Đen trắngĐen trắng - chương 80

Chương 80Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Người viết: Mạn Đà La

Anh, là màn đêm đặc quánh.
Nếu thế lực đen tối có thể dùng con số cụ thể để tính thì trong mười phần thiên hạ, Đường gia đã hiên ngang chiếm hết bảy phần. Mà chủ nhân đương nhiệm của Đường gia là chàng trai có vẻ ngoài vô cùng mị hoặc nhưng cung cách làm việc của anh chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: ‘tuyệt không dung tình’ – Đường Dịch.
Trên người anh vĩnh viễn không có tư vị của nhu tình. Anh nói “Hủy chỗ này” tức có nghĩa san bằng nới đó thành bình địa, thậm chí là tắm máu nó. Anh nói “Diệt không chừa một tên” thì cam đoan là anh có đủ nhẫn tâm để không chừa cái mạng cho bất luận kẻ nào. Tuyệt không nói đùa.
Anh quá cuốn hút, nhưng cũng quá tàn nhẫn. Một con người như thế đứng giữa trung tâm vòng xoáy tranh giành, giết chóc, vậy mà chưa một lần thất bại, thậm chí trên người anh còn không có lấy một vết xước.
Người đàn ông ấy, hình như không tồn tại điểm yếu.
Cho đến khi…

Cô, là ánh trăng thuần khiết.
Xuất thân từ một gia đình bề thế, lễ giáo quý tộc đều học tốt, sinh viên ưu tú của Cambridge ngành Văn học châu Âu và Triết học phương Tây. Kỷ Dĩ Ninh như người từ thời Trung Cổ xuyên không mà đến thế kỷ XXI. Giữa xã hội đầy mưu toan này, cô lại xuất hiện với một tư thế hoàn toàn bình thản, không tà niệm, không thủ đoạn, tuyệt đối đơn thuần.
Trong thế giới của cô vĩnh viễn không tồn tại máu tanh, thậm chí không hề có xung đột. Cô đủ tĩnh lặng, đủ ôn hòa để nhìn nhận tất cả những sự việc trong cuộc đời mình theo một hướng rất riêng. Kể cả khi đối mặt với bi kịch.
Ấy thế mà, định mệnh đã để cô gặp người đàn ông đáng sợ ấy. Chỉ một câu thôi, “Kết hôn với tôi, trở thành Đường thiếu phu nhân, cả đời ở bên cạnh tôi, mọi phiền phức của gia đình em, tôi thay em giải quyết.”, cuộc sống của cô đã vĩnh viễn bị trói buộc bên cạnh anh. Gia đình bị diệt vong, Đường Dịch trở thành chiếc phao cứu tinh duy nhất mà cô có, vậy nên, ngoại trừ thỏa hiệp với anh, cô còn có thể làm gì khác hơn???!!!...

…Ngay từ khi gặp gỡ, Đường Dịch đã có một loại chấp niệm, đó là, nhất định phải có được Kỷ Dĩ Ninh, cả cuộc đời này anh nhất định phải có cô bên cạnh.
Anh luôn tự hỏi rằng liệu trên đời này có cô gái nào mà anh cùng cô ấy là hai thái cực hoàn toàn đối lập, cô ấy thiện lương trong sáng, không hề có bất cứ thủ đoạn nào, ngay cả trong tình yêu cũng không biết cách ngụy trang, chỉ có thể bộc lộ điểm yếu của bản thân. Người con gái như vậy dường như chỉ có trong cổ tích, nhưng rốt cuộc, anh lại gặp được cô, gặp được một Kỷ Dĩ Ninh bằng xương bằng, một Kỷ Dĩ Ninh độc – nhất – vô – nhị. Vậy nên, anh làm sao có thể để cô rời khỏi anh???!!!

‘Đường gia Dịch thiếu’, bốn chữ này tương đương với thần tài, nhưng đồng thời cũng là tượng trưng cho Tử Thần. Anh muốn giết người, tuyệt đối không ai có quyền chất vấn, duy nhất một mình Kỷ Dĩ Ninh có thể!!!
Đạo đức quan không cho phép Kỷ Dĩ Ninh chấp nhận mùi máu tanh. Thế giới của Đường Dịch, cô vĩnh viễn không thể bước vào, cũng không có ý định sẽ bước vào. Chỉ có điều, cô và anh tuy không cùng thể giới, nhưng trên tình cảm, cô và anh đồng quy. Bởi vì, trên đời này không có người đàn ông nào tàn nhẫn với cô hơn Đường Dịch, anh không chỉ cướp đi tự do của cô mà còn cướp đi cả tình yêu của cô, anh không chỉ làm chủ cuộc sống của cô mà còn làm chủ cả trái tim cô.

Định mệnh đôi khi chính là trớ trêu như thế, trong cuộc sống đen tối và nhàm chán ấy, ánh sáng duy nhất cô tìm thấy lại chính là tình yêu dành cho anh. Anh là người tên đại ma đầu trong cuộc đời cô, nhưng cũng chính là thiên sứ mang lại tình yêu và hạnh phúc cho cô.
Định mệnh cũng thật nực cười như vậy, người đàn ông không có khuyết điểm ấy lại có thể vì một cô gái tĩnh lặng đến mức gần như vô hình mà phá vỡ mọi quy tắc. Đối với Đường Dịch, Kỷ Dĩ Ninh, ba chữ này là ngỏi nổ cho sự tồn tại của máu tanh và đồng thời cũng là sự cứu rỗi trong con người anh.
Cô là câu chuyện cổ tích rực rỡ cuối cùng trong đời anh, là điểm yếu duy nhất của anh, là từ khóa duy nhất trong trái tim anh…

Kỷ Dĩnh Ninh, cô đã không biết rằng, vào cái giây phút anh dùng hôn nhân để giữ cô bên cạnh, anh đã bắt đầu dung túng cô….
…Mà anh, Đường Dịch, lại thực hiểu rõ cô, hiểu tường tận đến nỗi anh chắc rằng nếu không cực đoan, anh sẽ không giữ được cô…
Vì thế… Lần thứ nhất, anh đã đánh đổi hôn nhân; lần thứ hai, anh liên đánh cược bằng chinh sinh mệnh mình!!!
Và, Kỷ Dĩ Ninh hiểu rõ, cơ duyên gặp gỡ với người đàn ông này đã không thể bỏ qua, một nghìn linh một đêm thuộc về Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh đã được bắt đầu lật giở từng trang, từng trang rồi.

Ghen tuông, hiểu lầm, hờn giận, trách móc,… mặc kệ cuộc hôn nhân ấy bắt đầu từ đâu, tình yêu tìm đến như thế nào, và quá trình của nó có bao nhiêu mâu thuẫn, nước mắt,…
…Nhưng cho đến tận cùng, Kỷ Dĩ Ninh vẫn không rời khỏi anh, rời bỏ anh không phải là không thể, chỉ là không có anh sẽ không có ai hào hứng cầm tay cô nhảy điệu Latin, cũng không có ai đủ nhẫn nại để đối xử với cô như người vợ, như đứa trẻ, như ánh sao trời giữa màn đêm. Đã từng nếm thử mùi vị quyến rũ của Đường Dịch, khi mất đi, sao có thể chịu được!!!
…Còn anh, đơn giản hơn, dù thế nào đi nữa, anh cũng không thể buông tay cô, không vì lý do gì khác, chỉ là bởi vì, không có cô, anh sẽ không sống nổi, nhất định sẽ phát điên.

Anh dạy cô biết cuộc đời này không phải chỉ có màu trắng, và cũng dạy cho cô biết cách yêu thương một người.
Cô mang đến cho anh sự mềm mại chưa từng có, ru dịu tâm hồn đầy bạo tực và dần gột rửa đôi tay đầy máu tanh của anh. Cô là ánh sáng cứu rỗi bình yên vĩnh cữu trong anh.
Cứ như vậy, mặc cho năm tháng trôi qua, thời gian trôi đi, tình cảm của Đường Dịch với Kỷ Dĩ Ninh là đẹp đẽ, là hoang đường, là không thay đổi, là thâm độc, là không thể tách rời, là yêu đến khi chết…
Chia sẻ truyện Đen trắng - chương 80 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đen trắng
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đen trắng - chương 80. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.200995922089 sec