Đồ Tồi, Tôi Yêu AnhĐồ Tồi, Tôi Yêu Anh - chương 18

Chương 18Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Vĩnh Quân vừa kết thúc bài hát, cậu thấy nó chạy ra khỏi phòng. Cậu vội vã chạy đuổi theo nó. Nhưng ko kịp………. Bóng nó đã khuất trong màn đêm đem!

- Anh Vĩnh Quân! Anh chạy ra đây làm gì? Bắt em phải đuổi theo, mệt chết đi đc!

Vĩnh Quân vẫn đứng đó lặng nhìn vào màn đêm tĩnh mịch – nơi bóng nó đã khuất từ bao giờ.

- EEEEEEEE. – Diệu Lan lay người cậu – Hiiiiiiiiiiiiiiii. Bài hát anh hát hay lắm! Làm em xúc động muốn khóc luôn. Em cứ tưởng rằng anh đã thay đổi, ko còn yêu em nữa cơ! Hiiiiiii Nhưng giờ thì thấy ko phải thế nữa rồi! Anh vẫn còn rất yêu em!

- Ko, Diệu Lan à? Bài hát đó anh ko dành tặng cho em!

- Hả – Diệu Lan ngạc nhiên, ko hiểu Vĩnh Quân đang nói gì.

- Anh cứ tưởng rằng anh vẫn còn rất yêu em. Nhưng sự thật lại ko phải như thế! Người anh yêu là một cô gái khác. Bình thường hơn em, ko xinh đẹp đc như em, ko học giỏi và thông minh như em… Nhưng ở cô ấy có một tâm hồn thật đẹp. Cô ấy đã đến, đã làm thay đổi con người anh rất nhiều. Cô ấy cho anh thấy cuộc sống đẹp hơn, ý nghĩa hơn, và dạy anh biết cách trân trọng những điều nhỏ bé và giản dị nhất! Anh đã yêu cô ấy và cũng chả biết anh đã yêu cô ấy từ khi nào!…….

- Anh thôi đi! – Diệu Lan hét lên! Rồi cô lại vội dịu giọng trở lại – Vĩnh Quân…. Vĩnh Quân, anh đang đùa em đúng ko? Anh muốn thử em đúng ko?…

- Diệu Lan à? Anh xin lỗi…….

- Koooooooo! Anh nói gì vậy? Rõ ràng em là người con gái mà anh yêu nhất mà! Là con nhỏ đó, con nhỏ Ly đúng ko?…….. Em… em mới xứng với anh, con nhỏ ấy ko xứng!

- Diệu Lan! Anh xin lỗi, nhưng đừng xúc phạm cô ấy như thế! Anh đã yêu em, yêu rất nhiều, và có lẽ đến bây giờ vẫn yêu em nếu như em ko rời bỏ anh. Nhưng đó chỉ còn là quá khứ! Anh xin lỗi, anh ko còn yêu em nữa. Nếu có cố thì cũng chỉ làm em đau khổ thôi!

- Ko, ko. Vĩnh Quân, em ko muốn nghe!

- Diệu Lan, anh XIN LỖI! – Vĩnh Quân quay lưng bước đi, có lẽ trong lòng Diệu Lan bây giờ cũng đang phải trải qua một nỗi đau, một nỗi đau mà cô đã từng đem đến cho Vĩnh Quân. Nhưng Vĩnh Quân nói đúng, sự gượng ép trong tình yêu sẽ chỉ đem lại sự đau khổ cho cả hai mà thôi! Diệu Lan hãy quên Vĩnh Quân đi như anh đã có thể quên cô, quên một tình yêu đầu đầy mãnh liệt. Nhưng……… Tình đầu là tình mãnh liệt nhưng tình cuối mới là tình bất diệt!

Nó còn chưa kịp định thần lại thì chợt có tiếng “keng… keng…” – tiếng chuông xe đạp vang lên. Bé Tũn lái chiếc xe đạp màu hồng thắt nơ hồng, mặc chiếc váy hồng… miệng cười toe toét. Đỗ xe trc chỗ nó và Vĩnh Quân, con bé xuống xe. Lấy chiếc hộp trái tim nhỏ cũng màu hồng tươi thắm. Nó rõng rạc:

- Đây là thứ ông cần! – nó đưa hộp trái tim cho Vĩnh Quân, ko quên khuyễn mãi một nụ cười toe toét nữa. – Tôi đã hoàn thành xong nhiệm vụ. Chúc anh thành công! – Bé Tũn xèo váy và làm dáng bộ nhún một cái, lại cười rõ tươi, rồi con nhỏ leo lên xe, thành thạo như một người biết đi xe từ lâu, nó đạp khỏi chỗ hai anh chị mình.

Vĩnh Quân từ từ mở chiếc hộp trái tim nhỏ, một chiếc nhẫn cỏ vẫn còn vương mùi thơm cỏ xanh.

- Ly, em đồng ý làm chị dâu của bé Tũn chứ!

- Sao lại dẫn anh ra đây? – Vĩnh Quân lặng người nhìn khung cảnh công viên – nơi cậu và nó đã từng có những giờ phút vui vẻ và hạnh phúc. Cậu nhìn thấy nụ cười tươi rói của nó, cậu nhìn thấy ánh mắt ánh niềm vui của nó,…….. hình bóng nó đang hiện ra trc mắt cậu……. đẹp đến vô cùng!…

- Anh hai! Anh đang nghĩ đến chị Ly đúng ko?

- Nói nhảm gì vậy?

- Hứ! Tũn mà thèm nói nhảm sao? Rõ ràng là anh hai thích chi Ly mà! – Vĩnh Quân lặng người trc câu nói của bé Tũn……. – Hai thích chị Ly sao cứ phải giấu ở trong lòng?

- Ai bảo anh thích chị Ly?

- Em bảo!… Hai ko thích chị ấy mà sao từ hôm chị ấy đi, hai buồn thế, ngày nào hai cũng mua rõ nhiều kem bỏ trong tủ lạnh. Chị Ly thích ăn kem, hai muốn bữa nào chị ấy đến thì sẽ có kem ăn đúng ko?….. Hai ko thích chị ấy sao hai lại giới thiệu ba chị ấy vào làm cho khách sạn mẹ?……Hai ko thích chị ấy mà sao mỗi lần chị Diệu Lan rủ hai đi chơi, hai toàn kêu bận, những Tũn thấy hai có bận gì đâu, lại còn lấy xe đạp của Tũn đi lượn vài vòng nữa, rõ ràng hai nhớ tới chị Ly, nhớ tới cái buổi cùng chị ấy tập xe cho Tũn,….. Rồi hai còn một mình đến công viên ngồi dạo, rồi còn mua kem que ăn nữa……..

- Này…… sao…… sao Tũn biết?

- AAAAAA. Thế hóa ra Tũn đoán đúng à? Hiiiiiiiiiiiiii, ko ngờ hai mua kem que ăn thật! HAAAAAAA

- Con nhỏ này, hai đang buồn chết đây…….

- Hiiiiiiiiiiiiiii. Thế hai có nhận là thích chị Ly ko?

- Ừ thì đúng là như thế đi…….. Nhưng……… chị Ly chắc gì đã thích hai!

- Hai ko thử sao biết?!
Chia sẻ truyện Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh - chương 18 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh - chương 18. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.250919818878 sec