Ban Ki Moon  Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên TàiBan Ki Moon Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài - chương 11

Chương 11Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương đông
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Đứa trẻ học giỏi đến từ vùng quê Chungcheongdo được đi Mỹ

Việc Ki Moon được chọn là một trong 4 học sinh nhận học bổng chương trình VISTA không chỉ là tin mừng của trường Phổ thông trung học Choongjoo mà là niềm tự hào của cả thành phố Choongjoo. So với việc cậu học trò giỏi đã đánh bại mọi học sinh ưu tú về tiếng Anh trên cả nước để giành thứ hạng cao nhất, thì việc “đứa trẻ đến từ vùng quê Chungcheongdo được đi Mỹ” khiến họ ấn tượng hơn nhiều.

Người lớn thì tự hào bảo nhau “Choongjoo quê mình có nhân tài xuất hiện rồi” còn lũ trẻ thì bắt đầu ấp ủ ước mơ “mình cũng phải học giỏi để được đi Mỹ như Ban Ki Moon”. Lũ trẻ con trong làng đi đâu cũng tự hào khoe “Ban Ki Moon là người làng mình đấy”. Quả thực Ki Moon đã mang lại niềm tự hào cho cả vùng Choongjoo.

Cạnh trường Phổ thông trung học Choongjoo là trường nữ Choongjoo. Các bạn nữ ở đây đã tự tay làm các túi cầu may để tặng cho Ki Moon mang đi làm quà trong chuyến đi Mỹ sắp tới. Người đại diện các bạn trường nữ Choongjoo mang quà tới cho Ki Moon là bạn You Soon Taek, người bạn cùng tham gia Hội Chữ thập đỏ Thanh thiếu niên với Ki Moon.

“Chào Ki Moon. Chúc mừng cậu nhé. Cậu thật cừ! Biết là cậu giỏi tiếng Anh nhưng mình không ngờ là giỏi đến mức này đâu. Chúc cậu lên đường mạnh giỏi nhé.”

Ki Moon đỏ bừng mặt. Ki Moon gặp Soon Taek lần đầu tiên năm lớp 11 khi cả hai cùng tham gia hoạt động của Hội Chữ thập đỏ Thanh thiếu niên. Soon Taek là một cô gái xinh xắn, điềm đạm nên được rất nhiều bạn trai quý mến. Soon Taek cũng là hội trưởng hội học sinh của trường nữ Choongjoo. Qua quá trình cùng học cùng, tham gia hoạt động với Soon Taek, Ki Moon đã đem lòng cảm mến Soon Taek. Cậu thầm nghĩ, “Soon Taek quả là một cô gái ngoan lại còn xinh xắn nữa. Ước gì mình được kết bạn với cô ấy. Mình sẽ cùng Soon Taek đi thư viện và cả hai sẽ học tập cùng nhau.” Vậy mà giờ đây cô gái mà cậu cảm mến ấy đang đứng trước mặt cậu, cười thật tươi và còn chúc mừng cậu nữa chứ, trái tim cậu không loạn nhịp sao được.

“Ừ, Soon Taek à. Tụi mình kết bạn nhé !”

Thực lòng Ki Moon muốn nói với Soon Taek như thế nhưng không hiểu sao, cậu lại buột miệng: “Ừ, cảm ơn cậu nhé. Đẹp quá… Các bạn thật khéo tay…”

Ki Moon đã thật sự trở thành “ngôi sao” của trường. Thầy cô trong trường cũng hết mực ưu ái cho phép cậu để tóc dài thay vì phải theo quy định không được để tóc dài quá một centimét. Lý do là “đại diện cho cả quốc gia, bay sang Mỹ mà để cái đầu húi cua thế này thì trông quê mùa quá.” Có nghĩa là nhà trường khuyến khích cậu để tóc dài hơn, trông bảnh bao hơn vì thể diện của quốc gia, dân tộc. Vì thế, cả thành phố Choongjoo khi ấy chỉ có Ki Moon là nam sinh được để tóc dài.

Vài tuần trước khi Ki Moon đi Mỹ, học sinh cả trường mặc đồng phục chỉnh tề chụp ảnh lưu niệm. Có một cậu bạn nghịch ngợm vốn chỉ thích gây sự với bạn bè và yêu đương nhăng nhít, thường ôm đàn ghi-ta hát nghêu ngao đã rất ghen tị với Ki Moon về việc được để tóc dài hơn quy định đã trêu chọc cậu:

“Này, Ban Ki Moon, học sinh gương mẫu mà lại để tóc dài sao? Cậu tưởng thế là hay à?”

“Các thầy cô khuyên mình đấy chứ mình có tự ý làm đâu.”

Ki Moon đáp lời tròng ghẹo ác ý của cậu bạn bằng vẻ mặt tiu nghỉu. Bây giờ khi nghĩ lại chuyện đó, ông vẫn không khỏi bật cười.

“Cu cậu chả thèm ghen tị cả khi mình được bằng khen. Nhưng mà thật tình, chỉ vì học giỏi tiếng Anh mà được nuôi tóc dài thì cũng buồn cười thật.”

Nếu hàng ngày chỉ lẳng lặng dõi theo việc học của con thì hôm Ki Moon lên đường sang Mỹ, bố mẹ cậu cũng tạm gác công việc để tiễn con trai đến tận sân bay Kim Po. Trước khi lên Seoul vài ngày, mẹ Ki Moon chuẩn bị cho cậu 30 đô-la dằn túi tiêu vặt. Đó là một số tiền lớn tương đương với hai bao gạo to thời bấy giờ.

“Ki Moon này, con cầm tiền theo, muốn ăn gì thì cứ tiêu con nhé.”

Vừa nói, mẹ cậu vừa khâu cho cậu cái túi vải đeo bên trong người để đựng tiền. Rồi bà cẩn thận nhét tiền vào đó.

Bố mẹ Ki Moon chưa bao giờ ép cậu phải học hành thật giỏi. Ngược lại, có lúc ông bà còn cảm thấy xót con khi cậu học đến tận khuya. Ai cũng biết tuổi mười sáu, mười bảy đang là tuổi ăn tuổi lớn, Ki Moon học bài tới khuya thì đói là chuyện đương nhiên. Mẹ cậu hay luộc khoai lang hay khoai tây cho cậu ăn thêm buổi khuya, nhưng cứ nghĩ tới việc không có món nào ngon cho con tẩm bổ là bà lại xót xa. Thấy Ki Moon luôn tự giác học hành và lại giỏi giang bố mẹ cậu không khỏi tự hào nhưng cũng cảm thấy rất có lỗi với con.

Sau khi tiễn con ra sân bay, bố mẹ Ki Moon và các phụ huynh khác cùng nhau vào một nhà hàng sang trọng của Seoul để dùng bữa. Thế nhưng, hai vợ chồng quê mùa vùng Chungcheongdo nhìn thực đơn mà không biết phải gọi món gì. Cũng may là cuối cùng, ông bà nhận ra món cơm chiên trứng quen thuộc và gọi cho mình, trong khi nhìn sang chung quanh, các phụ huynh khác đang dùng dao xắt miếng thịt bò trông thật ngon lành. Trước cảnh đó, bố mẹ Ki Moon lại không khỏi ngậm ngùi: “Con trai mình học hành vất vả cũng phải được ăn uống thoải mái như thế mới phải”. Đúng là làm cha làm mẹ bao giờ cũng chỉ nghĩ cho con.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ban Ki Moon Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ban Ki Moon Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ban Ki Moon Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.251563072205 sec