Đen trắngĐen trắng - chương 81

Chương 81Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Bút danh: Hà Hạ Phong

Tình yêu đến tột cùng là gì? Có bao nhiêu người đã hỏi câu hỏi đó? Chúng ta không thể định nghĩa nó mà chỉ có thể hiểu rằng, tình yêu chính là điều kì diệu nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho loài người. Trên Trái đất có hơn tám tỉ người sống trải dài khắp sáu châu lục. Vậy mà định mệnh lại gắn kết hai con người xa lạ, buộc chặt họ lại cùng một chỗ, gắn bó suốt cuộc đời.

Đã có không biết bao nhiêu tiểu thuyết viết về tình yêu của thế giới hắc đạo đầy nước mắt và nụ cười. Nhưng khi đến với Đen Trắng của Triêu Tiểu Thành, tôi lại bị chinh phục bởi những cảm xúc chân thật trong tình cảm của Đường Dịch và Kỉ Dĩ Ninh, những quan niệm triết lí sâu sắc trong tình yêu mà không phải dễ dàng gì bắt gặp được ở các tiểu thuyết khác. Câu chuyện kể về chuyện tình của thiếu gia xã hội đen Đường Dịch coi trọng cô gái đàng hoàng tử tế Kỉ Dĩ Ninh.

Đường Dịch – Màu đen thuần túy. Kỉ Dĩ Ninh – Màu trắng tinh khiết. Đen – Trắng, hai màu tuy đối lập nhau nhưng lại giống như hai thái cực, gắn chặt với nhhau không rời. Đó là vận mệnh. Và vận mệnh đã khiến cho Đường Dịch gặp Kỉ Dĩ Ninh.

Từ khi gặp được cô, anh đã nghĩ không thể để cô chạy thoát. Đây là một loại chấp niệm. Triết học định nghĩa nó theo cách này. Khi một người quá chuyên chú vào một việc, sau một thời gian sẽ bị chìm đắm trong cảm xúc nào đó, tình cảm sẽ trở thành hữu hình, khiến mình bị trói buộc. Mà anh có chấp niệm, cũng có bản lĩnh thực hiện chấp niệm đó. Vì thế rốt cục anh đã ra tay, tự tay bẻ gãy cánh của cô, từ nay về sau đem cô giam hãm bên người.

Triêu Tiểu Thành đã rất thành công khi xây dựng được một Đường Dịch - tập hợp tất cả những yếu tố mà bất cứ người con gái nào cũng phải mê mẩn: Xinh đẹp yêu mị, quyến rũ diễm hoặc, lạnh lùng tàn nhẫn và cả dịu dàng ôn nhu. Tôi không thể tưởng tượng được trên một người lại có thể hội tụ nhiều sắc thái thu hút người khác như thế, làm cho người ta không đề phòng mà sa ngã vào vẻ đẹp đó.

Thế giới của anh, cái thế giới chỉ tồn tại thứ ánh sáng thiên la địa võng, ở nơi ranh giới giữa thiện và ác, anh tồn tại một cách cô đơn. Vì cái chết của bố mà anh đã mở sát giới. Tiệc rượu vào ngày chấm dứt trả thù, cuối cùng anh lặng lẽ rời đi, đứng trên sân thượng khách sạn, mặc cho gió lạnh gào thét trên người mình. Anh đã hỏi em trai Đường Kính nhưng cũng như tự hỏi chính mình: “ Tại sao chúng ta có thể cô độc đến nước này?”. Mọi người đều trở thành một quốc gia, tự mình thiết lập tất cả mọi thứ. Một người muốn tiếp cận một người khác sẽ phải trả một giá đắt, nhẹ thì bị thương, nặng thì chết. Không ai có thể khiến anh tin tưởng, cũng không ai có thể mãi tin tưởng anh. Anh đang phải trả giá đại giới của mình. Đường Dịch

đã đi quá xa, quay đầu không còn thấy bờ nữa, máu đã dính đầy tay. Người ngoài nhắc đến tên này, trừ bỏ run sợ vẫn là run sợ. Anh không yêu ai được mà cũng không ai dám yêu anh. Ở trên cao không khỏi rét vì lạnh. Cho đến khi anh gặp được một người tên là Kỉ Dĩ Ninh.

Kỉ Dĩ Ninh là một cô gái tài tình thanh thuần, bề ngoài yếu đuối mỏng manh nhưng nội tâm lại rất kiên cường, đam mê nghệ thuật Châu Âu, từng là tiểu thư của gia tộc Kỉ gia nổi tiếng. Nhưng chỉ sau một đêm, Kỉ gia bị phá sản. Cô từng bởi vậy mà bị bắt buộc phải tiến vào chốn hồng trần. May được ông chủ quán ăn đêm thương tiếc, mới có thể bảo toàn tấm thân trong sạch, lấy cưỡng bức lao động để đền đáp.

Ngày mà Đường Dịch gặp được Kỉ Dĩ Ninh là lúc cô đang bị bọn cho vay nặng lãi của Lương gia tra tấn, mẹ cô thì bị nhốt trong căn nhà đang bốc cháy. Cô cầu xin bọn họ cho mình vào cứu mẹ. Khi anh quyết định mở cửa xuống xe cứu cô thì đồng nghĩa với việc, cả đời này anh và cô sẽ gắn liền cùng một chỗ. Anh cảm thấy cô thật giống mình hồi nhỏ, đơn thuần muốn vọt vào đám cháy, đơn thuần muốn đến bên mẹ, điều duy nhất không giống chính là, cô chỉ có bi thương, chỉ có khổ sở, chỉ có tuyệt vọng, chỉ có cô đơn nhưng không có hận. Khởi điểm như nhau, nhưng cuộc sống lại hoàn toàn tương phản. Anh thành màu đen thấu xương, còn cô vẫn trắng trong thuần khiết như suối mát.

Chính là Kỉ Dĩ Ninh, một cô gái đơn thuần không có gì đặc sắc này, chính là cô gái mà khi bị người ta bắt nạt cũng không biết ôm hận đó, đã làm sự ôn nhu trong lòng anh sụp xuống, hoàn toàn sụp đổ tạo khe hở cho một người, để đưa cô tiến vào. Thế giới này phồn thịnh hoang vắng, tình yêu giấu đầu hở đuôi, anh chỉ cảm thấy trong tim mình có một góc dịu dàng, một đám lửa nhỏ, cháy mờ nhạt, có chút đau đớn, lại có chút ôn nhu, chính vì cô mà tồn tại. Và cũng từ lúc đó, anh bắt đầu dung túng cô…

Có thể anh không hiểu thế nào là yêu. Mà cũng có thể trong cái thế giới toàn là màu đen của anh không tồn tại cái gọi là tình yêu. Đối với anh “ cho tới bây giờ, anh vẫn không biết cần phải yêu như thế nào mà chỉ biết giữ lấy. Trên đời này đến tột cùng có yêu không, cho tới bây giờ vẫn là một vấn đề. Mà em lại khoang dung với anh như thế. Em nói biểu hiện của tình yêu cũng là một người muốn giữ lấy một người khác. Trên ý nghĩa đó em vẫn nguyện tin tưởng vào tình yêu. Vậy thì Dĩ Ninh, theo cách hiểu đó, ANH YÊU EM.”

Đọc đến đây, tôi không sao cầm được nước mắt. Thử hỏi có người con gái nào lại không rơi lệ khi nghe những lời chân thật đến như thế. Làm sao có thể không cảm động đến bật khóc khi nhận được ba từ ANH YÊU EM từ chính người đàn ông mà mình đã dành trọn trái tim cho người ấy suốt ba năm. Và Kỉ Dĩ Ninh cũng đã bật khóc. Cô khóc cho anh, cho cô và cả cho cả đoạn tình cảm của hai người.

Từ khi gặp anh, cô đã năm lần rơi lệ. Lần đầu tiên là cho mẹ của mình. Lần thứ hai là khi anh đoạt đi lần đầu tiên của cô. Lần thứ ba là khi trong cô xuất hiện từ Jealousy ( ghen tuông). Không phải Envy ( ghen tị, đố kị) mà là Jealousy. Khi cô phát hiện ra trong đêm sinh nhật cô, anh lại ở cạnh người con gái khác, khi cô phát hiện người con gái đó biết tất cả thói

quen của anh mà ngay cả người vợ như cô cũng không biết. Và khi cô biết người con gái đó yêu anh hơn cả cô nghĩ. Cô đã ghen. Vâng, đó là điều mà cô mấy năm qua cô luôn cố tránh xa.

Trong Kinh thánh có viết: “ Một cô gái đang yêu, trái tim cô ấy sẽ chảy xuôi dòng, chuyển dời ba ngàn dặm, tiếng nói dần dần tắt đi, ánh sang cũng rời xa, cô lấy tình yêu ngăn cách mọi vật, đem cả năm tháng cũng đều ngăn cách. Tại đây cô không còn gì dù chỉ là ngọn cỏ để cho cô yêu thương. Nếu bị tổn thương, cô sẽ tiều tụy.”

Cô đã kể cho anh nghe bộ phim điện anh Tây Ban Nha tên là Rời bến. Trong phim có một tình tiết, nam nhân vật chính đang hút thuốc, nữ nhân vật chính liền đi tới, cầm lấy điếu thuốc trong tay anh hút một hơi. Chỉ cần một động tác này đã tuyên bố họ cùng một loại, cho nên sau đó họ yêu nhau, cái gì cũng không chia rẽ được họ. Cô nói anh và cô không cùng loại. cô không xác định được tương lai của họ sẽ ra sao. Anh lại nói: “ Em nói em không nhìn thấy nơi nào đó trong tương lai, vậy thì hãy giao nó cho anh…” Như một lời hứa vĩnh hằng, như điều ước hoa cúc.

Khi cô bắn viên đạn vào vai anh vào cái ngày cô nhìn thấy anh giết người, cô một lần nữa lại khóc.Đó là điều làm cô ân hận nhất.

Lần thứ năm cô rơi lệ là khi biết được bởi vì trước kia bị tra tấn nên không có khả năng sinh con. Cô rơi vào tuyệt vọng. Cô lo sợ. Tôi biết được cô đang lo sợ điều gì. Tôi hiểu tâm trạng của cô lúc đó. Cô lo sợ một ngày nào đó, người ở bên cạnh Đường Dịch không phải là cô. Cô sợ bỗng nhiên Đường Dịch phát hiện ra không còn yêu cô nữa. Nếu không phải yêu quá sâu sắc thì bạn sẽ không có những trạng thái cảm xúc như thế. Kỉ Dĩ Ninh cô là phụ nữ chứ không phải thiên thần. Mà đã là con người thì ai cũng có chút nhiều sự ích kỉ. Ích kỉ trong tình yêu không phải là cái tội. Cô tham luyến anh. Đó cũng là một cách hiểu khác của tình yêu.

Trong triết học có một học thuyết bi quan cho rằng: “ Quan hệ giữa người với người, cho dù lúc đầu là ngọt ngào, qua nhiều lần trằn trọc, cũng có thể đến vị trí đau đớn, vào thời gian đó, trong cảnh ngộ đó, sau đố liền dừng lại chỗ này”. Cái mà cô sợ, cô ích kỉ chỉ là không muốn thấy mối quan hệ giữa hai người biến thành kết cục đau đớn.

Nhưng cô không biết là, khi biết được cô có thể cả đời này không có con, anh đã một lần nữa đại khai sát giới. Anh sẽ không bỏ đi đoạn tình cảm giữa hai người. Đối với Đường Dịch, Kỉ Dĩ Ninh là người quan trọng nhất. Bởi vì cô và anh có một vận mệnh tương tự. Trong vận mệnh hoang dã đó, rốt cuộc anh cũng tìm được nơi cô rơi xuống. Anh đặt tất cả những khát vọng lên người cô, sự tồn tại của cô đã kéo lại nhân tính trong anh, giống như một ngọn lửa âm ỉ, khiến trong nháy mắt cây cối đã mọc đầy trong trái tim tăm tối của anh. Chuyện tình của anh và cô khúc dạo đầu là màu xám, nhưng anh nhất định có thể dùng những màu sắc rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất để vẻ nên kết cục của nó.

Nhân quả thị phi từ kiếp trước, bày ra dấu vết cạm bẫy, cả rõ ràng lẫn mờ ám ở trong đời. Trong lòng mỗi người đều có một KEY WORD, Đường Dịch cũng không phải ngoại lệ.Từ khóe mắt đến đuôi lông mày, từ trong

lòng bàn tay đến đầu con tim, cuộc đời của anh chỉ có một lần có được KEY WORD: Kỉ Dĩ Ninh.

Tình yêu là thứ khó hiểu nhất trên thế giới này. Nó tựa như những nốt nhạc của điệu valse, nhẹ nhàng mà tha thiết đến khó quên. Vẫn có những nốt cao, nốt trầm hòa quyện trong bản nhạc của tình yêu. Nó cũng giống như thanh chocolate, vừa đắng vừa ngọt tùy theo cảm nhận của mỗi người. Quan trọng là thái độ của chúng ta khi yêu. Phải dũng cảm, yêu hết mình, dù kết cục có ra sao cũng không hối hận. Khi thật sự yêu thì sẽ không cần đến lí do. Bởi vì vốn dĩ trong tình yêu không tồn tại lí do. Chỉ cần ta nguyện trao trái tim mình cho người mình yêu, nguyện tin tưởng vào đối phương dù tương lai có xảy ra bất cứ điều gì đi chăng nữa, chúng ta cũng nguyện tin tưởng vào tình yêu. Như Kỉ Dĩ Ninh đã làm với Đường Dịch và Đường Dịch đã bảo vệ tốt sự tin tưởng ấy của Dĩ Ninh.

Tôi muốn cảm ơn Đen Trắng, cảm ơn Triêu Tiểu Thành, cảm ơn Đường Dịch và Kỉ Dĩ Ninh đã cho tôi biết thế nào là yêu, cảm nhận được hết ý nghĩa của tình yêu, hiểu biết thêm được những triết lí sâu xa trong tình yêu mà không dễ gì có được. Mối tình của Đường Dịch Và Kỉ Dĩ Ninh là niềm khao khát của tôi. Tôi thật sự ngưỡng mộ hai người. Tôi cũng thật hâm mộ Triêu Tiểu Thành khi có thể sáng tác nên một tác phẩm hay như Đen Trắng.

Tôi cầu chúc những ai đã, đang và sẽ yêu có được một mối tình đẹp như ý. Và các bạn đừng quên đọc Đen Trắng để có những trải nghiệm quý báu trong tình yêu như tôi nhé! ( )!!!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đen trắng - chương 81 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đen trắng
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đen trắng - chương 81. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.222537994385 sec