Bài Học Yêu Của Tiểu Ma VươngBài Học Yêu Của Tiểu Ma Vương - chương 73

Chương 73Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Phiên Ngoại 2

Chương 74: Quỷ kế của Tiểu ma vương.

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Edit: Heo con

– Rùa con, nhất định em phải thi đại học sao?

– Vâng ạ!

– Thế lên đại học, 20 tuổi kết hôn được không?

– Anh ơi, nếu đang đi học mà kết hôn sẽ rất kỳ.

– Thế mới nói, nếu em lên đại học thì phải chờ đến khi tốt nghiệp mới lấy anh à?

Trong giọng Nghiêm Cẩn bộc lộ rõ sự không hài lòng

– Anh, em muốn học đại học. Mọi người đều có học vị, có việc làm, em cũng muốn là người có ích, em thích học

– Anh không ngăn cản em học đại học, đọc sách nhiều là rất tốt, em có thể như anh này, đăng kí tên rồi sau đó cứ thế vào thi lấy bằng là được rồi. Như vậy không làm chậm chuyện kết hôn được.

– Em nào có thông minh như anh, em phải đi học bình thường mới thi được.

Nghiêm Cẩn biết cô nói thật, chỉ dựa vào cái đầu ngốc kia học như bình thường có khi còn không chắc đỗ nữa là. Nhưng Mai Côi muốn đi học, cậu phải làm sao đây?

– Rùa con, em nói xem, đại học quan trọng hay anh quan trọng?

– Đại học và anh đều quan trọng, là mục tiêu theo đuổi trước mắt của em.

Nghiêm Cẩn há hốc mồm nhìn Mai Côi, sao rùa con của cậu đột nhiên lại lanh miệng như vậy?

– Ai dạy em nói thế?

– Mẹ Tiểu Tiểu.

Cậu sớm biết mà, chắc chắn là có người đứng sau chỉ điểm

– Nếu phải chọn giữa đại học và anh thì sao? Em tính sao?

– Vậy đầu tiên thu phục đại học đã. Anh còn nhiều thời gian nhưng đại học thì không thể chờ.

Mai Côi không suy nghĩ đã đáp. Hiển nhiên đã có chuẩn bị trước với câu hỏi này.

Tiểu ma vương tức giận:

– Cái này cũng là me dạy em?

– Không phải, là chị Mẫn Lệ bảo em thế

Mai Côi thành thật đáp, cuối cùng nghĩ nghĩ lại bổ sung thêm:

– Em cảm thấy chị ấy nói rất có lý

Có lý? Lý cái con khỉ! Tiểu ma vương uất nghẹn, cuối cùng chỉ đành nói:

– Dù sao học đại học thì sẽ không có anh. Chỉ được chọn một trong hai, em cứ nghĩ cho kỹ đi.

– À!

Mai Côi tiếp tục chăm chú ôn tập

Nghiêm Cẩn nóng nảy, lại kéo cô đứng dậy, tự mình ngồi qua rồi để Mai Côi ngồi lên đùi mình, ôm Mai Côi thật chặt như sợ cô biến mất. Lên đại học sẽ có không ít mỹ nam mà.

Cậu véo má Mai Côi:

– Rùa con, anh đang bàn bạc với em chuyện nghiêm túc, sâu sắc như vậy mà em còn lòng dạ để ôn bài?

Mai Côi cau mày:

– Nhưng em đã bị chậm bài trên lớp rất nhiều rồi.

Cậu ôm mặt Mai Côi, cúi đầu hôn cô: “Em cũng lạnh nhạt với anh rất nhiều rồi”

Cô sức sao bằng Nghiêm Cẩn, không thể tránh thoát, bị ôm chặt rồi lại bị hôn ngấu nghiến, dùng suy nghĩ nói chuyện với cậu cậu cũng mặc kệ. Tiểu ma vương biết võ, đùa giỡn lưu manh thì ai mà cản nổi. Chờ cậu hôn thỏa thích, vừa lòng mới chịu buông ra nhưng vẫn thơm chụt chụt lên môi Mai Côi thì cô mới tìm được cơ hội nói chuyện:

– Anh, nếu năm nay em không đỗ thì năm sau sẽ thi lại!

Nghiêm Cẩn sửng sốt, ý là quyết tâm thi đỗ, năm nay không đỗ thì chẳng phải lại mất một năm? Không được, không được, thời gian quý giá:

– Rùa con, nhanh nhanh, em có bài nào không hiểu đưa anh giảng cho, chúng ta nhất định sẽ thi đỗ

– Vâng!

Mai Côi gật đầu, lén lút cười. Quả nhiên vẫn là Mặc Ngôn lợi hại, cậu ấy bảo nói như vậy thì anh nhất định sẽ nghe lời. May mà cô không quên lời Mặc Ngôn dạy

Vì thế, dưới sự phụ đạo nghiêm túc của Nghiêm Cẩn với học phí là những nụ hôn, Mai Côi đã được sống cuộc sống đại học mà cô mơ ước. Nhưng rất nhanh thôi, phiền phức lại tới

– Rùa con, trường em có nhiều sinh viên nam thế!

– Anh, khoa của em rất ít sinh viên nam mà

Phải mau chóng trấn an Tiểu ma vương keo kiệt này.

– Nhưng những kẻ không cùng khoa lại thường xuyên lảng vảng xung quanh là sao?

– Đều cùng một trường mà.

Cùng trường vô tội!

– Lảng vảng cũng được nhưng sao còn gửi thư tình?

Ấy chết, cái này Nghiêm Cẩn cũng biết? Rõ ràng cô không nhận, dù cố ép thì cũng trả lại, sao còn để lại dấu vết?

– Gửi thư tình chưa tính nhưng sao không chỉ là một người?

Xem ra trinh sát của anh rất lợi hại

– Không chỉ một người chưa tính nhưng sao còn có cả mỹ nam?

Cuối cùng Mai Côi không nghe nổi nữa, nhào tới bịt miệng cậu:

– Anh, anh đẹp trai nhất!

Tiểu ma vương ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, lưỡi vờn lưỡi hồi lâu cuối cùng mới chịu yên, nói trong đầu: “Vậy cũng tạm, hôn trước đã, hôn xong rồi sẽ truy cứu”

Kết quả, nụ hôn này, rùa con phát huy trình độ, hôn thật lâu thật lâu… Người nào đó cuối cùng cũng quên mất trước khi hôn mình định làm gì.

Ngày 11 tháng 11, nghe nói là “tết độc thân”, Tiểu ma vương cười nhạt, cần gì phải độc thân qua tết, cậu là người “có vợ” cũng phải có tết. Ngày này thật đẹp, rõ là có ý một đời một kiếp bên nhau. Vì làm xong việc quan trọng của ngày hôm nay mà cậu đã tốn không ít tâm tư.

Mai Côi tan học đã được Nghiêm Cẩn đón, hai người đi ăn hàng no nê rồi mới áp tải về nhà.

– Anh, anh ấn sai tầng rồi

Mai Côi vừa nhìn thấy cậu ấn số tầng dưới thì vội ấn lại giúp cậu. Nghiêm Cẩn kéo Mai Côi lại, hôn lên khuôn mặt đáng yêu của cô. Thang máy dừng, cậu kéo Mai Côi ra ngoài

– Không phải về nhà sao? Còn một tầng nữa mà!

– Là về nhà, ở ngay đây thôi

Nghiêm Cẩn kéo Mai Côi về căn nhà trước kia Mai Côi từng sống, lấy chìa khóa ra

Cửa phòng mở ra, Mai Côi kinh ngạc trợn tròn mắt. Căn phòng này hoàn toàn khác trước.

– Chẳng phải cha vẫn cho thuê sao? Sao lại đến tay anh?

– Anh mua nó về

Nghiêm Cẩn vừa nói xong Mai Côi đã giật này người:

– Vì sao?

– Ba em còn không chịu bán, nói là coi như của hồi môn của em. Anh mặc kệ, nhà này nhất định phải là anh tặng cho em, nếu không phải em cứ luôn thích ở gần mẹ, anh đi làm đôi khi bận rộn, sợ em chạy tới chạy lui vất vả thì cũng chẳng định mua

Mai Côi vui mừng đến độ phải vội bưng miệng lại, cảm động sắp khóc, khó trách nơi này trang trí đẹp như vậy, thì ra đây chính là ngôi nhà trong mơ mà mình thường tán gẫu với anh.

– Anh không nên tiêu phí tiền như vậy?

Cô biết công việc của anh tiền lương tuy nhiều nhưng mua hẳn một căn hộ nào có dễ dàng. Dựa vào tính tình kiêu ngạo của anh, nhất định là mua theo giá thị trường, số tiền đó cũng không ít.

Nghiêm Cẩn kéo Mai Côi vào lòng, không để ý nói:

– Anh ký khế ước bán mình cho cha anh rồi, em có biết cha hẹp hòi thu lợi cỡ nào không?

Mai Côi hít hít mũi, nhìn xung quanh cuối cùng bật khóc, cô ôm chặt Nghiêm Cẩn:

– Anh ơi, anh đối với em thật tốt!

– Đương nhiên rồi, em là rùa con của anh, anh không tốt với em thì em ngốc như vậy sẽ dễ dàng bị đuổi đi mất!

Nghiêm Cẩn hôn Mai Côi:

– Hành lý của em cũng không cần thu dọn, cứ vào đây ở là được rồi.

Mai Côi sửng sốt:

– Chuyển vào ở?

– Đúng thế, trang hoàng chuẩn bị chu đáo rồi, anh và em cùng ở đây

Cậu cảm thấy đây là chuyện rất hợp lý.

– Nhưng mẹ Tiểu Tiểu sẽ không đồng ý đâu!

Tiểu Tiểu luôn canh chừng con trai rất gắt gao, Mai Côi biết hai mẹ con họ đã thống nhất, trừ phi Mai Côi không đồng ý thì không được ra tay.

Ai ngờ Nghiêm Cẩn lại thản nhiên đáp:

– Mẹ đồng ý rồi. Mẹ nói nếu em thi đỗ đại học ngay năm đầu, sau đó anh có bản lĩnh tự mua nhà, sau đó em đồng ý thì sẽ để chúng ta ra ở riêng.

Mai Côi mỉm cười, mẹ Tiểu Tiểu có thật nhiều yêu cầu nhưng anh đều đã làm được. Khó trách trước đó anh cố gắng giúp cô học thêm như vậy. Mai Côi càng nghĩ càng buồn cười.

– Rùa con, cùng ở nhé. Em xem, chỗ này có giống nhà của chúng ta không? Anh mỗi ngày đi làm bận rộn, về nhà còn chẳng có cơm ăn cũng chẳng có ai bầu bạn, ngay cả người nói chuyện cũng chẳng có. Cũng chẳng ai giúp anh giặt quần áo, quét dọn nhà cửa, anh thật đáng thương!

Nghiêm Cẩn càng tỏ ra đáng thương thì Mai Côi càng buồn cười. Tuy biết Nghiêm Cẩn có ý đồ xấu xa nhưng Mai Côi vẫn mềm lòng, Mai Côi cũng rất muốn ở bên Nghiêm Cẩn.

– Mau đồng ý đi!

Cậu ra sức hôn Mai Côi một cái!

– Mau đồng ý đi!

Lại hôn một cái

– Đồng ý đi nào!

Lại hôn một cái

Mai Côi nhìn ánh mắt sáng bừng của Nghiêm Cẩn, cuối cùng ôm cổ Nghiêm Cẩn, đổi lại, tự mình hôn Nghiêm Cẩn:

– Được, em sẽ ở cùng anh!

Câu này khiến Tiểu ma vương mừng rỡ như điên, ôm hôn Mai Côi từ phòng bếp đến ban công, lại từ ban công hôn ra phòng khách, vừa hôn vừa giới thiệu nhà mới.

Nhìn đến căn phòng cuối cùng, Mai Côi mới phát hiện có chỗ không ổn:

– Anh, sao chỉ có một cái giường?

Rất giảo hoạt !

– Hehe, em biết rồi còn hỏi!

Biết cái đầu ý

Mặt đỏ lựng, Mai Côi cuối định giả ngu đến cùng. Mai Côi chả biết gì hết, phải mách mẹ Tiểu Tiểu mới được!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bài Học Yêu Của Tiểu Ma Vương - chương 73 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bài Học Yêu Của Tiểu Ma Vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bài Học Yêu Của Tiểu Ma Vương - chương 73. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.304993867874 sec