Canh BạcCanh Bạc - chương 80

Chương 80: Đĩa Cd Bí ẨnTải chương
Ngôn tình > Hiện đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chuyển ngữ: Pussycat

***

A Thành từng sinh sống ở Trung Quốc, cho nên tiếng Hoa của cậu nói không tệ, nghe không ra khẩu âm Singapore. Trước khi đi Trung Quốc, cậu còn cố ý xin Trang Hữu Bách chỉ dạy qua văn hoá Trung Quốc. Trang Hữu Bách suy nghĩ một chút, chỉ nói hai chữ: “Mạt chượt.”

Mạt chượt, A Thành dĩ nhiên hiểu biết, nhưng mà cậu càng thích chơi bài tây hơn.

Bốn người bọn họ theo Nguỵ Tông Thao đi Trung Quốc, kẻ trước người sau không hề có lý lịch Singapore. A Thành ít nhiều biết một chút về thân thế của Nguỵ Tông Thao, cậu thông cảm đồng thời càng thương hại cho tập đoàn Vĩnh Tân hơn, không biết tập đoàn này còn có thể giữ lại được bao lâu.

Nửa năm trước, Nguỵ Tông Thao như là vừa làm vừa chơi, ngẫu nhiên đến tập đoàn Vĩnh Tân lay động một chút. Người cô của anh trước mặt là một người, sau lưng là một người khác. Chú của anh thì mặt người dạ thú.

A Thành cảm thấy từ “Mặt người dạ thú” này dùng cũng không thích đáng, nhưng cậu ta cũng không có sửa lại. Cậu tiếp tục chăm sóc cho ăn uống hằng ngày của Nguỵ Tông Thao, thỉnh thoảng còn có thể đi công tác ra nước ngoài, hoặc là quay về Singapore một chuyến. Tóm lại, xuất nhập cẩn thận, giấu diếm chân tướng nhiệm vụ.

Sau đó Nguỵ Tông Thao cản một phát súng cho ông Robin, kế hoạch rốt cuộc bắt đầu.

Trước đó, Trang Hữu Bách đã liên lạc với người đáng tin cậy, thuê một căn nhà ở Nho An Đường. Nguyên bản của kế hoạch là chờ cho sau khi Nguỵ Tông Thao dàn dựng “Nguỵ Khải Nguyên hãm hại Nguỵ Tông Thao”, thì Nguỵ Tông Thao tới nơi này “tránh né” thuận tiện nghỉ dưỡng. Nhưng mà một phát súng đỡ cho ông Robin này đã đem lại hiệu quả càng thêm rõ rệt, kế hoạch được tiến hành sớm. Nguỵ Tông Thao xử lý vết thương qua loa, muốn nắm lấy thời gian chạy tới Nho An Đường.

Đêm giao thừa, bọn họ ăn được một chén canh chân gà đậu phọng.

A Thành từng tự kiểm điểm, có phải tay nghề bếp núc của mình không giỏi hay không, cho nên Nguỵ Tông Thao cần một cô đầu bếp nhỏ.

A Tán và Trang Hữu Bách nhìn cậu giống như là đang nhìn người ngoài hành tinh. A Thàng vốn cũng không lý giải được ý nghĩa của hai luồng ánh mắt này, cho đến về sau cậu mới hiểu được – cậu vĩnh viễn không thể thay thế được cô đầu bếp nhỏ này. Bởi vì nếu Nguỵ Tông Thao muốn cậu đi làm việc của cô đầu bếp nhỏ này thì cậu sẽ chết không khuất phục!

Cậu là một người đàn ông chân chính đó. Tuy rằng dì Hoa luôn trêu chọc bọn họ, nhưng mọi người luôn rõ ràng, cậu là một người đàn ông chân chính. Cho nên không phải là cậu nên thấy may mắn vì Nguỵ Tông Thao là một người đàn ông bình thường?

Cậu nhớ rõ có một ngày, Trang Hữu Bách và A Tán còn chưa có quay về Nho An Đường, cô đầu bếp nhỏ đặc biệt chịu khó đi giặt ra mền, lên sân thượng đã lâu cũng chưa có xuống, A Thành nổi lên nghi ngờ, chạy lên lầu nhìn, vừa thấy thì cậu cực kỳ hoảng sợ.

Nguỵ Tông Thao vậy mà để cho cô đầu bếp nhỏ ngồi ở trên đùi anh, hai người miệng đối miệng, thân mật khắng khít.

A Thành sợ hãi, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phòng khách, khiến bản thân mình nhất định phải bình tĩnh lại, ngàn vạn lần không thể lộ ra dấu vết trước mặt Nguỵ Tông Thao. Cậu không muốn bị móc mắt!

Biểu hiện của cậu rất tốt, khiếm nhã chớ nhìn, khiếm nhã chớ nghe, khiếm nhã chớ nói. Cậu vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Đúng rồi, rốt cuộc là Nguỵ Tông Thao khiếm nhã với cô đầu bếp nhỏ, hay là cô ta khiếm nhã với Nguỵ Tông Thao?

A Thành lại làm một phần ăn khuya, đói bụng đến không chịu được, miệng cũng rất thèm ăn. Cô đầu bếp nhỏ dường như đang lấy lòng cậu, làm ca đêm trở về còn mang theo đồ ăn cho cậu. Tuy rằng còn thua một chút với hương vị của quê nhà, nhưng cái này cũng đủ làm cho cậu đỡ thèm.

Cậu hỏi Nguỵ Tông Thao có muốn ăn không, Nguỵ Tông Thao lắc lắc đầu, liếc nhìn đồ ăn một cái, đột nhiên hỏi cậu: “Của Dư Y mua?”

A Thành sửng sốt, muốn giải thích không phải là mình làm biếng, mà là cô đầu bếp nhỏ tốt bụng. Ai ngờ Nguỵ Tông Thao nói: “Tiếp tục làm món ăn khuya, cô ấy cho cậu ăn cái gì thì cậu cứ an tâm ăn đi.”

A Thành cảm thấy khó hiểu, bất quá chuyện này cậu không bị lỗ gì, mỗi ngày cậu đều ăn đến no nê, dáng người dường như có nguy cơ bị biến dạng.

Ăn được vài ngày, Nho An Đường lại trời mưa, bọn họ cũng sắp chuyển nhà. Cậu không có cảm tình với Trần Chi Nghị không biết sống chết kia. Người mù đều nhìn ra Trần Chi Nghị thích cô đầu bếp nhỏ, nhưng cô đầu bếp nhỏ đã sớm cùng Nguỵ Tông Thao hôn môi, anh ta đã tới trễ.

A Thành vâng lệnh tham gia đánh bài hữu nghị, rất phấn khởi, rất chờ mong, rốt cuộc có thể đã ghiền. Tiếc là trận đấu khiến cho anh thất vọng, không hề có tính khiêu chiến, có muốn thua cũng không thua được. Cho đến khi cậu thắng xong, quay đầu lại thì đã không thấy Nguỵ Tông Thao và cô đầu bếp nhỏ đâu.

Ban đêm mưa to tầm tã, bọn họ bị ngăn ở bên ngoài ngôi nhà cổ. A Thành cảm thấy rất thê thảm, không có nơi nào để đi. Cậu bàn bạc cùng A Tán, mua một chút bia và đậu phọng, tiêu phí thời gian giống như bà con ở Nho An Đường. A Tán cảm thấy khả thi, hai người tìm một phòng khách sạn nhỏ, vừa uống liền uống đến hơn nửa đêm. Cho đến khi bọn họ trở lại nhà cổ lần nữa thì A Thành sợ đến ngây người.

Cậu khẳng định là say rượu hoa mắt, ngôi nhà cổ sao lại sụp đổ như thế, cây đại thụ kia sao lại ngã xuống. Trái lại, A Tán không có ngạc nhiên gì, vỗ vỗ vai cậu, yên lặng nhìn về phía trước, cô đầu bếp nhỏ bị Nguỵ Tông Thao nhét vào trong xe.

Á, cô đầu bếp nhỏ bị đóng gói!

Cô đầu bếp nhỏ bị đóng gói mang đi dường như trở nên có chút khác thường. A Thành cảm thấy cậu không thể lại tiếp tục kêu cô ta là cô đầu bếp nhỏ nữa, phải kính trọng kêu cô ấy là “cô Dư”. Nhiều năm như vậy, bên cạnh Nguỵ Tông Thao rốt cuộc xuất hiện một người phụ nữ, mà còn là một người phụ nữ khiến cho anh ấy để ở trong lòng. Tại thời điểm mấu chốt như thế này, thế nhưng anh ấy lại mang theo một người phụ nữ ở bên cạnh.

A Thành trở thành một người hầu, ham muốn mua sắm của phụ nữ thật đáng sợ. Cậu đã vài lần muốn phản đối tình huống này một chút, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt Nguỵ Tông Thao nhìn Dư Y thì cậu cái gì nên nói cũng không nói được. Cái loại ánh mắt này, nhất định ngay cả chính Nguỵ Tông Thao cũng không có phát hiện được.

Trong mắt không có thế giới, chỉ có cô ấy.

Bởi vậy khi Dư Y chạy trốn, lúc những món hàng xa xỉ mà cô ấy đã mua xuất hiện trước mặt Nguỵ Tông Thao, A Thành đã sợ hãi đến sắc mặt trắng bệch.

Người đàn ông này, cho tới bây giờ vui buồn đều không có hiện ra, nhưng trong thời gian này, người đàn ông thường cười to trước mặt khi Dư Y làm trò, lại trở về lạnh lùng. Anh ra lệnh một tiếng, triệu tập tất cả thế lực, đào ba thước đất cũng phải tìm ra một người phụ nữ.

Dư Y, Dư Y, không có ảnh chụp của cô, không có tin tức gì khác của cô, chỉ có trên bìa tạp chí của Hong Kong đăng ảnh chụp cô mặc áo đầm dạ hội.

Ánh sáng tươi đẹp bắn ra bốn phía, đẹp không sao tả xiết.

A Thành lại nhìn thấy đĩa CD kia xuất hiện ở trên bàn lần nữa.

Cậu nhớ không rõ, cái đĩa CD này đã bị bỏ vào trong ngăn tủ vài năm, hiện tại nó bỗng nhiên từ ngăn kéo trở về mặt bàn, có khi thậm chí xuất hiện ở tủ đầu giường, bên cạnh còn có tạp chí đăng ảnh chụp Dư Y.

Dì Hoa đang quét dọn vệ sinh cùng cậu, cầm lấy tạp chí hỏi A Thành: “Đây là cái gì?”

A Thành từ chối trả lời. Dì Hoa cũng rất thông minh, cười như không cười, nói: “Yên tâm đi, dì sẽ không nói cho bố già biết đâu. Dì thấy bố già bị A Tông chọc tức, cũng không muốn biết. Cô nữ sinh nhỏ này rất đẹp đó, quên đi, coi như dì chưa có thấy qua.”

Bỏ tạp chí xuống, dì ấy lại kỳ quái cầm lên đĩa phim: “Chẳng lẽ là cái loại phim đó sao? Ôi!” Dì ấy miệng đầy ghét bỏ, nhưng vẻ mặt thì lại nóng lòng muốn thử, cầm lấy đĩa phim muốn tìm máy để mở lên xem. A Thành vội ngăn dì ấy lại: “Cái này có thể là bí mật của công ty, không thể xem!”

Dì Hoa bỏ đĩa phim ra, vỗ vỗ ngực khen A Thành: “Đúng đúng, thật tốt là có cậu nhắc nhở!”

Đĩa CD bí mật xuất hiện ở đầu giường trong thời gian dài. Thật ra, A Thành cũng kỳ lạ lắm, cậu hi vọng nhanh chóng tìm Dư Y trở về. Thời gian gần đây không nên lại gần Nguỵ Tông Thao, ngay cả cậu cũng cảm thấy sợ. Cậu tìm Trang Hữu Bách hỏi tình hình, đúng lúc Trang Hữu Bách đang gọi điện thoại. Sau khi cúp điện thoại, Trang Hữu Bách day day đầu chân mày, nói: “Cái người phụ nữ tên Mã Đế Na kia, ngay từ đầu một câu hỏi là ba câu không biết, bây giờ nói tiếng Nhật với tôi, giả ngu giả ngốc. Tôi đã kêu người tới Thuỵ Sĩ, nhốt cô ta tám mười ngày rồi nói sau!”

A Thành không đồng ý: “Cô ta là bạn của cô Dư, theo tính cách của cô Dư…Sau này nhất định sẽ trả thù!”

Trang Hữu Bách ngẩn ra, cảm thấy A Thành đã thông minh lên rất nhiều so với ngày xưa. Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ của mình A Thành.

Chậm chạp tìm không thấy Dư Y, A Thành cũng thật đau đầu. Một tháng, hai tháng, ba tháng, lời nói của Nguỵ Tông Thao ngày càng ít. Bình thường anh ấy rất ít hút thuốc, khoảng thời gian này anh ấy lại trường kỳ làm bạn với khói thuốc. Có đôi khi anh đứng ở ban công thật lâu, khói bụi đều bị gió biển thổi vào phòng ngủ. Có đôi khi anh lại nằm trên boong tàu phơi nắng, trong tay là cuốn tạp chí kia.

Phong cảnh bên ngoài nhà lớn là biển cả, mênh mông không giới hạn, tựa như nỗi cô đơn vô tận, ánh mặt trời rực rỡ cũng không cách nào làm ấm lên nỗi cô đơn. A Thành sắp sửa nhớ không rõ một Nguỵ Tông Thao hay cười lớn; một Nguỵ Tông Thao hay ôm Dư Y ngồi ở trong vườn; một Nguỵ Tông Thao hay xem tờ báo đến một hai lần, chờ Dư Y xuống lầu ăn điểm tâm; một Nguỵ Tông Thao đứng ở phía sau sô pha, yên lặng nhìn Dư Y đang chú tâm vào ti vi; một Nguỵ Tông Thao nửa đêm gọi cậu ra, bảo cậu đi làm món điểm tâm ngọt; một Nguỵ Tông Thao kêu tất cả bọn họ đóng cửa phòng lại, lập tức đi đến phòng tập thể dục; một Nguỵ Tông Thao cố ý thông qua một chút thời gian buổi trưa, đi chọn bông tai; một Nguỵ Tông Thao hôn Dư Y, coi bên cạnh như không có người.

Vô số Nguỵ Tông Thao, không gian chỉ tồn tại một Dư Y, mà Nguỵ Tông Thao đã không còn Dư Y, chỉ còn lại một mình.

Lạnh lùng bình tĩnh, phảng phất giống như mười năm trước, khi A Thành gặp lần đầu.

Có vài lần A Thành đưa cơm tới, thuận tiện dọn dẹp nhà cửa, cuối cùng có thể đụng đến máy tính hoặc là đầu máy chiếu đĩa phim. Khi đó Nguỵ Tông Thao thường ở trong phòng tắm, tắm rửa giữa ban ngày. A Thành không biết là anh tập thành thói quen đó khi nào.

Cậu thấy số lần đĩa phim này xuất hiện càng ngày càng thường xuyên, cậu tò mò càng ngày càng nặng. Có một lần cậu cầm đĩa phim, đang đi vào cõi thần tiên, thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, cậu cả kinh thả lỏng tay, đĩa phim rơi xuống đất “cạch” một tiếng. Cậu còn chưa kịp xoay người nhặt lên thì Nguỵ Tông Thao đã bước nhanh tới, vội đẩy cậu ra, giọng nói lạnh lùng: “Đừng đụng tới cái này!” Anh kêu A Thành ra ngoài, cửa phòng còn chưa đóng lại, anh liền vội vội vàng vàng bỏ đĩa phim vào đầu máy. A Thành cuối cùng cũng không biết trong đó là cái gì, nhưng từ hôm đó trở đi, cậu không dám đụng tới đĩa phim đó nữa. Đĩa phim đó có một bí mật vô cùng lớn, một Nguỵ Tông Thao không ai biết được, Nguỵ Tông Thao này chỉ có thể tồn tại trong không gian có Dư Y.

Có lẽ ngay cả chính Nguỵ Tông Thao cũng không biết có một anh như vậy tồn tại.

Chia sẻ truyện Canh Bạc - chương 80 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Canh Bạc
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Canh Bạc - chương 80. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219308853149 sec