Cô gái văn chươngCô gái văn chương - chương 22

Chương 22Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương đông
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 6: Chủ trương của “Cô gái văn chương” (3)


Lầu 2,

Lầu 3,

Lầu 4,

Cầu thang cứ hướng lên vô tận không có điểm dừng, trong lòng tôi dần sinh ra cảm giác bất an và sợ hãi rằng mình sẽ vĩnh viễn không thể tới được chỗ của Takeda.

Cho dù tôi leo hết những bậc thang này, điều gì sẽ chờ tôi ở phía trước?.Lại là một bi kịch mà tôi chỉ có thể đứng nhìn nó diễn ra sao?

Giống như Miu lúc đó, tôi chỉ có thể tuyệt vọng nhìn Takeda nhảy xuống từ sân thượng sao?

Trái tim tôi như vỡ ra, mắt tôi hoa lên, suýt chút nữa thì tôi khuỵu xuống tại chỗ.

Không được… quá muộn rồi…

Tôi sẽ lại không đến kịp, giống như lúc đó.

Tôi không nên đi tới sân thượng. Nếu tôi đi và nhìn thấy thứ tôi không muốn nhìn, tôi sẽ chỉ lại khiến bản thân thêm đau khổ mà thôi.

Tôi không được đi!

Môi và đầu ngón tay tôi tê dại, tôi thở phì phò như một con thú, mọi thứ trước mắt tôi dần chuyển thành một màu trắng xóa.

Từ khi tôi lên cấp ba đến giờ ‘nó’ chưa một lần phát tác, nhưng từ lúc anh Soeda kéo tôi lên tầng thượng, tôi lại bắt đầu không thể thở được.

Cảm giác đói khát và bất an bủa vây lấy tôi giống hệt như lúc đó, toàn thân tôi trở nên lạnh buốt, từng hơi thở đứt quãng theo cổ họng tôi thoát ra ngoài, cơ thể tôi run rẩy dữ dội, tôi phải dựa vào tay vịn cầu thang mới có thể đứng được.

Đau quá.

Mình chết mất.

Aa, tôi sẽ không đến kịp. Đã quá trễ. Cho dù tôi có lên sân thượng thì cũng quá trễ rồi. Tất cả đều đã quá trễ rồi. Cho dù tôi có làm gì đi nữa thì kết quả tôi nhận được vẫn là nỗi bất hạnh. Tôi chẳng thể làm được gì cả. Đã quá trễ rồi.

… Không, không phải vậy.

Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong vực sâu tuyệt vọng, một bàn tay vô hình vươn ra nắm lấy tay của tôi và kéo tôi dậy.

Có lẽ đó là tay của chị Tooko.

Khi tôi cảm thấy vô lực nhất, người đã không chịu từ bỏ và nắm lấy tay của tôi đưa tôi đến tận đây chính là chị Tooko.

Chị Tooko sẽ không bao giờ vứt bỏ tôi.

Khi tôi khóc lóc muốn từ bỏ tất cả và nói rằng tôi không thể hiểu nổi, chị ấy sẽ nói với tôi chính tôi phải tự mình đi tìm ra câu trả lời đó.

Cho dù đau khổ tới đâu, cho dù bi thương tới đâu, tôi cũng phải tự giãy giụa trên chính đôi chân của mình để tìm ra câu trả lời đó.

Giống như Melos nhận được sự tin tưởng vô điều kiện từ Selinuntius(1), tôi lại đứng dậy và guồng chân lao lên cầu thang.

(1) Melos và Selinuntius là hai nhân vật trong truyện Chạy đi! Melos! của Dazai Osamu.

Tôi không còn cảm thấy cơn đau nữa, trái tim tôi không còn như sắp rách ra nữa, hơi thở không còn khó khăn nữa, đôi mắt không còn mịt mờ nữa, tôi chỉ tiếp tục chạy như điên hướng về sân thượng.

Một cánh cửa nặng nề hiện ra ở đoạn cuối của chiếc cầu thang mà tôi đã tưởng chừng như dài vô tận, tôi dùng toàn thân đụng vào cánh cửa và khiến nó mở ra.

Bầu trời tháng Năm trong xanh không một gợn mây như mọi khi.

Takeda đang đứng bên ngoài hàng rào.

Tấm lưng nhỏ nhắn của cô bé trông thật cô đơn, như thể nó đã mất đi tất cả chỗ dựa.

- Đừng làm thế! Takeda!

Tôi vừa hét lên vừa chạy về phía cô bé. Nghe thấy tiếng tôi, Takeda cũng giật mình, cô bé quay đầu lại. Hai tay của cô bé đang ôm một chiếc cốc in hình con vịt, một ý nghĩ vang lên trong đầu tôi “Ôi, cô bé thực sự đã định tìm tới cái chết sao?”, ngực tôi như thắt lại.

- Đừng làm thế, Takeda. Em đừng tự tìm tới cái chết như vậy. Em không được kết thúc mọi chuyện như vậy! Em không phải là Kataoka Shuuji! Em là Takeda Chia! Em và Kataoka Shuuji là hai con người khác nhau! Em không được tìm tới cái chết chỉ vì Kataoka Shuuji đã lựa chọn như vậy!

Takeda nhìn tôi, trông cô bé như thể sắp khóc.

Tôi vươn người ra khỏi hàng rào và nắm chặt tay của Takeda.

Vừa thở hổn hển, tôi vừa hét lên với cô bé.

- Em phải tìm ra một câu trả lời khác với Kataoka Shuuji!

Nhìn thấy quyển sổ con vịt bị tôi nắm thành cuộn trong tay, Takeda khẽ cười buồn.

- Anh Konoha… anh đã đọc… quyển sổ đó rồi phải không. Vốn theo dự định của em… phải 10 năm sau mới có người tìm ra nó. Đó là lời nhắn dành cho em của 10 năm sau. Giống như anh Shuuji đã để lại lá thư của anh ấy cho em…

- Em đừng nói chuyện ngu ngốc nữa! Em không cần phải lựa chọn cùng một con đường với Kataoka Shuuji. Em mau quay về bên này đi!

Những giọt nước mắt trong suốt tuôn ra từ đôi mắt của Takeda. Đó là những giọt nước mắt đau khổ của một người có tâm tình không thể được người khác lý giải.

- Nhưng anh Konoha… phải sống tiếp trên cõi đời này là một việc quá khó khăn đối với em, em đã quá hổ thẹn khi phải làm vậy, em không còn lựa chọn nào khác nữa.

Nghe cô bé gào lên nghẹn ngào đầy bi thương như vậy, ngực tôi như bị xuyên thủng, tôi không biết tiếp theo mình nên nói gì.



Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.



Trời ơi, tôi sẽ lại để cho mội chuyện lặp lại như với Miu sao?

- Anh Konoha biết không. Lý do anh Shuuji lựa chọn cái chết không phải vì anh ấy cảm thấy có tội với chị Sakiko. Mà là vì cho dù đã thấy chị Sakiko bị xe tông ngay trước mắt, anh ấy vẫn không hề có một cảm giác bi thương nào, anh ấy đã quá tuyệt vọng, quá ghê tởm với chính mình, cho nên anh ấy đã lựa chọn cái chết.

Em cũng vậy.

Em đã giết Shii.

Nếu em không cố tình ngã ra đường, Shii sẽ không quay lại và cậu ấy cũng sẽ không bị xe tông. Chính vì vậy, việc này chẳng khác nào chính em đã giết Shii.

Thế nhưng, khi Shii chảy máu lênh láng và chết ngay trước mắt em, em lại chưa từng có một chút cảm giác bi thương nào.

Trong tang lễ của Shii, em cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.

Em chỉ ngồi đó ngẩn ngơ như một con ngốc.

Gia đình, bạn bè, và cả cha mẹ của Shii đều thì thầm với nhau rằng em thật đáng thương, chắc em đã quá sốc khi phải chứng kiến người bạn thân thiết chết ngay trước mắt mình nên trái tim em mới đóng chặt như vậy, rằng hãy để em được một mình.

Thế nhưng sự thật không phải vậy!

Em không hề cảm thấy buồn!

Cho dù em đã cố tìm kiếm trong trái tim mình những kỉ niệm về Shii để ép bản thân phải khóc. Em vẫn không thể tìm được một chút cảm xúc nào gọi là bi thương. Cho dù Shii đã chết, em vẫn không hề cảm thấy bi thương!

Một người như em… thật quá kì lạ đúng không ạ? Cho dù đã có người chết, cho dù người chết là bạn thân của em, em vẫn không hề cảm thấy bi thương, em thật quá khác người đúng không ạ?

Giọng của Takeda càng lúc càng kịch liệt, cặp mắt ướt đẫm của cô bé càng lúc càng trở nên tuyệt vọng.

Tôi đã không thể nói ra lời phủ nhận cô bé.

Đúng thế, trong suy nghĩ của tôi, cô bé thật sự quá khác người nên tôi đã không thể phủ nhận cô bé.

Tôi cũng từng nếm trải sự đáng sợ của việc bị lấy mất cuộc sống bình thường. Nhưng dù sao đó cũng chỉ vì tôi là một đứa con được nuông chiều bao bọc bởi cha mẹ mà thôi, tôi không thể hiểu được nỗi đau của Takeda, tôi chưa từng nếm trải sự tuyệt vọng của cô bé.

- Em lựa chọn cái chết cũng không phải vì em cảm thấy có tội với Shii. Chỉ là em thấy bản thân mình, kẻ đã không thể cảm thấy bi thương trước cái chết của Shii, thật đáng hổ thẹn, thật đáng ghê tởm, thật quá đáng sợ, cho nên em đã lựa chọn cái chết.

Dazai Osamu cũng từng nói “Chỉ cần chúng ta còn sống trên cõi đời này, những tội lỗi dơ bẩn của chúng ta sẽ bị những tội lỗi đáng hổ thẹn hơn chồng chất lên, sự khổ não của chúng ta sẽ chỉ càng trở nên mãnh liệt hơn” .


“Tôi muốn chết, tôi phải chết, việc sống trên cõi đời sẽ chỉ gieo mầm cho tội ác!” Em không chịu nổi việc phải tiếp tục sống với gánh nặng này nữa rồi! Anh Konoha, anh hãy nói cho em biết, cho dù vậy em vẫn phải tiếp tục sống sao? Anh sẽ nói với em rằng em phải tiếp tục sống sao? Rằng việc em lựa chọn cái chết là sai lầm sao? Em không thể tự giải thoát cho chính mình sao?

Bàn tay đang nắm chặt lấy Takeda của tôi hơi buông lỏng.

Chị Rihoko vì muốn giải thoát cho anh Shuuji mà đã lựa chọn thực hiện nguyện vọng của anh ấy.

Thế nhưng…

Thế nhưng tôi…

Tôi nắm chặt bàn tay vừa lỏng ra.

Takeda mở to mắt đầy ngạc nhiên.

- Anh không biết… anh thực sự không biết. Có lẽ những việc anh sắp làm là sai lầm, có lẽ đối với em những điều anh sắp nói là rất quá đáng. Nhưng anh không thể để cho em chết được. Tại sao lại không được ư? Bây giờ thì chính anh cũng không biết, nhưng anh sẽ giúp em tìm ra một lý do để tiếp tục sống! Thế nên em hãy đợi thêm một thời gian nữa rồi hãy quyết định có nên chết hay không! Em hãy thử sống thêm một lần nữa! Hãy cố gắng sống! Anh sẽ suy nghĩ cùng em, chúng ta sẽ lo lắng cùng nhau! Anh biết anh có thể làm được điều đó!

Nước mắt chảy dài trên má Takeda.

- Cho dù… anh nói như vậy thì…

- Xin em, Takeda, qua bên này đi!

- Không được… em đã…

Takeda vung tay của tôi ra. Động tác này khiến cơ thể cô bé mất thăng bằng, chân cô bé trượt ra khỏi rìa sân thượng.

- Takeda!!!

Quyển sổ con vịt rơi trên nền xi măng, gió lật từng trang giấy phành phạch.

Tôi nằm sấp trên đất, hai tay nắm chặt lấy tay của Takeda.

Hai chân của cô bé, cùng với cánh tay còn lại đang cầm chiếc cốc hình con vịt đang đung đưa ngoài khoảng không như một chiếc diều đứt dây bị vướng vào cột điện.

- Thả em ra đi… cứ để em chết như thế này…!

Takeda cầu xin tôi với giọng khàn khàn.

- … Anh không làm được!

Tay tôi như sắp đứt lìa. Đáng chết, nếu tôi không tự giam mình trong nhà suốt như vậy, nếu tôi rèn luyện để có nhiều cơ bắp và sức mạnh hơn thì tốt rồi.

- Làm ơn! Anh Konoha…

- Không được!

Tôi sẽ không buông tay, tôi có thể buông tay sao? Khi Miu ngã xuống trước mắt tôi, tôi chỉ đứng sững ở đó mà không làm gì cả.

Cho dù tôi không hiểu được tâm tình của Miu, cho dù tôi không thể khuyên nhủ cậu ấy, tôi vẫn có thể chạy tới và ôm lấy Miu.

Tôi đã có thể duỗi tay và ngăn cậu ấy lại.

Cho nên lần này tôi sẽ không buông tay, không bao giờ!

- Anh sẽ không cho em chết. Chỉ cần còn sống trên cõi đời này thì ai cũng phải đối mặt với vô số điều đáng hổ thẹn! Anh cũng thế, hai năm trước anh bị người ta gọi là cô gái, là thiếu nữ xinh đẹp bí ẩn, anh quá xấu hổ nên đã tự giam mình trong phòng không chịu đến trường, anh đã cảm thấy tương lai của mình mờ mịt, nhưng bây giờ, em nhìn anh đi, anh vẫn sống, vẫn sống rất tốt!

Takeda mở to mắt ngạc nhiên khi nghe thấy những lời tôi thốt ra.

- C-Cô gái…?

Đúng lúc này, bởi vì mồ hôi, tay của Takeda trở nên trơn tuột.

- Á!

Tay cô bé trượt khỏi tay của tôi.

Tuy nhiên, có thêm hai cánh tay khác lại duỗi ra từ bên cạnh tôi và bắt lấy tay cô bé.

- Đúng thế, ai cũng có những nổi hổ thẹn mà họ muốn giấu kín trong lòng. Chị cũng thế, dạo trước chị đã lỡ ăn mất quyển Đại gia Gasby mượn từ thư viện.

Chi Tooko ép bộ ngực lép của chị ấy xuống nền xi măng, nhăn nhíu mặt mày một cách khổ sở, hai tay chị ấy đang duỗi ra từ khe hở của song sắt và nắm chặt lấy tay của Takeda.

Tôi cũng vội vàng vươn cả hai tay ra nắm chặt lấy tay của Takeda.

- … Chị Tooko… sao chị lại ở đây?

- … À, lúc nãy chị đến thư viện thì được một cô bé đang trực ở đó nói cho chị biết là Konoha đã chạy như điên ra ngoài… thế nên chị chạy đi tìm em...

Đối với chị Tooko, người vốn ở trong nhà còn nhiều hơn cả tôi, có lẽ việc giữ tư thế này với chị ấy là rất vất vả.

Takeda thì thào, trông cô bé rất hỗn loạn.

- Lỡ ăn mất… Gasby… là sao… ạ?

Mồ hôi chảy ròng ròng trên vầng trán trắng ngần, chị Tooko trả lời.

- …Ư ư… Trên đời này còn nhiều điều em không thể hiểu nổi đâu. Đi tìm lời giải cho những điều đó cũng là một thú vui trong đời này.

Phía dưới chúng tôi đột nhiên vang lên những tiếng la hét ầm ĩ.

Xem ra đã có ai đó nhận ra chúng tôi và trở nên hoảng loạn.

Takeda thở dài nhìn xuống phía dưới. Có lẽ cô bé cảm thấy lề mề mãi mà vẫn không chết được thế này thật phiền phức cho nên cô bé bắt đầu giãy giụa, để thoát khỏi tay của chúng tôi, thấy thế chị Tooko la lên.

- Takeda, ngoài Mất tư cách làm người ra thì em đã từng đọc tác phẩm nào khác của Dazai Osamu chưa?

- Ơ?

Động tác của Takeda dừng lại trước câu hỏi bất ngờ của chị Tooko.

Chị Tooko vừa lôi kéo tay của Takeda vừa nói một cách kích động.

- Có rất nhiều người chỉ đọc Mất tư cách làm người rồi cho rằng tác phẩm của Dazai rất tăm tối và u sầu, không tốt cho sức khỏe gì gì đó, nhưng mà, đó chỉ là những đánh giá chủ quan phiến diện. Chúng ta không thể chỉ thông qua Mất tư cách làm người mà đánh giá toàn bộ các tác phẩm của Dazai được. Chẳng lẽ em chưa đọc Chạy đi! Melos! trong tiết Giáo dục công dân sao? Em chưa từng yêu thích Melos, người vốn đi tới thành thị để mua lễ vật cho lễ kết hôn của em gái, cuối cùng vì nghe thấy những việc ác của đức vua mà nổi lòng hiệp nghĩa rồi xông thẳng vào cung định giết chết đức vua, sau đó bị bắt lại, em chưa từng yêu thích một nhân vật nhiệt huyết như vậy hay sao? Lồng ngực của em cũng không hề rung động trước tình bạn thắm thiết giữa Selinuntius và Melos sao? Melos đã ở trần chạy tới bên Selinuntius đấy, em có biết không?!

Ôi trời ơi, chị lại đang nói cái quái gì vậy, chị Tooko?

Tôi thật sự rất muốn ôm lấy đầu mình.

Tuy nhiên, chị Tooko vẫn rất nghiêm túc nói tiếp, bất chấp mồ hôi chảy nhễ nhại.

- Em hãy thử tưởng tượng đi! Cho dù thời đại có khác nhau đi chăng nữa, thì cái việc ở truồng chạy giữa phố cũng rất đáng hổ thẹn đúng không? Nhưng Melos đã mình trần chạy thẳng tới đích, tới nơi có người bạn của anh ta đang đợi. Ngay cả một vị vua không tin tưởng lòng tốt của con người, bạo ngược, lạnh lùng vô tình như vua Dionysus cũng vì thế mà bị cảm hóa!

Trong trí nhớ của chị thì câu nói của Selinuntius “Melos, sao cậu trần truồng thế kia?” ở cảnh cuối cùng không được in trong sách Giáo dục công dân cấp một. Em hãy thử đọc nguyên tác một lần đi! Chỉ cần câu nói đó của Selinuntius cũng đã rất đáng để đọc thử rồi.

Không chỉ Melos. Dazai còn có rất nhiều tác phẩm tuyệt vời khác mà ở trong đó chan chứa niềm tin và tình yêu đối với con người! Em đọc Cây diệp anh đào và Chiếc sáo ma thuật chưa, chưa đọc thì nhớ về tìm đọc ngay nhé! Tình thương của người chị dành cho người em gái mắc căn bệnh nan y sẽ bóp nghẹt trái tim người đọc. Cảnh cuối cùng không chỉ có bi thương, nó còn bao hàm sự dịu dàng và tràn ngập ánh sáng, hi vọng. Cả chuyện người em gái muốn cho chị dâu nhìn thấy cảnh tuyết rơi lộng lẫy trong Câu chuyện đêm tuyết , và người vợ yêu chồng tha thiết như thời còn là một thiếu nữ trong Làn da và trái tim nữa, tất cả bọn họ đều rất ngây thơ và dịu dàng, khiến người ta không thể không yêu quý họ. Cả hình ảnh năm anh chị em xuất hiện trong Ánh đèn lãng mạn thay nhau viết cùng một quyển tiểu thuyết, nhìn họ mà chị như đang xem một bộ phim về tình cảm gia đình. Còn cô gái trong truyện Nữ sinh thì đáng yêu đến mức khiến người ta muốn ôm lấy cô ấy mà cưng nựng.

Truyện Hổ thẹn lấy bản gốc từ lá thư của một nữ độc giả gửi tới Dazai, Good Bye – tác phẩm cuối cùng của Dazai – và Cậu bé thời thượng – truyện vẽ nên hình tượng những cậu chàng yêu thích quần áo đắt tiền – đều là những tác phẩm đầy hài hước khắc họa đời sống thu nhỏ của con người. Trong tùy bút Chính tai tôi nghe , em sẽ có thể thấy được một Dazai rất “người” khi ông khiêu khích Shiga Naoya. Nếu em ưa thích những câu chuyện cảm động, vậy hãy đọc Chuyện con chó cưng hoặc Tiền! Chúng đều chứa chan sự dịu dàng của Dazai và niềm tin với con người của ông. Chúng đều là những tuyệt tác rung động lòng người. Nếu em chưa đọc hết những truyện đó mà đã chết thì thật là phí phạm!

Thể loại thuyết phục gì đây?

Có người sẽ thuyết phục người sắp tự tử thế này sao?

Thế nhưng, chị Tooko rất nghiêm túc.

Cực kì, cực kì nghiêm túc, như thể chị ấy đang đặt cược cả tính mạng vào việc này.

Takeda không nói gì, đôi mắt ngước lên nhìn chị Tooko của cô bé dần dần trở nên ướt đẫm, rồi nước mắt trào ra.

Có lẽ cô bé không biết phải làm sao trước một bà chị quá kì lạ, quá ngốc như vậy.

Khuôn mặt cô bé nhăn nhúm lại, Takeda nở một nụ cười mà như mếu.

Mồ hôi tuôn ra nhễ nhại, mắt đầy tơ máu, nhưng chị Tooko vẫn dùng hết sức tiếp tục nói.

- Em cũng phải đọc Truyện cổ tích , đây là tập hợp những truyện dân gian được cải biên theo lối hài hước ra đời trong thời kì xã hội Nhật Bản bị quản chế nghiêm ngặt sau thất bại trong thế chiến thứ hai. Mẩu truyện Thỏ và Chồn trong đó sẽ khiến em ồ lên ngạc nhiên bất ngờ lại còn có cả cách viết truyện như thế này.

Em thấy chưa! Dazai không chỉ có Mất tư cách làm người thôi đâu!

Đúng là sau khi viết xong Mất tư cách làm người thì Dazai đã lựa chọn cái chết. Đúng là ông ấy cũng từng viết rất nhiều tác phẩm đầy u ám, có lẽ Mất tư cách làm người chính là câu trả lời mà Dazai tìm được.

Nhưng chỉ có vậy thì không phải toàn bộ tư tưởng của Dazai.

Trong tác phẩm của Dazai, vẫn còn rất nhiều người tốt bụng và dịu dàng. Vẫn còn rất nhiều người bình thường và yếu đuối nhưng họ luôn cố gắng trở nên kiên cường.

Lấy nguyên mẫu từ quyển nhật ký của người tình Ooda Shizuko, Dazai đã viết truyện Tà dương miêu tả sự xuống dốc của một quý tộc gây chấn động một thời. Nhân vật nữ chính Kazuko bởi vì gia cảnh sa sút mà mất đi tình yêu, nhưng cho dù vậy, cô vẫn chấp nhận một mình sinh ra và nuôi dưỡng đứa con trong bụng và kiên cường sống tiếp. Kết truyện cũng không phải Tà dương mà là cảnh bầu trời im ắng ban sớm dần sáng ngời bởi ánh mặt trời mọc khiến người đọc cảm thấy rất hưng phấn! Cho dù mặt trời đã lặn, thì chỉ cần vượt qua đêm tối, ta vẫn sẽ thấy nó mọc lên!

Còn nữa, trước khi đọc hết những câu chuyện tuyệt vời về những cảnh sắc mĩ lệ được Dazai khắc họa trong Phong cảnh hoàng kim , em tuyệt đối không được tìm tới cái chết! Ít nhất thì em phải sống cho đến khi em đọc đi đọc lại Dazai Osamu toàn tập 100 lần, rồi viết một bài báo cáo 1000 trang về Dazai cho chị.

Một giọt nước mắt lăn xuống và rơi vào chiếc cốc con vịt mà Takeda đang cầm.

Những ngón tay của cô bé lỏng ra.

Chiếc cốc rơi thẳng xuống dưới, chạm vào mặt đất và vỡ tan.

Takeda vươn bàn tay trống không ra, nắm chặt lấy tay của chị Tooko và tôi.
Chia sẻ truyện Cô gái văn chương - chương 22 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô gái văn chương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô gái văn chương - chương 22. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.252499103546 sec