Độc Bộ Thiên HạĐộc Bộ Thiên Hạ - chương 337

Chương 337: Có thể mượn mấy cái linh mạch không?Tải chương
Truyện khác > Tiên hiệp
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Sát khí đại ma ầm ầm chuyển động, chèn Diệp Húc vào trung tâm, hắn phải đối mặt với không chỉ trọng áp trước nay chưa từng có, mà còn có cả hai loại âm sát dương sát xâm nhập.

Mới ban nãy hắn đã cảm nhận được uy lực của âm sát, mà dương sát lại hoàn toàn khác biệt, dương sát nhập thể, là một cỗ thuần dương khí mênh mông cuồn cuộn, mãnh liệt vô cùng, so với Thái Dương Chân Hỏa của Diệp Húc mãnh liệt hơn không ít lần.

Dòng thuần dương khí này xung đãng, từ song môn rót vào trong thân thể vu sĩ, giống như một tràng phon ghỏa, thổi lan đến tứ chi trăm hài bách khiếu toàn thân, từng lỗ chân lông huyết dịch tóc tai, khắp mỗi một ngóc ngách.

Dương sát gặp phải thứ nào thiêu đốt thứ đó, vô luận là thân thể hay là nguyên thần, thậm chí cả chân nguyên cũng bị châm cháy!

Đây là chỗ lợi hại nhất của dương sát, làm cho người ta khó lòng mà phòng bị được, phòng mà không thể phòng, loại sát khí này khi chui vào trong thân thể con người, bắt đầu đốt cháy lục phủ ngũ tạng, mà bên ngoài thân thể lại không cảm nhận được nhiệt lượng, chờ đến khi thân thể cháy sạch, nguyên thần thành tro, chân nguyên khô kiệt, chỉ còn lại một tấm da người cùng một nắm tro tàn.

Vị cao thủ Nguyên Thủy Ma Tông vừa rồi chính là bị dương sát phá hủy đi thân thể nguyên thần cùng chân nguyên, gió thổi qua liền tan đi theo gió.

Vượt qua dương sát tẩy lễ, chỉ có một cách, chính là để mặc cho dương sát thiêu đốt, không chống cự gì cả.

Để thuần dương khí của dương sát rót vào trong thân thể, đốt cháy thân thể, châm cháy chân nguyên, nguyên thần tắm lửa, chỉ cần chống đỡ không chết, thân thể chân nguyên thậm chí nguyên thần của vu sĩ đều sẽ đạt tới một trình độ hùng mạnh trước nay chưa từng có.

Ở trong dương sát, thân thể được rèn luyện vô cùng vững chắc, vô cùng mềm dẻo, chân nguyên được thuần dương khí tẩy đi tất cả tạp chất, tinh thuần như một, nguyên thần tắm lửa mà không cháy, hùng mạnh tới cực điểm, sau khi bước vào Tam Thần cảnh sẽ được chiến lực lớn đến khó có thể tưởng tượng nổi.

Diệp Húc bị dương sát ép cho phải mở song môn trên đỉnh đầu, sát khí rót vào bên trong cơ thể, tất cả mọi thứ bên trong đều bắt đầu thiêu đốt.

Máu thịt kinh mạch xương cốt đan điền hắn trong nháy mắt bị châm cháy, từng hạt nhỏ trong thân thể đều hừng hực bốc cháy, đan điền hắn giống như một cái thiên địa hồng lô, tràn ngập đại hỏa thuần túy, tất cả chân nguyên cùng với cửu đại ảo thai đều bị đốt lên!

Thậm chí cửu đỉnh và Bạch Cốt Yêu thành ở trong huyệt khiếu trong cơ thể hắn không ngừng lao đi, trấn áp bảo vệ thân thể, cùng với Di La Thiên Địa Tháp đang chìm nổi trong đan điền và Kim Tinh khí chạy xung quanh, còn có Âm Dương nhị khí trong hai mắt đều đang bị thiêu đốt!

Nguyên thần của hắn, gốc ngọc thụ kỳ quái kia cũng bốc lên ngọn lửa ngút trời!

Trong khi cực kỳ nguy hiểm, âm sát xâm nhập tới, sát khí và âm ma tàn phá, từ trong lỗ chân lông chui vào trong cơ thể hắn, phá hỏng tất cả!

Cùng lúc đó, trên đỉnh đầu hắn, một đám lôi vân ngưng tụ thành hình, nổi lên uy năng cực kỳ khủng bố, Thuần Dương Phá Diệt đại kiếp lại tiếp tục kéo tới.

Không chỉ như thế, sát khí đại ma càng lúc càng co vào, càng co càng chặt, gần như ép vỡ xương cốt hắn!

Khóe mắt Diệp Húc giật dữ dội, đây quả đúng là lửa cháy đổ thêm dầu, đem những con đường sống của hắn đóng kín lại hết!

"Diệp Thiếu Bảo, ngươi còn không chết sao?"

Cái khuôn mặt che phủ toàn bộ không trung của Hạ Trùng Dương kia vẫn ở nơi đó, hai mắt giống như hai vầng trăng, lạnh lùng nhìn Diệp Húc, mở miệng nói: "Ta gom góp thất sát, luyện thành sát khí đại ma, ngay cả bản thân ta đều không thể ngăn cản được! Ta lại muốn nhìn xem, ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!"

Diệp Húc làm ngơ, liều mạng vận chuyển Di La Hỗn Nguyên Chân Kinh, Cửu Chuyển Nguyên Công và Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh, cố gắng chống chọi với áp lực của sát khí đại ma.

Về phần dương sát và âm sát, hắn chẳng để tâm chút nào.

"Di La Thiên Địa Tháp, trấn áp thân thể!"

Diệp Húc phun ra một hơi trọc khí thật mạnh, tế khởi kiện trọng bảo cuối cùng của mình, dung nhập vào trong huyệt khiếu, trấn áp thân thể, chống lại áp lực.

Trong trận chiến với Kim Nghiêu Thần, dù thân ở thế yếu, hắn cũng không có tế Di La Thiên Địa Tháp lên.

Mà lúc này, gần như phải đối mặt với cái chết, hắn rốt cuộc phải bất chấp tất cả, đem quân bài chưa lật của mình dùng ra.

Tòa bảo tháp này dung nhập vào bên trong huyệt khiếu rồi, Diệp Húc chỉ cảm thấy áp lực dường như giảm nhẹ đi vài phần, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Linh khí linh mạch tồn trữ trong cơ thể hắn đang nhanh chóng giảm xuống.

Ầm ầm!

Tu vi hắn lại đột phá, ảo đan phá nát, sau một lúc lâu, ảo đan lại ngưng tụ, không qua lâu sau lại phá nát!

Kiếp vân trên đỉnh đầu hắn chưa thành hình, lại có một đám kiếp vân nổi lên bên trong, sau đó đám kiếp vân thứ ba xuất hiện!

Nguyên Công của hắn tiến cảnh đang nhanh chóng tăng lên, thân thể bị dương sát dẫn cháy, nước ở trong cơ thể dường như bốc hơi sạch sẽ trong nháy mắt, chỉ còn lại da bọc xương, gầy đét dị thường.

Nhưng mà, hắn cũng không phải là không có bất cứ sức sống gì, chân nguyên và ảo đan của hắn tuy bị dương sát đốt, tu vi nhanh chóng hao mòn đi, nhưng tốc độ đó thậm chí còn kém cả tốc độ tăng tu vi!

Nguyên thần của hắn ở bên trong dương sát lù lù bất động, lại càng thêm xanh tươi mượt mà, cành lá khua khoắng, gốc rễ tung bay.

Bởi vì tu luyện Nhất Thần Phân Hóa, Cửu Đỉnh Cửu Nguyên, nguyên thần của hắn được phân chia thành chín nguyên thần, lúc này chín gốc ngọc thụ đều đang nhanh chóng co rút lại, biến thành chín gốc cây non xanh mượt.

Cửu đỉnh, Bạch Cốt yêu thành và Di La Thiên Địa Tháp đang nhanh chóng co lại trong dương sát, thể tích nhỏ đi, nhưng sau khi bị dương sát luyện hóa rồi, những thứ còn lại đều là tinh hoa, ngược lại khiến hắn thao túng những vu bảo đó càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Nếu là vu bảo bình thường, ở trong dương sát có khi ngay cả cặn bã đều không còn, nhưng vu bảo của hắn, những tài liệu dùng để luyện chế ra gần như đều là thuần dương chi bảo, chất lượng rất cao.

Thậm chí cả Bạch Cốt yêu thành cũng là do xương cốt của đại yêu Tam Thần cảnh luyện chế mà thành, dương sát vốn không thể phá hủy, chỉ có thể chiết xuất tạp chất ra, khiến uy lực của vu bảo lại càng thêm mạnh hơn!

Sau khi những vu bảo đó trải qua rèn luyện, Diệp Húc chỉ cảm thấy uy lực của chúng, thấp nhất là tăng hai phần, hơn nữa theo thời gian trôi đi, uy lực của những món vu bảo đó vẫn đang không ngừng tăng lên, thậm chí có vài phần đặc thù của món thuần dương vu bảo, tản ra những luồng thuần dương khí vô cùng tinh thuần!

"Nếu ta có thể vượt qua kiếp nạn này, tất cả vu bảo của ta đều sẽ trở thành thuần dương chi bảo, hơn nữa là thuần dương chi bảo đã liên tục vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ!"

Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp mà Lý Huyền tố luyện chế trước đây, chẳng qua chỉ vượt qua ba lần sát khí tẩy lễ mà uy lực đã lớn như thế rồi.

Mà lúc này, Diệp Húc định một lần liền cho ra lò vài món vu bảo đã vượt qua bảy lần sát khí tẩy lễ, mỗi một món đều vượt qua Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, chỉ sợ hơi đụng vào nhau thôi cũng có thể đâm nát Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp rồi! Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Thân thể hắn đang nhỏ lại, dương sát tẩy đi tạp chất trong cơ thể hắn, khiến hắn trở nên thấp bé hơn trước đây vài phần.

"Cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì ta cũng sẽ bị thu nhỏ lại thành trẻ con mất!" Diệp Húc kinh hồn bạt vía.

Cũng may hắn khổ tu Cửu Chuyển Nguyên Công và Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh, trải qua lôi kiếp tẩy lễ, tạp chất trong cơ thể đã không còn là bao, dù là dương sát cũng không thể lấy ra thêm tạp chất trong cơ thể hắn.

Thân thể Diệp Húc rút ngắn lại còn hai tấc liền dừng lại, lúc này hắn dường như trẻ lại hai ba tuổi, bề ngoài nhìn như thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, môi hồng răng trắng, anh khí bừng bừng.

Nếu lúc này hắn đứng cùng một chỗ với Ứng Tông Đạo, có khi người khác sẽ cho là hai người bọn họ bằng tuổi vậy.

"Dương sát không giết được ta, sát khí đại ma lại không làm gì được ta!"

Diệp Húc cực kỳ tin tưởng, trong mắt tinh quang lóe ra, lúc này sát khí đại ma càng lúc càng nặng, áp lực càng ngày càng lớn, nhưng hắn lại chẳng quan tâm, chuyên chú chống chọi với ba đạo Thuần Dương Phá Diệt đại kiếp nạn trên đỉnh đầu.

Sát khí đại ma tăng áp lực lên, cửu đỉnh, Bạch Cốt yêu thành, Di La Thiên Địa tháp của hắn cũng tăng uy lực lên, đủ để triệt tiêu áp lực của đại ma.

Đột nhiên, linh khí trong cơ thể hắn nhanh chóng giảm bớt, Diệp Húc tâm vừa động, vội vàng xem xét, chỉ thấy trong chín khẩu đại đỉnh, từng viên nguyên đan sáng ngời như châu ngọc đang từ từ sinh ra.

Hắn cùng lúc ngưng tụ chín viên nguyên đan, cần rất nhiều linh khí, làm người ta phẫn nộ là, nếu không phải Diệp Húc nuốt vào không ít linh mạch bậc ba bậc bốn trước đây, căn bản không thể thuận lợi ngưng tụ nguyên đan như thế.

Linh mạch tích góp trong cơ thể hắn rất nhiều, đủ để khiến hắn tu luyện đến Tam Thai cảnh, lúc này vì ngưng tụ nguyên đan mà linh khí đã tiêu hao đi một phần mười rồi!

Trong khoảnh khắc nguyên đan của hắn ngưng tụ thành công, chín viên nguyên đan này lập tức hút hết tất cả chân nguyên đem nhập vào trong đan, hơn nữa còn đang điên cuồng hút linh khí, không ngừng nhập vào trong đó.

"Hiện giờ ta là cường giả Tam Đan cảnh Nguyên Đan kỳ rồi?"

Sắc mặt Diệp Húc không vui không buồn, có một loại cảm giác tâm tư sáng sủa, dường như nguyên đan ngưng tụ thành công, những thiện ác thị phi trong nội tâm, đủ loại ý nghĩ trong đầu hắn càng hiểu thấu đáo hơn.

Chín viên nguyên đan này chiếu sáng đủ mọi ý nghĩ trong tâm hắn, đủ loại tâm tư, tất cả đều hiện ra trên nguyên đan, giống như cưỡi ngựa xem hoa nhìn đủ loại cảnh tượng xuất hiện.

Hiện giờ hắn tu luyện thành nguyên đan, Cửu Chuyển Nguyên Công đã tu luyện đến đệ bát chuyển, thành Nguyên Đan Bất Diệt Chân Thân, nếu là Cửu Chuyển Nguyên Công, chân nguyên thuần kim, đó chính là Kim Đan Bất Diệt thân!

Lúc trước Úc Khánh Sơn chính là Kim Đan Bất Diệt thân, chỉ dựa vào thân thể thôi liền có thể ngăn cản Âm Dương nhị khí của hắn, có thể thấy được ở cảnh giới này, thân thể sẽ mạnh đến cỡ nào.

Mà Diệp Húc tích lũy hùng hậu hơn Úc Khánh Sơn, lại tu luyện Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh, Chư Thiên Thập Đạo, thành tựu của thân thể cũng vượt xa hẳn Úc Khánh Sơn.

Nếu như không sử dụng vu bảo, thân thể hắn cũng không kém thân thể Khoa Phụ Mão và Nguyên Thai Bất Tử Chân Thân của Kim Nghiêu Thần, nếu có thêm cửu đỉnh và thuần dương vu bảo, kia thực lực của hắn sẽ hùng mạnh cỡ nào?

"Nguyên Đan kỳ tiêu hao quá lớn, hơn nữa ta còn tu luyện Cửu Chuyển Nguyên Công, linh mạch tích trữ trong cơ thể ta e là không đủ cho ta tu luyện đến Tam Thai cảnh…"

Tu vi của hắn còn tăng lên vùn vụt, không ngừng kéo lên, tiến tới Nguyên Đan nhị phẩm.

Cái gọi là Nguyên Đan kỳ, thực ra chính là qua trình không ngừng tích lũy, khiến cho nguyên đan lớn mạnh, hóa thành mô thai mà thôi.

Vu sĩ muốn tạo thành nguyên thần, khiến nguyên thần hóa thực chất, phải luyện ra mô thai, lấy nguyên đan làm thai, nguyên thần làm giống, chân nguyên làm chất đinh ưỡng, nuôi nguyên thần.

"Đã gần một tháng rồi, sao tên tiểu tử này còn chưa chết?"

Ở bên trong rất nhiều cấm chế do Phượng Yên Nhu bày ra, Hạ Trùng Dương nôn nóng, bất an, đã hơn hai mươi ngày rồi, hắn ta vẫn thúc dục sát khí đại ma vây khốn Diệp Húc, tận lực luyện hóa, lại vẫn không hề thấy có tác dụng.

Diệp Húc giống như một hòn đá ngầm, một cây cột chắc chắn, khoanh chân ngồi giữa trung tâm sát khí đại ma, bảy đạo sát khí nghiền ép hắn nhưng dường như không có bất kỳ hiệu quả gì.

"Tuy nhiên tên tiểu tử này cũng không ra được, lấy thực lực của hắn không thể phá vỡ sát khí đại ma của ta."

Hạ Trùng Dương ánh mắt chớp động, đứng dậy, thầm nghĩ: "Nếu không thể luyện chết hắn, vậy phá vỡ cấm chế của Tiểu Phượng Hoàng, về Trung Châu mời cao thủ trong tộc tới luyện hóa hắn!"

Hắn đang định động thủ phá cấm, đột nhiên đại đỉnh rung lên dữ dội, bên trong đỉnh truyền đến tiếng nổ long trời lở đất, thân hình Hạ Trùng Dương rung mạnh, hai tay không giữ được đại đỉnh nữa, chỉ thấy khẩu đại đỉnh này ầm một tiếng tách ra làm chín cái!

Diệp Húc từ trong một khẩu đại đỉnh bay ra, thở dài nói: "Thật không muốn ra ngoài, tiếc là ta đã dùng hết linh mạch rồi…"

Hắn nhìn về phía Hạ Trùng Dương, mỉm cười nói: "Hạ huynh, có thể cho mượn mấy cái linh mạch không? Nếu như ngươi không cho mượn, ta đành giết ngươi rồi lấy sau vậy."
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc Bộ Thiên Hạ - chương 337 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc Bộ Thiên Hạ
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc Bộ Thiên Hạ - chương 337. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.19766497612 sec