Đoạn hồn tiêuĐoạn hồn tiêu - chương 1

Chương 1Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện ngắn
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Phần đệm

Cuối cùng có một ngày, ta học chàng một tiêu lấy mạng, giết chàng, chàng lại không tránh. Thì ra chàng sớm đã biết ta muốn giết chàng, cũng biết rằng ta yêu chàng.

Một

Hắn ngáp một cái thật dài, miễn cưỡng nói: “Cô đã nhìn ta ba canh giờ rồi đó”.

“Ta biết. Cũng đâu có quy định không thể nhìn huynh”.

Hắn bất đắc dĩ nhìn ta, lông mày tuấn dật nhẹ nhàng nhíu: “Nhanh nhanh động thủ giùm đi, giết con thỏ đỏ Tuyết Sơn này rồi về sớm thôi”.

“Ta không giết.”

Lông mày của hắn nhíu chặt đến dọa người: “‘Đoạn hồn tiêu’, một tiêu đứt cổ, cô chỉ chọn chỗ không quan trọng mà đánh, còn gì gọi là ‘Đoạn hồn tiêu’ nữa hả? Để người trong giang hồ biết do ta dạy cô tiêu pháp thì chẳng phải sẽ cười rớt răng hàm sao? Mau giết nó đi!”.

“Ta mặc kệ. Tuy ta xuất chiêu không nguy hiểm đến tánh mạng, nhưng cũng đủ khiến người ta mất đi năng lực chống cự, chẳng phải cũng như nhau sao? Nó đã bị thương, đáng thương như vậy, ta sẽ không giết nó”.

“Nó chảy nhiều máu như thế, rất đau đớn, nhất định trong lòng nó cũng đang cầu cô giết nó đấy, dứt khoát cho một nhát đi”.

Ta cố nhịn không bật cười: “Huynh chỉ giỏi cái nói bậy”.

Con vật nhỏ nãy giờ chúng ta thảo luận đang nằm cạnh chân ta, đừng xem nó bây giờ không thể động đậy, sự linh hoạt lúc nãy của nó, so ra còn hơn cả cao thủ hạng nhất chốn giang hồ.

Ta đang tập luyện “Đoạn hồn tiêu”, hắn dạy võ công cho ta, nhưng ta không chịu thừa nhận hắn là sư phụ của ta, bởi vì hắn còn rất trẻ. Chúng ta là người của “Thiên Thánh giáo”, bất quá người trong giang hồ thích gọi ta là “Ma giáo” hơn. Người ta gọi thế nào ta mặc, ta chỉ muốn làm chuyện mình thích thôi.

Hắn là trưởng lão trong giáo, nghe nói người trong giang hồ cũng rất sợ hắn, hơn nữa còn có rất nhiều người hận hắn chết đi sống lại, trên thực tế, hắn chỉ là một hài tử bình thường đến không thể bình thường hơn.

Hắn lại đổi sang cách khác: “Nhất định cô vừa mệt vừa đói lại vừa lạnh đúng không? Giết nó lẹ chút là có thể đi về thoải thoải mái mái mà nghỉ ngơi rồi”.

Ta nhịn cười: “Huynh đang nói huynh đó hả? Ta không lạnh, không đói, cũng không muốn ngủ, hơn nữa vẫn có thể vận động tiếp”.

Hắn ngơ ngác nhìn ta: “Cô có thể nói cho ta biết hay không, rốt cục là tại sao cô lại vào giáo? Chúng ta là “Ma giáo”, không giết người thì làm sao được?”.

“… Chỉ là ta cảm thấy rất thú vị”.

Hắn trợn mắt nhìn ta, hồi lâu không nói lời nào, một lúc sau thì thở dài, nói: “Thôi, hôm nay tới đây thôi. Nhưng ta vẫn cảnh cáo cô, cô không chịu cho kẻ địch một kích trí mạng, sớm muộn cũng có ngày cô phải hối hận”.

“Tại sao nhất định phải có kẻ địch?”.

“Đừng có hỏi vấn đề ngu ngốc này”. Hắn ôm lấy con thỏ đỏ Tuyết Sơn, lấy ra một mảnh vải, nhẹ nhàng băng bó vết thương cho nó. Ta lẳng lặng nhìn, hắn băng bó rất cẩn thận, động tác cũng rất êm ái, trong mắt tràn ngập nụ cười. Ta thích nhìn thấy dáng vẻ này của hắn.

Ta nói dối. Thật ra nguyên nhân ta gia nhập “Thiên Thánh giáo”, chính là vì hắn.

Vấn đề này rất đơn giản. Bởi vì hắn ở “Thiên Thánh giáo”, nên ta mới nhập giáo. Nếu như hắn ở địa ngục, ta cũng sẽ không chút do dự đi theo hắn.

Đây chính là quyết định của ta từ khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn.

Hai

Trên tuyết sơn gió rất lớn.

Hắn nhìn nhìn ta, cởi áo khoác xuống nhẹ nhàng khoác lên người ta.

“Giết người là cảm giác như thế nào?” Ta đột nhiên hỏi.

Hắn hơi nhíu mày: “Đừng hỏi mấy vấn đề nhàm chán thế. Dù sao cô cũng đâu có chịu giết người”, hắn nhìn ta, “không phải sao?”.

“Nhưng ta rất tò mò”. Ta nhìn hắn, “Huynh giết nhiều người như vậy, rốt cuộc là cảm thấy thế nào?”.

Mặt hắn không có biểu cảm gì. Ta hận hắn như vậy, bởi vì ta không thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn. “Không muốn nói thì thôi”. Ta gần như cắn răng nghiến lợi mà nói.

Nhưng không ngờ hắn lại chợt mở miệng: “Không có cảm giác”. Thấy ta ngạc nhiên nhìn mình, hắn lại nhàn nhạt bổ sung một câu, “Giết người nhiều quá, chẳng còn cảm thấy gì cả”.

“Nhưng những người bị giết kia cũng có người thân bằng hữu, bọn họ sẽ thương tâm khổ sở, huynh có từng nghĩ qua chưa?”.

Hắn từ từ nói: “Ta không quản được nhiều như vậy”.

Ta nhìn hắn, trên mặt hắn vẫn không biểu cảm. Như thế khiến ta không thể nắm bắt được gì, càng không thể đoán hắn nói thật hay giả.

Ta lại nhớ tới những tin đồn trên giang hồ kia, hắn là Ma Vương trong truyền thuyết giết người không chớp mắt, coi mạng người như cỏ rác. Dựa vào lời nói lạnh lùng vừa rồi của hắn, chắc là đúng rồi nhỉ?

Mà người trước mặt ta, luôn luôn biếng nhác, không tranh quyền thế, chỉ muốn mỗi ngày tiêu dao, lúc cười, trong mắt sẽ hiện lên sự ngây thơ chất phác vĩnh viễn không thay đổi.

Đâu mới thật là hắn? Ta ngày càng không hiểu.

Chúng ta lặng lẽ sánh vai mà đi, đường núi đóng băng rất trơn, hắn theo thói quen nắm lấy tay ta.

“Thật ra thì, cô không hợp với cái giang hồ này. Rời khỏi nó đi”. Hắn bỗng nhiên nói.

“Không”.

“Nếu cô không luyện thành ‘Đoạn hồn tiêu’ – một kích trí mạng, thì vĩnh viễn không cách nào đặt chân trên giang hồ này. Cô không giết người khác, chính là cho người khác cơ hội giết cô”.

“Không không không!”.

Đột nhiên hắn dừng bước, nhìn thẳng vào hai mắt ta, ta không hề sợ hãi nhìn thẳng lại hắn. Một lúc lâu sau, trong mắt hắn đột nhiên thoáng qua tia bi ai: “Thì ra là vậy. Cô có ý muốn giết người… mặc dù là đang do dự”.

Làm sao hắn biết? Ta thật sự ngụy trang tệ đến vậy sao? Tay ta nắm chặt thành quyền, siết đến nổi gân xanh. Đúng vậy, ta đương nhiên có kẻ mà ta muốn giết. Ta gia nhập “Thiên Thánh giáo”, theo hắn học “Đoạn hồn tiêu”, thật ra chỉ vì muốn sau này có thể tự tay dùng võ công đắc ý nhất của hắn giết chết hắn – trưởng lão “Thiên Thánh giáo” Tiêu Diệc Quân.

Bởi vì người nhà của ta, chính là chết trong tay của “Đoạn hồn tiêu”.

Cơ thể ta trở nên cứng ngắc, hắn có thể nhìn ra người ta muốn giết là hắn không? Nếu hắn hỏi người nọ là ai, ta nên trả lời như thế nào đây? Ta biết có một ngày ta sẽ vượt qua hắn, nhưng ta của bây giờ, còn xa lắm mới làm được.

Nhưng hắn cũng không hề hỏi tiếp, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tay cô rất lạnh, chúng ta về thôi”.

Ta nhìn hắn, trong đôi mắt kia có sự ấm áp, là Tiêu Diệc Quân mà ta vô cùng quen thuộc.

Ba

Ta không tên là Lê Tình, ta tên Bách Lý Y.

Ta căm thù sự mềm yếu, cũng cho rằng nước mắt là biểu hiện của sự mềm yếu. Cho nên kể từ khi sáu tuổi, ta chưa từng rơi lệ trước mặt ai. Cho dù là ngày người thân bị giết, ta cũng không hề rơi lệ.

Ta chỉ quyết định sẽ báo thù.

Ta gặp được chủ nhân của “Đoạn hồn tiêu” trong đám đông, thầm quyết định sẽ học được tuyệt kỹ trọn đời của hắn, rồi dùng chính tuyệt kỹ của hắn để giết chết hắn. Một cuộc báo thù hoàn mỹ.

Đương nhiên ta sẽ không thừa nhận hắn là sư phụ mình, ai lại đi nhận kẻ thù của mình làm thầy chứ?

Không có ai hoài nghi thân phận của ta, kết hoạch này vốn dĩ tiến hành rất thuận lợi. Nhưng bây giờ ta phát hiện, ta gặp phải một chướng ngại vô cùng khó vượt qua.

“Đoạn hồn tiêu” là tiêu pháp một chiêu đánh vào cổ họng để lấy mạng, không đa dạng như những thứ khác. Nhưng thủy chung ta vẫn không làm được như vậy, ta không quên được “Đoạn hồn tiêu” lạnh như băng trên cổ họng người thân, thảm trạng ngã trong vũng máu của họ. Vì vậy tiêu của ta, luôn luôn tránh cổ họng của đối phương.

Hắn nói những gì ta đều hiểu cả, nếu như không một kích lấy mạng kẻ thù, ta đương nhiên sẽ phải hối hận. Nhưng ta lại không làm được. Lúc hắn bảo ta giết con thỏ đỏ Tuyết Sơn, không phải ta không muốn, mà là tiêu của ta chệch đi. Ta sợ trên cơ thể con vật bé nhỏ đó, sẽ hiện lên bóng dáng người thân của ta.

Ta sợ bất kỳ sinh vật nào có bóng dáng của người thân ta.

Cho nên ta không thể luyện thành “Đoạn hồn tiêu” được. Tựa như hắn từng nói: “Không thể một tiêu đứt cổ, còn gì gọi là “Đoạn hồn tiêu” nữa?”.

Ta không vượt qua được ám ảnh này, là vì ta mềm yếu. Thật ra thì cho tới nay, mềm yếu là nhược điểm lớn nhất của ta, đây mới chính là nguyên nhân ta căm ghét mềm yếu.

Hắn nói ta đang do dự. Có không? Không phải ta một mực muốn báo thù sao?

Nhưng mà, lúc ở bên hắn, ta lại vô cùng vui vẻ.

Ta ngày càng không hiểu nổi chính mình.
  Exit   Sau   
Chia sẻ truyện Đoạn hồn tiêu - chương 1 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đoạn hồn tiêu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đoạn hồn tiêu - chương 1. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22355890274 sec