Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa  - chương 13

Chương 13Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

CHƯƠNG 13

Cậu bé lạnh, run rẩy toàn thân, thỉnh thoảng lại cất tiếng khóc. Bị bỏ lại một mình trong một căn phòng tối đen sau một lần cửa gỗ rất dày đã bị khóa chặt, Dennis như đang sống trong một cơn ác mộng.

Người đàn bà lạ mặt đầu tiên đã dẫn cậu đi vòng qua một vài con phố nhỏ, rồi nhốt cậu vào đây. Sau đó cô ta bỏ đi, không nói một lời và cũng không thèm đếm xỉa đến những câu hỏi của cậu. Còn lại một mình, Dennis ngồi trong bóng tối, không một mối liên quan với thế giới bên ngoài. Cậu nhớ bố, đến mẹ, nhớ cả ông ngoại, nhưng không một ai đến đây, đưa cậu ra khỏi cái nơi tăm tối này.

Không còn là một trò chơi trốn tìm mà cậu thường chơi với bạn bè, việc ở đây trầm trọng hơn, tồi tệ và khủng khiếp hơn rất nhiều. Cậu không đủ từ ngữ để miêu tả, cậu chỉ thấy sợ và muốn nhanh chóng thoát đi chỗ khác.

Đã bao nhiêu lần cậu đập tay vào tường, rồi đập tay vào cửa gỗ, nhưng không một ai mở cửa, không có một ai phản ứng. Thậm chí không có cả giọng nói và bước chân người.

Thay vào đó là những âm thanh khác.

Những âm thanh vẳng từ bên ngoài vào chứ không xuất phát từ phòng giam của cậu. Có những kẻ tới đây và cào cào vào tường. Dennis muốn đờ ra vì sợ hãi. Cậu bé không tưởng tượng ra kẻ đang cào ngoài kia. Cậu cũng không hiểu ra khi những tiếng rít chói chang vẳng qua tường, đập đến tai cậu.

Dennis còn quá nhỏ để hiểu rằng cậu đang ở gần một bầy chuột cống.

Cậu bé nhớ bố mẹ, mong muốn về nhà mình, nhưng nhà cậu bây giờ đã xa, quá xa. Còn lại với cậu chỉ là nỗi sợ hãi, màn đêm lạnh giá và mùi bụi mốc.

Cảm giác bị tất cả ruồng bỏ mỗi lúc một dâng cao. Đầu óc chưa đủ khôn để hiểu ra sự kiện, Dennis vẫn còn quá nhỏ. Nhưng cậu cũng đã đủ lớn để cảm nhận được sự đe dọa đang bao quanh cậu. Nó như một tấm mạng nhện khủng khiếp, mỗi lúc một xoay xuống sát hơn, rồi trói cậu lại. Cứ mỗi lúc cảm giác mạng nhện kia thít chặt hơn là cậu bé lại ngồi xuống một góc, co rúm người lại. Cậu co sát hai chân vào cằm, xòe hai bàn tay ôm đầu gối.

Thế rồi đến một giai đoạn im lặng tuyệt đối của nỗi sợ hãi. Những kẻ phía bên kia tường lên tiếng. Nỗi tò mò trong Dennis lớn dậy. Cậu phải làm một cái gì đó.

Cậu không thoát nổi căn phòng này.

Vậy là Dennis đi đi lại lại trên nền bê-tông lạnh. Thậm chí nhiều lần cậu đã bò bằng cả tứ chi vì quả thật cậu thấy mình như đã biến thành một con thú nhỏ.

Giai đoạn thứ ba đẩy cậu bé đến bên rìa của vực thẳm điên khùng. Cậu khóc nức nở, nhớ gia đình, nhớ nhà. Cậu không biết thể hiện ra sao, chỉ cất tiếng thảm thương đòi mẹ đoi cha, tiếng kêu của đứa bé cô đơn bị bỏ rơi.

Sau giai đoạn đó, đến thời kỳ yên lặng. Đúng, cậu bé ngủ, hay nói chính xác là gục xuống trong một cơn mơ màng vì quá mệt.

Trong giấc ngủ chập chờn, Dennis mơ. May mắn làm sao, đó không phải là những cơn ác mộng nặng nề. Nó chỉ diễn lại những gì mà cậu bé đã trải qua trong ngày hôm trước, bởi chương trình truyền hình với tất cả những bộ phim hoạt hình của nó đã gây ấn tượng rất mạnh.

Cậu mơ thấy mình là Ghostbuster, là con mèo Tom, là con chuột Jerry. Cậu là người dơi, rồi thoắt chốc lại là con chim Tweety bị nhốt trong một chiếc lồng hẹp, bên ngoài lồng là khuôn mặt đang nhăn ra cười của con mèo. Cái lưỡi con mèo thò dài ra, liếm mép, con mèo đang mơ tới cảnh ăn thịt chim.

Trong phim, con chim bao giờ cũng trốn thoát. Thế nhưng trong những giấc mộng của Dennis thì không. Bằng một con đường vòng, nó phản ánh lại hiện thực đang bị giam cầm của cậu.

Đột ngột, khuôn mặt con mèo biến đổi. Nó mang mặt người. Từ khuôn mặt của nó dần dần trồi lên khuôn mặt độc ác của người đàn bà đã bắt cóc cậu về đây.

Cậu bé tỉnh dậy, sợ hãi, mồ hôi đầm đìa. Thế rồi cả thân hình cậu run bần bật, chẳng phải chỉ vì lạnh, mà còn vì kinh hãi.

Cậu sợ những giấc mơ khủng khiếp đó sẽ biến thành sự thật, rằng người đàn bà độc ác đó sẽ quay trở lại, lôi cậu ra ngoài và ăn thịt cậu như con mụ phù thủy đã làm trong truyện cổ tích.

Viễn cảnh thật quá khủng khiếp đối với Dẹnnis, cậu bé lại bắt đầu khóc.

Mải khóc, cậu không nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần. Dennis chỉ giật mình tỉnh dậy khi tiếng kẹt cửa vang lên và cánh cửa mở ra.

Vội vàng, cậu đưa tay lau nước mắt và nhìn về phía trước, nơi bóng tối đã loãng ra một chút, khuôn cửa lờ mờ hiện lên bầu| trời màu xám bên ngoài.

Trên khuôn cửa là Dorothy!

Ả đàn bà không chuyển động. Dennis chỉ nghe hơi thở của ả, như tiếng rít của một chiếc đầu máy xe lửa đang ùa vào căn phòng nhỏ. Ả đàn bà đứng đó, không nói một lời.

Dennis sợ.

Nỗi sợ hãi mỗi lúc một dâng cao hơn. Cậu bé không muốn giấc mơ của mình biến thành sự thật, cậu lại nghĩ đến mụ phù thủy và khóc. Những âm thanh tức tưởi gây hiệu quả như dấu hiệu bắt đầu đối vớie ả đàn bà. Dorothy bước vào trong. Cậu bé nghe tiếng bước chân ả sào sạo trên mặt bê-tông như đang giẫm lên vô vàn mảnh kính vụn. Với mỗi bước chân, nỗi sợ hãi trong cậu bé một lớn dậy, nhưng Dennis không thét lên, cậu chỉ nhìn trừng trừng vào người đàn bà độc ác bây giờ đang cúi đầu xuống và hướng cái mặt nhợt nhạt về phía cậu. Cậu có thể nhận ra đôi mắt lạnh lùng như một làn nước thẫm màu và cậu lại ngửi thấy cái mùi thối kỳ lạ đó.

Mùi của hoa và nụ hoa, nhưng không vui, không trong sáng, mà già cũ và tởm lợm.

Ả đàn bà đứng lại trước cậu bé. Cái đầu của ả cúi thấp hơn nữa. Dennis nhìn lên.

Những ánh mắt lạnh lùng, một gương mặt nhợt nhạt, tất cả những điều đó nhắc cậu nhớ tới một con ma, đã từng một lần bị Ghostbusters truy đuổi.

- Đứng dậy!

Dennis nghe tiếng người đàn bà gọi, và cúi người xuống thấp hơn nữa. Đứa bé lắc đầu. Tiếng vải áo khoác sột soạt, Dennis đang muốn bò vào trong chiếc áo choàng bằng vải jean của cậu để trốn tránh, nhưng ả đàn bà không cho cậu cơ hội. Ả tóm lấy cậu bé.

Cánh tay của ả đàn bà đột ngột dài ra, dài một cách khủng khiếp như được làm bằng cao su. Người Dennis cứng lại, khi những móng tay đặt lên trên vai cậu, rồi cong xuống.

- Thôi nào, ngoan nào...

Lần này, Dorothy nói bằng giọng dịu dàng và Dennis hơi hơi an tâm:

- Chị đến đón em hả?

- Đúng rồi.

- Ta đi khỏi đây chứ?

- Đúng thế.

Đứa bé nhẹ cả người. Nó không biết,

nó phải cư xử như thế nào.

- Ở đâu... Mình đi đâu? Về gặp ba mẹ em hay quay lại chỗ ông ngoại? Mình đi về đó chứ?

- Một chút nữa.

Khóe miệng Dennis đột ngột giật giật. Cậu thấy cả một thế giới đang đổ xuống quanh mình.

- Chị muốn đưa em đi nơi khác à?

Bàn tay ả đàn bà tóm chặt hơn. Dennis không còn cách nào khác, cậu phải đứng dậy. Đầu gối run lẩy bẩy, cậu đứng sát Dorothy Mainland. Người cậu cũng run và hai hàm răng va vào nhau lập cập.

Dorothy đặt cả bàn tay lên vai cậu bé. Dennis thấy bàn tay đó nặng như được làm bằng sắt. Chỉ riêng một bàn tay đã cho cậu rõ cậu sẽ không chạy thoát được.

- Vậy bây giờ ta đi đầu? - Cậu bé hỏi khi người đàn bà dắt cậu đi về hướng cửa.

- Ta đi xe.

- Đi xe hả? Dennis rất thích đi xe.

- Đúng.

- Đi đâu?

- Rồi em sẽ biết. Nhưng chị nói trước, lên xe rồi là em phải ngồi thật yên. Tốt nhất là ngủ đi. Vào thời gian này, những đứa bé như em phải ngủ. Đến nơi chị sẽ đánh thức em dậy.

- Nếu em không muốn ngủ...

- Cứ phải ngủ đi. - Dorothy đẩy cậu bé ra ngoài cửa. Căn phòng chứa đồ nằm lại đằng sau lưng họ. Nó nằm lại trong bóng tối của một đêm tháng giêng chứa đầy những mùi vị lạ thường.

Dennis bây giờ chẳng những bị vùi ngập chỉ trong mùi hoa rữa tỏa ra từ Dorothy Mainland, thêm vào đó còn là mùi sắt rỉ, mùi rác và mùi nước thải. Rõ ràng là ả đàn bà đã đưa cậu đến một nơi gần bến cảng, hay ít nhất cũng gần một con suối.

Cậu bé rùng mình. Cậu phải chống chọi với cơn gió lạnh. Cả hai chân cậu đã cóng. Đôi giày thể thao chẳng che được bao nhiêu.

Để che giấu nỗi sợ, Dennis hỏi luôn mồm. Cậu không nhận được câu trả lời. Người đàn bà không muốn nói. Toàn bộ giác quan và tinh thần của ả bây giờ chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất.

Khi hai người đã đến một khu vực đông dân hơn, Dorothy bắt đầu mở miệng:

- Chị nhắc lại lần nữa: Bao giờ lên taxi, em phải im mồm.

- Em sẽ không nói gì cả.

- Ngoan, ngoan lắm. - Ả đàn bà đưa tay vuốt tóc cậu. Dennis có cảm giác như bàr tay đó được làm bằng băng.

Họ đi một đoạn đường thì tới một khu đậu taxi nho nhỏ. Có hai chiếc xe đang đỗ ở đó. Một người lái xe đang ngủ, người kia đang nghe đài.

Anh ta ngẩng lên khi nhìn thấy bóng của hai người tiến đến sát xe mình.

- Cái gì thế này? Đi muộn thế này sao? Có muốn đi xe không?

Dorothy gật đầu.

- Cô có tiền không?

Ả đàn bà đút tay vào túi áo rồi rút ra một vài tờ bảng Anh. Nhìn thấy chúng, người lái xe bắt đầu chuyển động.

- Thôi được rồi, lên xe đi. Tôi phải đưa hai cô cậu về đâu, lên mặt trăng chắc?

Dorothy ấn Dennis ngồi vào trong xe. Ả thì thào đọc cho người tài xế địa chỉ.

- Brompton Cemetery.

Đôi mắt người đàn ông mở lớn. Anh ta kéo sát cái mũ xuống đằng sau gáy rồi nhún vai.

- Thôi thì, không phải việc của tôi, cô muốn tới đó cũng được. Còn tôi thì chẳng bao giờ đến nơi ấy.

- Anh làm ơn đi đi cho. - Dorothy ngồi xuống hàng ghế sau rồi sập cửa lại.

- Thôi được, tùy cô.

Dorothy mỉm cười với Dennis, lúc này đang ngồi bên tay trái ả. Cậu bé không mỉm cười đáp lại. Co rúm người lại, cậu ngồi trên ghế, đôi mắt nhìn xuống hai bàn tay bẩn thỉu.

- Em muốn về nhà, Doro. Chị mang em về nhà chứ?

- Không được nói. Em đã hứa rồi mà. Nếu em nói, thì việc còn lâu hơn, lâu lắm em mới được về nhà.

- Thôi được rồi. - Cậu bé xoay đầu ra khỏi phía Dorothy, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cậu bé thấy vùng này rất lạ. Tất cả đều gây ấn tượng lạ lùng và như đang đe dọa cậu trong bóng tối. Cả những cây đèn đường cũng không mang lại niềm tin. Đối với cậu, đó chỉ là những vệt mặt ma đang nham nhở, đang cười dọa nạt.

Hơi thở của cậu phà lên cửa kính, những ánh đèn đường càng nhạt nhòa hơn. Cậu bé thấy mình đã bị cắt ra khỏi thế giới bình thường. Họ đang bay như ma qua vũ trụ. Cậu bé nhớ lại những đoạn phim hoạt hình đã xem. Chắc những nhân vật trong phim khi bay trong vũ trụ cũng có cảm giác như cậu bây giờ.

Điều đó khiến cậu quên hiện thực được một chút. Hiện thực bây giờ như nằm sau một lớp màn che, như không muốn cậu nhìn thấy nó nữa.

Người lái xe im lặng một lúc. Anh ta cân nhắc. Đến bên một ngã tư, nơi anh ta phải dừng lại để nhìn xe hai làn đường hai bên, anh ta quay đầu lại.

- Có chuyện gì thế?

- Cô nghe này, tôi không muốn nói gì cả. - Anh ta cười - Nhưng cô không có cảm giác rằng trong xe có mùi lạ quá sao?

- Ý anh muốn nói gì?

- Trong xe có mùi lạ, mùi thối.

- Không phải.

- Đúng đấy, quỷ quái, nó thối. Tôi biết nó thối mùi gì, tôi có thể tưởng tượng rằng cái mùi này là mùi của nghĩa trang, khi người ta phải đứng cạnh một bãi rác chứa rất nhiều những bông hoa đang rữa ra.

- Anh thôi đi! Chỉ là tưởng tượng thôi.

Người đàn ông nhún vai. Đèn đã xanh, ngã tư đã vắng, anh ta lại tiếp tục lăn bánh, và không nói nữa.

Dorothy nhìn Dennis.

Cậu bé ngồi im. Ả đàn bà không nhận ra, có phải cậu đã ngủ hay chỉ đang mơ màng. Khi bị ả thúc khẽ vào người, Dennis giật nảy mình, nhìn sang bên phải.

- Ta sắp đến nơi rồi.

- Ở đâu? Ở Sukanara sao?

- Cái gì kia? Sukanara là đâu?

- Đó là một hành tinh trong vũ trụ. Em đã xem Hi-Men bay lên đó, em...

- Ừ thì cứ cho là Sukanara cũng được.

- Hay quá.

- Ta sắp đến nơi rồi, thưa cô. Cô có thể cho tôi biết cần đỗ xe chỗ nào không?

- Không cần đến cửa chính. Anh có biết khu tiểu sành đựng tro ở góc nào không?

- Biết áng chừng thôi.

- Chúng tôi sẽ xuống khu đó.

- Nhưng khu đó rất vắng người.

- Có phải chuyện của anh không?

- Không.

- Chính thế...

- Thôi được, tùy cô. Nhưng tôi hành nghề taxi đã lâu mà hiếm khi gặp người khách lạ như cô. - Anh ta cười rồi tăng tốc trong đoạn cuối.

Brompton Cemetery là một khoảng đất rất rộng. Ở khu vực phía Nam, nằm gần sân vận động Stamfordbridge, khuôn viên của nghĩa trang được cắt ra một khoảng để làm bãi đậu xe cho khách. Nhưng người đàn bà lại không muốn xuống đó, cô ta muốn xuống ở phía bên kia, hướng Bắc, cách ga tàu điện không xa.

Xe dừng lại. Cô ta trả tiền. Thêm một lần nữa, cô ta tặng cả chỗ tiền lẻ, khiến người lái xe gật đầu cảm ơn. Thế rồi ả kéo cậu bé ra khỏi xe, Dennis cất tiếng hỏi:

- Tới nơi rồi sao?

- Tới nơi rồi.

Người lái xe thoáng nghe được cả hai câu đó, anh chỉ biết lắc đầu.

- Nhưng em không nhận ra Sukanara. -Dennis nói khi ả đàn bà dắt cậu đi về hướng một dãy những thân cây rất lớn đứng sát vào nhau. Trong bóng tối, trông chúng như những ngọn dù khổng lồ, muốn bảo vệ tất cả những gì đứng bên dưới chúng.

- Cũng chẳng quan trọng.

- Nhưng mà em sợ.

- Đừng sợ, chị ở đây.

Dennis dừng lại và giậm chân xuống đất.

- Em... Nhưng em muốn về với mẹ.

Dorothy không trả lời. Ả siết chặt tay hơn, kéo cậu bé đi.

- Bỏ em ra!

Ả đàn bà dừng lại. Những thân cây đã ở rất gần. Ả đã ngửi thấy mùi của chúng.

- Này thằng nhỏ, nếu mày không ngậm mồm lại, tao sẽ giết mày! Nghe rõ chưa?

Dennis đã nghe rõ. Cậu bé nhìn vào mặt ả. Cậu thấy đôi mắt lạnh như băng.

- Chị là người ác! - Cậu bé thì thào.

- Mày nghĩ thế nào thì kệ mày, đi!

Không thèm đếm xỉa đến tuổi tác và độ lớn của Dennis, ả đàn bà kéo cậu theo. Chỉ sau đó một chút, cả hai người đã đứng dưới những cành cây. Dennis sợ. Mà mỗi khi cậu sợ và muốn tỏ vẻ không sợ hãi thì cậu lại nói luôn mồm.

- Có phải chúng ta vào một cánh rừng? Có phải là một cánh rừng cổ tích?

- Gần như thế.

- Ở đây không có phù thủy chứ?

- Không.

- Thế có ma không?

- Có lẽ có.

Chân họ bây giờ giẫm lên một lớp lá dày, những cái lá kêu sột soạt và đánh thức trong trí tưởng tượng của Dennis những hình ảnh khủng khiếp nhất. Cậu bé tưởng tượng có những con ma bí hiểm nằm dưới lá, chúng đang thấy bị quấy rối và chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ xé đất, thò ra những cái mõm khổng lồ và nuốt chửng họ.

Họ đã đi qua tấm thảm lá rụng, nền đất phủ cỏ mềm mại và dinh dính mở ra đằng trước.

Dorothy dừng lại. Ả đàn bà tìm hướng đi. Phía phải là khu nghĩa trang bình thường, nơi chôn những người bình thường.

Đó là cả một bức tường thẫm màu làm bằng những bụi và những lùm cây nho nhỏ. Thỉnh thoảng được xẻ ra bằng những con đường nhỏ, hai bên đường có để những chiếc ghế dài và được trang điểm bằng vô số bia mộ đủ kiểu.

Đó không phải là mục tiêu của ả.

Phía bên trái, nằm chênh chếch, là một khoảng đất hở, thoạt nhìn cứ tưởng là một sân bóng đá, nhưng sự thật không phải vậy. Bởi vì bên dưới lớp cỏ kia là rất nhiều tiểu sành. Người ta đã nhét chúng xuống dưới lòng đất này. Mỗi khi Dorothy nghĩ tới việc cả nhà sư Shagri vĩ đại cũng nằm ở đây, ả lại thấy cảm giác căm uất bùng cháy. Ông ấy không xứng đáng bị cư xử như vậy, ông ấy là một tinh thần vĩ đại, một người tài năng xuất chúng. Chúng đã phá hủy thân thể ông ấy, điều đó đúng, nhưng chúng đã không phá hủy được linh hồn của ông. Ả đàn bà biết rõ điều đó, biết rõ ông ta đang nằm nơi nào, ả muốn đào tiểu sành ra khỏi nền đất ẩm và giữ nó mãi mãi.

Ông ấy sẽ chỉ đường cho Dorothy đi, bởi ông ấy đang ở trong chính người ả đây. Shagri đã giữ gìn ả suốt từng ấy năm trời, đã lo sao cho ả không bị chết đi, lo cho ả thức dậy để tiếp tục hành động theo tinh thần của ông ta. Ả sẽ kế vị Shagri, đi thu thập những tín đồ mới, bởi cả một thế hệ con người đã trôi qua và lớp trẻ bây giờ lại quay trở lại với rất nhiều sự kiện bí hiểm, bởi người ta không còn tin tưởng vào kỹ thuật và máy tính nữa. Người ta muốn tìm lại bản thân mình và sau đó, cần một con đường đi đến sự khai hóa, cần một con đường siêu thoát, cần con đường cao quý nhất của mọi con đường.

Ả đàn bà kéo cậu bé đi trên thảm cỏ. Từ mặt đất ẩm ướt bốc lên một làn hơi mỏng, chưa phải là một lớp sương mù dày mà chỉ là những làn hơi nhè nhẹ, mỏng tang, chuyển động như những lớp màn trắng tinh và mỏng trên cả thảm cỏ, lơ lửng trong không khí.

Dorothy Mainland tập trung tinh thần. Ả hiện chưa biết tiểu sành của Shagri nằm ở đâu, nhưng ả nhất quyết sẽ tìm ra. Ả chỉ cần tập trung thôi, tập trung vào kẻ đang ở trong cơ thể ả. Ả cần mối quan hệ này cũng mạnh mẽ như khi giết chết một trong những cựu kẻ thù của hắn.

Ả đã thành công.

Giống như những lần trước.

Làn da trên khuôn mặt bắt đầu thay đổi. Những nỗi đau đớn đi kèm được Dorothy cảm nhận là mật ngọt. Làn da bị kéo nhè nhẹ, giống như một lớp cao su, và nó sẽ lộ ra những gì ẩn nấp bên dưới, những gì chỉ hiện ra khi mối quan hệ với Shagri được tạo lập một cách hoàn hảo.

Một vệt mặt xương ma trắng vàng, độc ác.

Lần nào để cho vệt mặt ma lộ ra phía trước, Dorothy cũng rất vui. Đó là lúc ả đàn bà biết rằng mối quan hệ với vị sư vĩ đại đã lại được thiết lập. Lúc bấy giờ, Shagri hiện hình trong cơ thể ả, và cơ thể ả bắt đầu biến đổi.

Ả đổ mồ hôi, ả bốc hơi ra ngoài, đến độ cái mùi hoa thối rữa đặc lên như một lớp sương phủ ngoài thân hình ả và dần lan tỏa ra ngoài.

Ả đàn bà nắm chặt cậu bé trong tay. Bàn tay ả rất cứng. Cậu bé không có cơ hội giằng ra và bỏ trốn, bởi cùng với quá trình biến đổi, sức mạnh cơ thể ả cũng tăng lên.

Dorothy cảm nhận rõ ả chẳng còn cách mục tiêu bao lâu. Giác quan của ả bây giờ như những con mắt thần dẫn ả đi. Ả bước nhanh hơn và Dennis phải cố gắng chạy mới theo kịp. Lớp sương bao quanh những khớp xương ả, và cả hai người có cảm giác như họ đang chạy trong một biển bằng bông.

Nhanh hơn, nhanh hơn nữa.

Ả thở hào hển, ả xuất mồ hôi. Cái mùi hoa nồng nặc trĩu nặng trong không khí như một lá cờ ẩm ướt vô hình. Dorothy quay đầu sang hướng trái. Ả cảm thấy một tia chớp đang bùng nổ trong đầu. Giờ thì ả biết mộ Shagri không còn xa nữa.

Dennis chạy không kịp. Cậu bé bắt đầu khóc.

- Em... Em không đi được nữa. - Cậu lẩm bẩm giữa tiếng thình thịch của bàn chân đạp xuống nền đất ẩm.

- Sắp đến rồi, đến nơi rồi...

- Đây là đâu?

Ả đàn bà đột ngột cười lớn. Tiếng cười khiến Dennis sợ. Cậu rủn người xuống.

- Đây là nghĩa địa, em bé ạ. Chúng ta đang ở nghĩa trang, và chúng ta đang đến gần thầy chị. Chỉ vài bước chân nữa thôi...

Ả kéo cậu bé đi theo. Cậu bé không hiểu gì cả. Cậu hiểu rằng cậu đã bị đưa ra một nghĩa trang. Đây cũng là nơi có mộ bà cậu. Thỉnh thoảng ba mẹ lại đưa cậu đến đây thăm mộ. Lần nào, cậu cũng rất sợ hãi khi bước chân vào đây, cậu cứ sợ những con ma sẽ nổi giận, kéo tuột cậu xuống một ngôi mộ nào đó.

Giờ Dennis không nhìn thấy mộ, vậy mà cậu vẫn sợ. Cậu không tin là người đàn bà này lại nói dối. Không đâu, chị ta nói thật. Tại sao lại phải nói dối kia chứ?

Cuối cùng, họ đứng lại. Dennis lảo đảo. Cậu thấy trong người khó chịu. Chỉ chạy thêm một vài bước nữa thôi có lẽ cậu đã nôn ra, tình trạng kiệt sức và nỗi sợ hãi bóp lấy cổ họng cậu.

- Đây rồi! - Ả đàn bà nói - Đây rồi!

Dorothy hiện vẫn còn đứng, nhưng ả đang từ từ khụy gối xuống và đưa mặt về hướng cậu bé.

Cậu nhìn ngang sang ả. Cậu nhìn vào một gương mặt có làn da mỏng như giấy và cái đầu lâu bên dưới.

Dennis không nói nổi cầu nào nữa. Trong cái tuổi của mình, cậu chưa thể nghĩ được. Cậu chỉ có thể so sánh thôi và chỉ có thể so sánh với những đoạn phim hoạt hình mà câu đã xem.

Trời... Bà ta... chị ta trông giống những kẻ thù của Hi-Men! Cậu thầm nghĩ. Bọn chúng thỉnh thoảng cũng thò ra những cái đầu đầy xương. Chúng là bọn ma, bọn xấu, Hi-Men đã phải dùng vũ khí để chống chọi với chúng.

Chỉ có điều Dennis bây giờ không có vũ khí bên mình.

Thay vào đó, nỗi sợ hãi bùng dậy. Bởi ở đây không phải trong phim, ở đây là đời thật.

Dorothy Mainland ngồi xổm xuống để gương mặt đã thay đổi của ả ở cùng tầm cao với gương mặt đứa bé.

Dennis líu lưỡi. Nỗi sợ hãi siết chặt cổ họng cậu lại. Khuôn mặt ả đàn bà vẫn còn tất cả. Cả mồm, cả mũi, cả mắt và cả tai, thậm chí cả tóc. Nhưng chúng bây giờ trông như những móng tay dài, mỏng dính, bao quanh cái đầu. Da mỏng và trong suốt, nhưng cái miệng lại chuyển động. Nhìn như hai làn môi được làm bằng cao su, chúng run rẩy giật từ phía này sang phía khác, cho tới khi chúng để lộ ra một khoảng hở và rồi cứng đờ ra.

Dorothy đặt cả hai bàn tay lên vai Dennis, ả thở ra. Từ cái mồm thoát lên tiếng rít nhè nhẹ, hơi thở đập thẳng vào mặt Dennis.

Một mùi thối khủng khiếp. Ghê tởm và kinh hãi. Nó mạnh đến mức Dennis phải ngưng thở, ngậm miệng lại, để đỡ buồn nôn.

Cậu bé quay người đi.

Dorothy không muốn vậy, ả đàn bà như đã biến thành một người khác. Ả như đang trôi vào trong một cơn sốt, và ả thì thào kể chuyện về nhà sư Shagri. Ả muốn kể cho Dennis nghe tất cả, mặc dù cậu bé không hiểu một chút gì.

- Ta là ông ấy, ông ấy là ta. - Ả đàn bà nói và gật đầu chỉ xuống nơi mà Dennis phải nhìn tới. Xuống mặt đất!

- Người ta đã chôn ông ấy ở đây. Người ta đã đốt xác ông ấy và chôn xuống đây, nhưng ta sẽ đào ông ấy lên, đón ông ấy trở lại, ngươi có biết không? Ta đã làm vừa lòng ông ấy, bây giờ ông ấy sẽ giúp ta. Mọi việc sẽ trở lại như ngày xưa, bởi vì ông ấy là ta, và ta là ông ấy. Hai chúng ta đã hợp nhất với nhau, hai chúng ta sẽ bắt đầu mọi thứ lại từ đầu. Ngày đó ông ấy đã dạy ta hòa mình vào thiên nhiên. Chúng ta là những "Đức Con Của Hoa Hồng", chúng ta đã yêu những nụ hoa, chúng ta đã nằm ngủ với những nụ hoa, chúng ta luôn phủ chúng lên người. Bao giờ quanh chúng ta cũng là hoa, chúng ta đeo những tràng hoa dài trên da trần. Nhà sư Shagri đã thổi pháp thuật vào từng nụ hoa. Vì thế mà chúng rất mạnh mẽ. Vì thế mà những nụ hoa là một phần của bản thân ta, và là một phần của bản thân ông ấy. Chúng ta là một, cả ba chúng ta tạo thành một thể cộng sinh, giờ đây không còn kẻ nào ngăn cách nổi. Ta sẽ đào những tro sành từ dưới đất lên, và ta sẽ ăn tro.

- Em muốn đi khỏi đây! - Dennis khóc. Nghe người đàn bà kể lể nhưng nỗi sợ của cậu không hề dịu đi. Gương mặt trước mặt cậu đây thật khủng khiếp.

- Chút nữa chúng ta sẽ đi, Dennis, một chút nữa thôi. Đầu tiên chúng ta còn phải thực hiện một nhiệm vụ.

Cái mồm hay đó là một cái mõm? Bây giờ mỉm cười. Rồi nó mở rộng hơn nữa và cậu bé nhìn vào trong cái hang đó, thấy một vật thật mềm, đen đen.

Đầu tiên, cậu tưởng đó là cái lưỡi. Người nào cũng có lưỡi. Nhưng không phải lưỡi như của Dorothy.

Nó mềm, nó chảy ra, nó tràn ra theo nhiều hướng khác nhau, và nó vượt qua khóe miệng, nó chảy theo hai khóe mép xuống dưới, bò như những con giun đen đen về hướng cằm.

Dennis thấy tởm lợm. Cậu thấy tởm lợm trước cả cái mùi đang tỏa ra từ lưỡi và mồm. Chưa bao giờ cậu lại ngửi mùi hoa thối nồng nặc như lúc này.

Cậu bé rùng mình, cậu muốn chạy đi, nhưng ả đàn bà khủng khiếp kia túm chặt lấy cậu.

- Thế nào, Hi-Men bé bỏng? - Ả ta hỏi, và những từ ngữ của ả trôi lục bục ra từ khoang mồm.

- Làm ơn đi, em muốn đi chỗ khác.

- Mày phải ở lại đây, thằng nhỏ! Mày phải ở lại bên tao, bởi vì mày bây giờ là chuyện quan trọng đối với tao. Chừng nào chúng nó không làm gì mày thì chúng nó cũng không làm gì nổi tao. Đơn giản thế thôi. Chúng nó sẽ truy đuổi tao, nhưng chúng nó sẽ không tóm được bọn mình. Chỉ khi tao đã nuốt được tro của Shagri vào người và trộn lẫn cả cơ thể lẫn linh hồn của ông ta vào cơ thể tao, tao mới thả mày đi. Lúc bấy giờ thì mày có thể quay trở lại với mẹ mày. Hiểu chưa?

Dennis không có khả năng trả lời. Cậu cũng không nghĩ được nữa, toàn bộ khung cảnh xung quanh đã đổi khác.

- Giờ ta sẽ đào tro từ dưới đất lên. Cái tiểu nằm không sâu đâu. Ta phải đào đất bằng hai tay trần, nhưng ta sẽ làm được. Mày phải đào phụ cho ta. Nào, lại đây!

Ả đàn bà xoay người cậu bé.

Dennis đã đợi điều đó nãy giờ. Bàn tay ả tóm lấy cậu hơi lỏng ra một chút khi xoay. Cậu không thể biết mình hành động có ý thức hay theo bản năng. Điều duy nhất quan trọng là không còn phải ở đây với mụ đàn à ác độc này nữa. Mụ quá khủng khiếp, như một con phù thủy.

Cậu bé lao người về phía trước, la thật lớn và chạy đi.

Hai bàn tay trượt khỏi vai cậu, bởi cả Dorothy cũng bị bất ngờ. Ả đã tập trung quá nhiều vào chuyện khác và buông lỏng việc canh chừng Dennis.

Giờ thì cậu đã trốn đi.

Nhưng cậu không hề có cơ hội thoát. Đôi chân của cậu quá ngắn, lực cậu quá yếu, cậu không thể chống chọi với một người lớn tuổi.

Ả đàn bà lao theo cậu.

Ả chạy rất nhanh, vừa chạy vừa cười nhìn vào cái lưng con con với đôi chân tí xíu đang hốt hoảng đạp thục mạng xuống đất.

Cậu bé lảo đảo, chòng chành từ bên này sang bên khác. Cậu cũng không biết phải chạy về đâu, cậu chỉ cắm cổ chạy thẳng và Dorothy mỗi lúc mỗi lại gần hơn.

- Tao sẽ bắt được mày, thằng nhỏ kia! Phải, tao sẽ tóm được mày. Và tao sẽ ăn thịt mày! Tao là mụ phù thủy đây! Tao là phù thủy! - Ả đàn bà cười khoái trá và cái đầu lâu sáng lên dưới lớp da như một mảnh trăng nhợt nhạt bằng xương.

Ả chạy nhanh hơn nữa.

Ả thôi không cười.

Có cái gì sáng lóe lên đằng trước họ. Có cái gì ập ra từ hai phía. Từ đằng trước và từ bên trái.

Cậu bé chạy thẳng vào tia sáng đó. Cậu chói mắt, cậu không nhìn thấy gì nữa, kể cả dáng người đang giơ tay ôm lấy cậu.

Người đàn ông ôm thật chặt và Dennis thét lên.

- Bình tĩnh nào cháu, an tâm đi. Mọi việc ổn rồi. Các chú sẽ đưa cháu về nhà với bố mẹ, được không, Dennis?

Cậu bé không phản ứng. Cậu cũng không biết ai vừa an ủi cậu, nhưng cậu nghe một giọng đàn ông khác đang nói, không phải với cậu, mà với Dorothy.

- Đủ rồi, Dorothy Mainland!

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa  - chương 13 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa 
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa  - chương 13. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.212777853012 sec