏ đó là của mình.

- Được thôi Wales.

Chiếc xa lại tiép tục được phóng đi với vận tốc kinh hoàng.

Chẹp! Chẹp! Nguy hiểm thật! Trong một ngày mà có tận hai người kết nó. Không hiểu nó định làm thế nào đây.

Nó đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ thì có tiếng Jim gọi:

- Chị Aphrodite ơi. Vào ăn cơm hôi.

- Em gọi vừa gọi cái gì vậy?

- Em gọi chị vào để ăn cơm.

- Không. Em nói...

- Aphrodite.

- Phải rồi, tại sao lại gọi chị như vậy?

- Anh Ron bảo vậy? Aphrodite là nữa thần tình yêu và sắc đẹp, Aphrodite được sinh ra từ những con sóng biển và màu của ông thần gì ấy, em tên quên rồi.

- Ưm

Sau bữa tối và dọn dẹp nhà cửa, nó ngồi xuống nói chuyện với Rosalie.

- Hôm nay lúc đi về em thấy một quán coffe cheo biển tuyển nhân viên.

- Ưm. - Rosalie vẫn liên tục đang lưới.

- Em nghĩ rằng nếu họ nhận làm việc theo ca thì em sẽ tới đó xin làm việc.

- Em có chắc mình sẽ làm được không?

- Em bết và hồ sơ lý lịch của em hiện nay là không có. Nhưng nếu làm việc được ở đó sẽ tăng thu nhập.

- Vậy thì em hãy tới đó thử xem. Biết đâu họ nhận em vào làm việc tại đó.

- Em cảm ơn chị.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 25 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 25. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.214658021927 sec