Em Không Cam Chịu Mất AnhEm Không Cam Chịu Mất Anh - chương 11

Chương 11Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Xuống sân bay nó được đưa thẳng về nhà của Zollet. Nó đến đây nhiều lần rồi nhưng chưa từng có cảm giác hồi hộp như bây giờ.Từ cửa bước vào được chải thảm đỏ trên lối đi, hai bên là người giúp việc, đầu bếp, quản gia,...đứng sắp hàng chào nó. Nếu người ngoài nhìn vào thì nghĩ nó thật có phục vì sinh ra trong một gia đình giàu có rồi có hôn ước với người sẽ được thừa kế nhiều tiền nhất thế giới. Nhưng tất cả chỉ là phù hoa. Có đời nào một cô bé 13 tuổi lần đầu tiên đến nhà chồng với sự phấn khởi vì sắp được gặp người mình yêu nhưng chỉ có một dãy người giúp việc trong nhà đứng đón, họ hàng chồng không có, bố mẹ chồng không có và nhục nhất là không thấy chồng đâu cả. 13 Tuổi nó còn là một cô bé thơ ngân, trong trắng, cười nhiều và luôn nghĩ rằng mọi chuyện đều tốt đẹp. Cả ngày hôm đó vẫm vui vẻ mỉn cười vì nghĩ rằng mình sắp được gặp Zollet. Tối hôm đó nó khi ăn tối Zollet vẫn không ở nhà. Đây khồng phải là lần đầu tiên nó tới đây ăn tối nhưng cảm giác vẫn rất khác lạ. Bởi vì trước kia khi ăn tối ở đây có rất nhiều ngươi và quan trọng nhất là có Zollet, nhưng bây giờ có một mình nó trong cái phòng ăn rất lớn, vây quanh đó là 5 người giúp việc. Đến lúc này nó vẫn rất vui vì nghĩ rằng sắp được gặp Zollet và quên đi cái cảm giác như bị cầm tù. Nói chính xác thì 2 hôm nữa nó vẫn chưa chính thức gặp Zollet, có nhìn thấy thì cũng chỉ thoáng qua trên hành lang, nhưng nó vẫn không thấy buồn vì vẫn tin vào tình yêu của mình giành cho Zollet. Những ngày sau đó là những bữa tiệc mà nó không hề muốn tham dự, tối nào cũng có tiệc không sự kiện này đến sự kiện khác. Nó đã quen với việc bị mọi người vây quanh ngay từ nhỏ, nó đã nghe những lời linh nọt từ rất lâu. Nhưng tối nào cũng nghe khiến nó rát hết cả tai. Chuyển trường mới không phải là quá khó đối với nó vì bạn bè ở đây ai cũng sợ nhiều hơn là quý nó. Sau đó nó nhanh chóng làm quen với Kathy vì khi đó Kathy đang là chị hai ở trường. Tính tới giờ nó vẫn chưa chính thức nói chuyện với Zollet lần nào. Cho đến một buổi tối............

Căn nhà này nó đã ở được 2 tuần, nó đã đi vòng quanh khu nhà nhưng lại chỉ bước tới cửa của khu bếp. Tối nay nó ăn tối một mình, nó ăn rất ít nói một cách chính xác thì là ngồi mút thìa. Bây giwof đã là 11h30 nó rất đói. Đành giằng nơi đây sẽ thành nhà của nó nhưng một tiẻu thư lại mò xuống bếp ăn đêm thì thực sự không gia sao. Nó mới 13 tuổi, nó là một cô gái đang tầm tuổi lớn việc chịu đói bây giờ giống như là cực hình. Nó quyết đinh mà xuóngbeeop, đi một mình trên hành lang dài và im lặng khiến nó có cảm giác hơi sờ sợ dù hành lang ngôi nhà bật đèn sáng. Nó lấy một chút sữa và một ít ngũ cốc, ăn ngũ cốc có rất nhiều calo nhưng còn hơn là chỉ uống sữa không. Nó cầm chiếc bát bên trong có sữa chộn với ngũ cốc ra phòng ăn, phòng ăn tắt đèn tối om nhưng nhờ ánh sáng hắt vào nó đặt được chiếc bát xuống bàn rồi mới mò mẫn tìm được công tắt bật đèn. Ánh đèn khiến nó hơi chói mắt, lúc quay lại bàn ăn nó giật mình, Zollet đang ngồi đó trên mặt bàn là một li rượu bỏ rất nhiều đá. Nó thực sự rất sợ, mồn nó cứng đờ lại cho tới khi Zollet hỏi:

- Em làm gì ở đây vào lúc này?

Nó bình tĩnh ngòi xuống bàn ăn rồi mới trả lời:

- Em thấy đói lên...

- Em ăn gì vậy?

Không đợi nó kịp trả lời Zollet nhướn người về phái chiếc bát đững ngũ cốc nhếch mép:

- Ăn ngũ cốc vào lúc 11h đêm.

- Thực ra thì...

- Đừng phủ nhân hay ngụ biện cô bé ạ, Cứ nói thẳng ra là em đang đói không chịu được lên mới mò xuống bếp tìm đồ ăn.

- Thế còn anh làm gì ở đây? - Nó vặn vẹo lại.

- Lâu rồi không gặp hình như chỉ số IQ cao chót vót của em giảm đi đôi chút thì phải.

Nó chỉ im lặng vì mẹ nó dặn nếu muốn sống tốt thì đôi khi phải biết nhẫn nhịn.

- Đừng có cúi gằm mặt xuống bàn và im lặng không nói gì như thế. Thật chẳng giống em chút nào, từ trước tới giờ chẳng phải em luôn tự tin ngẩng cao đầu và mỉn cười đây kiêu hãnh hay sao?

Nó ngửng đầu lên nhìn Zollet mấp mấy môi như đinh nói điều gì nói rồi lại thôi.

- Em lạ thật đấy. Ngốc chưa từng có, nếu có đói thì tìm quả gì đấy mà ăn chứ sao lại chọn ngũ cốc. - Nói xong Zollet lại mỉn cười nhưng không còn khinh khỉnh như trước mà trong đó có một nét ấm áp.

- Nhưng em không biết tìm đồ ăn ở đâu.

- Hưm, như vậy cũng tốt một tiểu thư thì chỉ cần biết bếp ở vị trí nào trong nhà cũng còn tốt hơn là biết dõ mọi vật trong bếp được sắp xếp ra sao.

- Sao anh lại uống rượu? Anh đã đến tuổi đâu.

- Em ngộc thật đấy. Anh uống rượu bởi vì nó ngon.

Nó cạu mặt tỏ vẻ hoài nghi.

- Không tin anh cho em uống thử đây. - Noi xong Zollet bước tới đưa cốc rượu sát miệng nó.

Nó đành cầm lên uống. Ban đầu rượu lanh tới buốt miệng của nó, sau đó khi xuống tới cổ hong và tới ruột thì rất nóng, nòng như nửa đốt vậy, chưa kể nó còn rất chát. Nó nhăn mặt.

- Ngon không. - Nhếch môi tỏ vẻ giễu cợt.

Nó chỉ mỉn cười lắc đầu ngượng ngịu.

- Em ăn xong rồi. Em lên phòng đây.

Nói xong nó bước thật nhanh lên phòng còn Zolet ngồi đó tiếp tục nhấm nháp rượu.

Nó thay đồ ngủ, vì ngồi nhà này quá...ăn toàn lên nó chỉ thay đồ trong phòng, tất nhiên là có đòng cửa. Thay xong nó đứng trước tấm gương lớn uqya đi quay lại. Nó có béo lên không nhỉ? Chắc là không đâu, ăn một chút ngũ cốc vào buổi tối đâu có thẻ béo lên được. Nó nheo mắt lại, bộ đò ngủ hôm nay của nó màu đỏ mận, hai dây áo thì nhỏ xíu nếu muốn chỉ cần dựt là đứt, chiếc vảy ngắn tới lỗi chỉ đủ dài để che chỗ không bị hở, cổ áo cũng được khoét hở ngần nửa ngực. Ngày mai nso sẽ trách mà Kim với được, tại sao lại chuẩn bị cho nó một bộ đồ kì cục thế này. Nó vẫn quay đi quay lại trước gương, cho đến chi nó nhìn thấy một bóng người đằng sau lưng. nó đinh quay lại, thì người đó đã ôm nó thật chặt. Người đó khẽ thì thầm vào tai nó:

- Sao em cứ đứng trước gương mãi vậy? Không đinh đi ngủ ah?

Nó mỉn cười, đinh bỏ vòng tay ngươi đó ra nhưng không được vì bị ôm rất chặt. Người đó ôm nso chặt hơn và cúi xuống hôn vào má nó, xuống tới cổ, đến lúc này nó cũng chỉ biết mỉn cười. Tay người đó bắt đầu lần từ eo lên ngực nó. Nó cố gắng đẩy vòng tay người đó ra một lần nữa:

- Anh đừng đùa nữa. Em chuẩn bị đi ngủ rồi.

Người đó chỉ im lặng bàn tay lần vào trong chiếc váy ngủ của nó, nó thấy sờ sợ. Từ trước chẳng ai bảo với nó chuyện này sẽ sảy ra cả.

- Thôi mà Zollet, anh làm trò gì vậy? Em muốn đi ngủ.

- Hưm, anh không để cho em ngủ luôn bây giờ đâu.

- Thôi anh đừng đừa nữa. Anh bỏ tay ra đi, anh làm em nhột quá.

Zollet yên lặng không trả lời chit tiếp tục hôm lên khắp cổ nó. Bàn tay bóp mạnh vào ngực nó, nó nhăn mặt vì đau. Zollet đã bỏ tay ra khỏi người nó, nó tưởng mọi chuyện đã kết thúc lên đinh bước lên giường ai ngờ... Zollet đẩy manh nó xuống giường rồi cúi xuống xé toạch chiếc váy ngủ ra. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Zollet cúi xuống vuốt ve cơ thể nó, đôi môi Zollet chạm tới tất cả da thịt trên ngừoi nó. Nó nhắm chẳt mắt lại để khỏi phải nhìn thấy những cảnh đang diễn ra và chỉ biết nói câu duy nhất:

- Anh dừng lại đi, đừng đừa nữa.

Zollet bỏ ngoài tai mấy lời nói đó của nó một lúc sau thì nó không nói gì được nữa. Một cảm giác khác lạ lan tảo khắp cơ thể nó, cảm giác này nó chưa từng chải qua bao giờ. Nó vẫn im lặng nhắm mắt và bây giờ cũng thấy cảm giác này hay hay. Cho tới khi Zollet làm gì đó vùng kín của nó khiến nó thấy rất đau:

- Á! Đau quá, anh làm ghì vậy?

Nước mắt nó bắt đầu chào ra, nó rất lo lắng vì không biết điều cụ thể Zollet đã làm gì mà sao nó thấy đau đến vậy. Nó còn cảm thấy hơi ẩm ướt, nhưng cảm giác này không phải ẩm ướt như những ngày nó bị hành kinh. Một lúc sau nó ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng hôm sau những tia nắng chiếu vào phòng quan tầm rèm cửa làm nó tỉnh giấc. Người nó đau ê ẩm, dù cố ngồi dậy nhưng nó không thể nào dậy được. Nó nhìn thấy Kim đang đứng phái cuối giường đang tiến lại ngần bên nó.

- Chị đỡ tôi dậy.

Kim đỡ nó dựa vào một chiếc ngối, vùng dưới lưng nó mỏi khinh khủng. Bây giờ nó mới nhớ ra trên người không mặc đò và trên làn da trắng nõn xuất hiện một vài vết bầm tím.

- Tối qua cậu ấy làm cô mạnh lắm ah?

Nó chố mắt nhìn Kim rồi ngật đầu.

- Chị giúp tôi vào phòng tắm, tôi muốn tắm.

Kim đỡ nó vào phòng tắm. Ngăm mình trong làn nước nóng nó thấy cảm giác dễ chịu hẳn. Nhìn xuống cơ thể mình nó thấy rất nhièu vết bầm. Nhắm mắt lại nó muốn quên đi mọi chuyện. Lát sau ra khỏi phòng tắm nhìn vào tấm ga chải giường nó tháy vệt máu đỏ, chầm ngâm một lúc nso quay ra nói với Kim:

- Chị thay ngay tấm ga chải giường đi cho tôi.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sau hôm đó nó gặp Zollet thường xuyên hơn và nó nhân ra nếu muốn mọi chuyện tốt đẹp thì nó cần phải biết sử lý mọi việc tốt hơn. Zollet thường xuyên đưa nó tới các bữa tiệc và quán bar, nó nhanh chóng hòa nhập và trở thành nữ hoàng của những bữa tiệc này. Nó cũng cười nói một cách hạn chế khi ở bên Zollet. Nó thay đổi tất cả để Zollet là của nó. Nó trở lên đánh đá hơn và kiêu kì hơn để chăc chắc không ai giám tới ngần Zollet.,,,,

Kết thúc hồi ký, nó quay trở về thực tại với bản thân mình. Nhắm nghièm mắt lại nó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ rồi để sang hôm sau tỉnh dậy mọi chuyện sẽ bquay lại từ lúc chưa có Yumi. Nhưng tất cả chỉ là không thể.

Chia sẻ truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.208096981049 sec