Bốn mùa, anh và emBốn mùa, anh và em - chương 5

Chương 5Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện Việt
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương IV:

https://i.pinimg.com/564x/57/e2/06/57e206cf5df1f7902a8076f65357bb5a.jpg

Phòng Mễ Giai khá nhỏ, nhất là với đống đồ mà càng ngày càng nhiều và càng vô dụng như thế. Cô vẫn luôn nghĩ đống quần áo, giày dép và túi xách này không hiểu tại sao lại đắt như thế. Có những thứ mất vài trăm, vài nghìn thậm chí có khi đến cả triệu USD, nhân ra tiền Việt thì… Mễ Giai là người kì lạ. Giống như hồi học trung học, khi nhà trường cấm không nhuộm tóc, cô ấy cứ vác bằng được mái tóc màu hung đỏ tới trường. Mái tóc màu đỏ chói loá, không biết được di truyền từ ai, đỏ một cách chói mắt, đặc biệt là với ban giám hiệu. Vì thế cứ một ngày, hai ngày,… cứ mỗi lần có giáo viên mới, hiệu trưởng mới, hiệu phó mới,…và cả cô dọn vệ sinh mới. Mỗi lần như thế, Mễ Giai lại làm bộ tội nghiệp và giơ tay hình chữ “V” với bọn cô theo người đó vào phòng ban giám hiệu. Hạ cười xoà, gõ gõ nhịp ngón tay 1…2…3… Đằng sau Mễ Giai đắc thắng luôn là vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn ngạc nhiên và chút xầm xì hối hận. Đến khi tốt nghiệp, Mễ Giai lại khoe với cô đã nhuộm tóc đen khiến Hạ giật mình. Lúc đó cô đã lỡ miệng:

“Định theo đuổi con trai sao?”

Chỉ thấy cô ấy gửi cho biểu tượng mặt xụ rồi logout.

Hạ khẽ gõ gõ ngón tay, tiện thể lên mạng. Mễ Giai đã đi tắm, để lại cô ngồi trong đống lộn xộn mà cô ấy “thải ra”. Tiếng nhạc chuông vang lên đâu đó. Lẫn trong đống quần áo mới mua.

“Alo.”

Cô nhíu mày, đợi bên kia trả lời.

“Cô Hạ.”

Là anh.

“Vâng. Anh tìm Giai Giai?”

Im lặng.

“Mai gặp.”

Đằng sau là một đợt tút dài.

Mễ Giai bước ra, tóc còn ướt nhỏ từng giọt, từng giọt. Cô nhướn mày nhìn Hạ ngồi thẫn thờ trên sàn nhà, ngồi giữa một đống lộn xộn mà cô bày ra. Đột nhiên, Hạ nằm dài ra, hỏi:

“Nếu mình ở Việt Nam, liệu có đỗ đại học không nhỉ?”

“Cho xin, cậu lúc nào cũng chỉ là con Rùa. Học lúc nào cũng chậm, lúc nào cũng ngơ ngơ, thi cấp ba còn sợ không đỗ,…đỗ đại học ở đây thì…”

Câu trả lời của Hạ là ném cho cô một cái gối.

“Cô Hồ Hoài Hạ.”

Người phụ nữ nhìn cô khẽ nhíu mày, ném cho cô một cài nhìn không mấy thiện cảm. Hạ khẽ cúi đầu, cầm chặt gấu váy rồi cười nhè nhẹ hối lỗi. Ngày đầu tiên đi làm mà lại đến muộn.

“Đi theo tôi.”

Hạ nhíu mày, nhìn người trước mặt. Bảy năm biến cô trở nên trưởng thành thì bảy năm ấy, anh cũng vậy. Cô đã tự hỏi nhiều lần khi đưa tay hứng lấy những giọt nắng rằng liệu nếu người ngồi dưới ánh nắng đó không phải Đông, thì cô có thể thích người đó không. Nhưng lần nào Hạ cũng bất lực và lại ngồi đó ngơ ngẩn cười. Mái tóc đen ánh vàng, lọn tóc quấn quýt gương mặt như không muốn rời xa và nụ cười buồn. Còn người ở trước mặt cô, người tối qua vừa gặp, khóe miệng hơi nhếch lên nhìn cô:

“Lại gặp cô rồi, bạn học Hoài Hạ.”

“Vâng, Tổng giám đốc.”

Mễ Giai nhìn người đang nằm trên sân thượng công ty. Mái tóc màu đen tím dưới ánh nắng tạo ra một quầng sáng mờ, làn mi khẽ rung nhẹ, môi đỏ khẽ chu ra, cô nhíu mày. Khẽ ngồi xuống bên cạnh, lật bìa một quyển truyện đọc dở:

“Haru Kei à?”

“Có một người đã cho tớ ở cùng khi tớ còn ở Nhật Bản. Tên anh ấy là Haru.”

Hạ đã từng nói như thế khi hai người nằm trên sân thượng ở nhà phơi nắng. Khi đó, mắt Hạ hơi hé, miệng mỉm cười nhè nhẹ. Mễ Giai lúc đó sẽ nhíu mày, tưởng tượng ra gương mặt có phần ngây ngô của người đó. Gương mặt hơi gẫy, mái tóc dài buộc túm đằng sau và cặp kính viền đậm. Có lẽ Haru hơi hâm hấp, và sẽ luôn mỉm cười. Bởi vì tính Hạ, cô hiểu, đôi khi khó hiểu và ương bướng một cách kì lạ. Vậy nên, Mễ Giai đã từng nghĩ, có lẽ nếu có thể, nên để Hạ ở lại Nhật Bản.

“Cậu đã biết Đông là Tổng giám đốc công ty.”

Hạ nhướn mày, ngồi dậy. Mễ Giai chỉ cười cười mà kéo lại mái tóc của cô. Hạ nghiêng đầu né, cô ấy cười. Mễ Giai cũng nằm xuống, đưa tay lên tựa hồ như muốn nắm lấy chút ánh sáng…

“Không ăn cơm mà chạy lên đây sao?”

“Mễ Giai.”

Sân thượng khá rộng và lúc nào cũng có một cái ghế dài ở đó. Xung quanh được bao bọc bởi kính, giống như một cái lồng chim khổng lồ. Có nắng, có gió nhưng lại có chút ngột ngạt.

“Mình chỉ muốn cậu được hạnh phúc.”

Mễ Giai cười, để lại cho Hạ hộp cơm rồi chạy đi.

“Anh có chắc có thể đem lại cho Hạ hạnh phúc không?”

Cô khẽ nói thầm rồi quay sang người bên cạnh. Nhận được một cái gật đầu. Bầu trời chợt nổi gió, mái tóc xoăn khẽ bay nhè nhẹ. Bất chợt, người bên cạnh khẽ nói:

“Cảm ơn em”

“Chỉ cần Hạ hạnh phúc là được”

Duyên phận vẫn luôn trêu đùa con người như thế. Nó giống như sợi chỉ nhiều màu, buộc người ta lại với nhau cùng với những nút thắt. Khi những nút thắt chồng lên nhau, tạo ra những mối quan hệ rối rắm. Anh yêu cô, cô yêu người khác, người khác lại yêu người khác nữa.

Vậy nên mới nói, được một người mình yêu đáp lại tình cảm là một hạnh phúc.

Cô chỉ muốn người đó được hạnh phúc.
  Trước   Exit 
Chia sẻ truyện Bốn mùa, anh và em - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bốn mùa, anh và em
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bốn mùa, anh và em - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.205569982529 sec